Tôi của ngày xưa

Trưa nắng đổ, chiều mưa rào bất chợt
Hai bóng hình vẫn chung một lối đi…
Em đi trước, anh đi sau thầm lặng
Đường vào đời đã có anh và em…

Tôi của ngày xưa

Anh đã quen gọi hai tiếng “em ơi” !
Từ cái dạo anh, em còn đi học…
Em đi trước vai tròn ôm cặp sách
Anh theo sau, bộ vó dạng khinh đời !
Tóc rối tung anh chẳng cần lược chải
Cặp kính cận dầy như đít đáy ly !
Áo màu trắng, cổ sờn, vai bạc thếch
Sớm nát nhàu bởi ngủ giữa sân trường…

Sáng chào cờ, tên anh vinh hạnh đọc
(bởi yêu thơ rồi thao thức làm thơ…)
Em nhíu mày ! người gì đâu kỳ lạ !
(học như chơi, chơi mà học như anh !)

Xem thêm →

Thơ buồn sầu …

 Thơ buồn sầu ...
Đang đêm thức giấc… lệ rưng rưng
Nhớ buổi tương giao… nhớ quá chừng!
Mây xám mờ mờ trôi lửng lửng…
Trăng gầy nhạt nhạt lặng ngưng ngưng…
Người ơi định định… kiên kiên vững!
Ta hỡi nao nao… ngại ngại dừng!
Hết đứng… ngồi… đi… rồi lại đứng…
Canh khuya ảo ảo bóng người dưng…

Blog: dovaden2010

Thơ tình chiều không anh

Chiều không anh chiều ơi! buồn lắm
Tiếng ve sầu héo hắt trời xa
Cánh phượng hồng giọt lệ lòng ta
Buồn tê tái chiều không anh – tê tái.
*
Chiều không anh những ngày qua là vậy
Bờ vai nào em tựa lúc xa nhau
Và những lần hờn dỗi lệ ai lau…
Mi đẫm ướt chảy dài theo nỗi nhớ.
*
Chiều không anh dùng dằng đi ở
Con đường xưa một thuở ta về
Chiều không anh nỗi niềm anh có biết?
Hoàng hôn buồn chợt tắt phía trời quê.
Sưu tầm ( Thơ tình yêu hay )

Phố trẻ

Tôi đi qua phố nắng
Tôi đi qua phố mưa
Phố bây giờ đã khác
Tôi bây giờ đã xưa
Xin những người đi lẻ
Hãy nhập thành chung đôi
Phố vẫn còn mới mẻ
Tình sao nỡ cũ rồi?
Nguyễn Nhật Ánh – Blogcodon.com

Phượng xưa – Thanh Tùng

Đã bao mùa hạ qua rồi
Mà sao lòng vẫn bồi hồi phượng ơi!
Nay về nhặt cánh hè rơi
Nhặt hồn áo trắng một thời mộng mơ.
Bất ngờ nhặt được câu thơ
Ướp trong trang sách để chờ tặng ai
Ngỡ mình chạm phải tương lai
Buâng khuâng nhớ dáng tóc dài phượng xưa.
Nguyễn Thanh Tùng
Top