Đầu xuân và nỗi nhớ

Ta lại nhớ nhiều, buổi chiều nay
Ngoài kia, mưa bụi lất phất bay
Lòng ta lạnh lẽo bên nỗi nhớ
Chẳng biết cùng ai để tỏ bày.
Ta nhớ quá nhiều, buổi chiều nay
Đông tàn, xuân tới, ngập heo may
Ai ơi, nỗi nhớ, còn hiu hắt
Chẳng thể làm sao được đủ đầy.
Ta lại nhớ nhiều, lúc xuân sang
Ngắm xuân mà lòng lại ngỡ ngàng
Bao mùa xuân nhỉ, bên nỗi nhớ
Nhớ hoà trời đất, nhớ mênh mang.
Mây trắng ngẩn ngơ, trộn khói bay
Gió vờn bóng gió, suốt đêm ngày
Mênh mang điệu nhạc, xuân đưa tới
Rượu nồng chưa cạn, đã ngà say.
Nỗi nhớ đầu xuân, mãi ngập lòng
Bóng người trong mộng, mãi chờ mong
Người đi nơi ấy nhiều nỗi nhớ
Nỗi nhớ đầu xuân, nhớ đỏ lòng.

Trả lời