Mùa đông về em có hay?

Mùa đông về em có hay?

Mùa đông về rồi em có hay
Gió lạnh buốt len kẽ tay trống trải
Tình nào thoáng qua, còn đâu mãi mãi
Tay chắng cầm tay thoáng nhớ thương
Mùa đông về em có thấy vấn vương.
Có nỗi buồn thương dần lên khóe mắt.
Gió heo may mơ vòng tay siết chặt.
Để ngậm ngùi, kỉ niệm giữ cho nhau….
Tom-Cat

Giáng Sinh Về Nghe Lạnh Lắm Anh Ơi

Giáng Sinh Về Nghe Lạnh Lắm Anh Ơi

Ngồi trước biển, em thấy mình bé nhỏ
Sóng vỗ về mơn trớn gót chân em
Biển muôn đời ngân khúc hát dịu êm
Gió dịu dàng trao nụ hôn say đắm
Em đã biết anh yêu em nhiều lắm
Sao lặng im, không nói một lời nào
Em mỉm cười nhìn ánh mắt anh trao
Đôi mắt ấy biết hờn ghen, thương nhớ
Tình câm nín mà đẹp như hơi thở
Nửa đời người anh chỉ biết cho đi
Nói đi anh, em sẽ mãi khắc ghi:
Yêu em lắm, yêu rất nhiều như thế!
Đã lâu rồi em chẳng bao giờ kể
Chuyện tình yêu chung thủy tuổi hai mươi
Giáng sinh về nghe lạnh lắm, anh ơi!
Ôm em nhé! em đang cần hơi ấm!
Thanh Vân 
( Vì ko rõ tiêu đề bài thơ là gì nên mình chỉ lấy một câu làm tiêu đề )

Thơ buồn điều em sợ

Thơ buồn điều em sợ

Em sợ nhất một ngày lạc mất nhau
Bàn tay anh cầm nhầm tay ai khác
Em sợ anh mềm lòng khi ai khóc
Lãng quên đi lời thề ước ngày xưa
Em sợ nhất một ngày anh trú mưa
Chợt vô tình bắt gặp ai ướt tóc
Phút xao lòng trái tim anh thổn thức
Tay vô tình vuốt mái tóc giùm ai
Em sợ nhất một ngày tình phôi phai
Anh mặc kệ mỗi khi em hờn dỗi
Em sợ nhất những phút giây nông nổi
Rồii vô tình mình tuột khỏi tay nhau
Đã yêu rồi em chẳng muốn xa đâu
Đừng bao giờ để lạc nhau , anh nhé
Hãy nắm tay em chặt thêm chút nữa
Đừng bao giờ lầm lỡ nắm tay ai .
Sưu tầm

Cô Đơn Tháng Mười Hai

Cô Đơn Tháng Mười Hai

Trời lập đông, tháng mười hai se lạnh
Một mình anh đi gữa phố đêm khuya…
Nghe thấm lạnh từ trong lòng nổi nhớ
Bóng hình người con gái đã thương yêu….!’’
Tháng mười hai, còn chút gì vương vấn !
Bao yêu thương, lưu luyến buổi ban đầu…
Lần hò hẹn mắt nhìn nhau nồng ấm
Lời yêu thương đã nói tận đáy lòng…

Tháng mười hai, trời vẫn còn mưa muộn
Nhìn mưa rơi lất phất lại thêm buồn…
Bao yêu thương dâng đầy theo ngày tháng
Sâu thẳm lòng anh nổi nhớ không nguôi…
Tháng mười hai, anh trầm ngâm lặng lẽ
Gom hết lại bao thương yêu, nhung nhớ…
Anh mang theo trên đường đời vô định
Bóng hình em sâu thẳm tận lòng anh…
Thobuon.com Sưu tầm

Thơ tình cho người cũ

Thơ tình cho người cũ

Anh gồng mình trên con xe cuốc
Tới nhà em khi phố đã lên đèn
Con chó nhỏ nhăn răng cười tíu tít
Vẫy đuôi mừng khi bắt gặp người quen
Trên bậc cửa chình ình đôi khủng bố
Chiếc Dream mới đồ sộ làm sao
Qua khe cửa ngào ngạt mùi ba số
Gã đàn ông đang buông giọng ngọt ngào
Tiếng em cười, xem chừng đang thích thú
Nghe hắn kể về công việc, tiền lương
Chợt thấy gã sao như cây đại thụ
Còn anh như bụi cỏ mọc ven đường
Anh thẫn thờ đứng nhìn đôi khủng bố
Liếc xuống chân mình: 2 chiếc dép tổ ong
Rồi lại nhìn chiếc Dream đồ sộ
Nắm chặt yên xe, thấy buốt ở trong lòng
Anh lặng lẽ dắt xe quành ra ngõ
Tiếng cười em vẫn lanh lảnh ùa theo
Đành lủi thủi chuyện trò cùng xe cuốc
Thấy tủi thân, đau khổ 1 kiếp nghèo
Năm năm sau, anh cũng rời đại học
Cũng Dream, khủng bố, cũng ngồi cưa
Cũng gặp 1 chú sinh viên đi xe cuốc
Giống thật hệt mình ngày xưa…
Sưu tầm

Thơ tình buông tay

Thơ tình buông tay

Anh quá nghèo không lo đựợc cho em
Vậy thì buông tay cho người hạnh phúc
Chân bước đi tâm hồn như ngã gục
Cố gắng cười cho người được yên tâm
Để đêm về anh ngồi khóc lặng thầm
Muốn níu kéo nhưng lòng lại câm nín
Bởi vì yêu nên tâm không còn tĩnh
Để đêm buồn bịn rịn nhớ thương ai
Nghĩ đến người có say tình duyên mới
Bên lụa là vải vóc lắm xa hoa
Tim anh chết giữa bóng tối chiều tà
Bởi vì nghèo anh em đành xa cách
Em theo người tan nát cõi tim anh
Giàu nghèo tiền bạc vốn đã phân ranh
Lòng ngậm ngùi nên anh đành chúc phúc
Miệng mỉm cười tim ngục giữ đời thơ.
Sưu tầm

Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Thư tình mùa đông em gửi cho anh

Phố vào đông thật rồi anh ạ
Lối em về thôi ngập lá vàng rơi
Chiều hoa sữa đếm từng sợi gió
Trên tay em rét xào xạc sang mùa
Anh có nhớ đóng cửa phòng làm việc
Nhớ quàng khăn buổi chạy dọc hàng cây
Đừng bướng bỉnh phong phanh áo mỏng
Chiều đuổi theo bóng nắng cuối đường
Cây bàng anh đứng chờ em dạo ấy
Anh biết không lá đỏ au rồi
Em giảng bài nhìn qua cửa lớp
Có chiếc lá xoay xoay…chổ anh đứng ngày xưa…
Phố vào đông thật rồi anh ạ
Con ngõ nhà em hoa tím giăng mưa
Anh nhớ buông tấm rèm cửa sổ
Mưa mùa đông hạt nhỏ dễ lùa…
sưu tầm

Thơ tình yêu chiều hôm nay

Thơ tình yêu chiều hôm nay

Chiều hôm nay bóng hình anh còn đó

Trong tim em từng giọt nhớ hao gầy

Gió xa về thổi nhẹ hạt sương bay

Màn đêm xuống âm thầm cơn mưa nhỏ


Chiều hôm nay ngỏ hồn xanh nhung nhớ

Cát bụi về phong dấu tích hoang sơ

Con sóng xa tít tắp vỗ mạn bờ

Ép dư lệ một vần thơ dang dở


Chiều hôm nay mưa khép màn sương khói

Chút nắng vàng rơi tản mạn buồn tênh

Bóng con thuyền xa bến chợt lênh đênh

Ngoài thiên lý cánh chim ngàn rũ mõi


Chiều hôm nay em thì thầm tiếng gọi

Vẽ tên anh trong khoảng trống vô hồn

Gió ngập ngừng bên vạt nắng hoàng hôn

Cho tơ liễu xanh xao buồn rũ đợi


Chiều hôm nay tình vào trong đêm tối 

Gió cô liêu xào xạc lá bên đường

Một thuở nào ta đã nói yêu thương 

Rồi xa lạ thẫn thờ buông tóc rối


Chiều hôm nay thơ gầy lời trăn trối

Trả cho anh những kỷ niệm êm đềm

Đêm trăng nào khi chợt nhớ về em

Muà thu chết trong cuộc tình sau cuối


H.N. (st)


Chiều hôm nay


Chiều hôm nay chợt nhớ về em đó

Trong tim anh ủ rủ tự bao giờ 

Gió lạnh Thu về ngoài song cửa vi vu

Màn đêm xuống nhắc nhở thời còn hai đứa


Chiều hôm nay sao giống chiều xưa quá

Cát bụi tung bay khi anh đón em về

Con sóng ngoài khơi ngầu nước đục lê thê

Ép dã tràng trốn chạy ngoằn ngoèo trên bãi


Chiều hôm nay ngoài khơi thuyền chưa thấy

Chút nắng vàng còn uể oãi nghiêng nghiêng

Bóng đảo xa dường sắp khuất trong đêm

Ngoài trống vắng chưa lên đèn đánh cá


Chiều hôm nay mưa sắp về biễn cả

Vẽ nền trời nhiều mây xám âm u

Gió thổi về mang hơi nước sương mù

Cho lạnh lẻo thấm sâu hồn đơn độc


Chiều hôm nay bổng nghe lòng muốn khóc

Gió than van cũng rên rỉ như mình

Một thuở nào vui hẹn kiếp ba sinh

Rồi đổ vở đành chia lìa hai ngả


Chiều hôm nay khi tuổi đơì sắp ngã

Trả xong chưa những phiền lụy thế gian

Đêm chỉ làm ám ảnh thêm hoang mang

Mùa Thu đã chết và Đông sắp về tiễn biệt.



Bình Ca

Top