Thơ tình buồn ngắn và hay P2

Thobuon.Com xin gửi tới các bạn những bài thơ tình mang nỗi buồn mang mác, thơ nhớ người yêu.
yêu làm chi cho con tim đau nhói
để rồi cũng nói tiếng biệt ly

hãy giết anh bằng con dao hai lưỡi 
đừng giết anh bằng hai chữ chia tay

có phải không yêu sẽ không có được hạnh phúc
có phải yêu rồi sẽ có được hạnh phúc chăng

yêu thơ để biết đa sầu
yêu trăng để biết bắt đầu mộng mơ
yêu hoa để biết đợi chờ 
yêu em để biết dại khờ thế thôi

có ai hiểu được chữ tình 
có ai biết được con đường tình đi
có ai đoán được chia ly
có ai biết được ngày mai xa tình
chữ tình làm khổ đời tôi
yêu chi cho vội để rối chia tay

làm sao nói tiếng yêu em 
cho vơi nỗi nhớ cho mềm làn môi
chữ tình ray rứt trong tôi
bao lần muốn nói nhưng rồi lại không
em ơi em có biết chăng 
anh yêu em lắm mỗi khi em cười

yêu em hai chữ chung tình 
ghét em hai chữ chúng mình chia tay

đóng cửa trái tim thề cô độc
đào mồ chôn hết giấc mơ yêu
dựng bia khắc chữ đừng ai đến
trọn kiếp xin thề chẳng yêu ai

em là đại dương anh là sóng biển
đại dương buồn sóng biển cũng mênh mang

một phút xa nhau ngàn phút nhớ
một lần gặp gỡ vạn lần thương


Nếu thấy hay thì thank cái nha


Anh nhớ mãi phút dây huyền diệu,
Trước mắt anh em bỗng hiện ra
Như hư ảnh mong manh vụt biến,
Như thiên thần sắc đẹp trăng trong… ( pút kin ) 

Vô tình em đến bên anh
Vô tình em kũng bất ngờ ra đi
! ! !
Vô tình anh đã khắc ghi
Vô tình anh ước gì mình đã quên….

Tình kờ anh nhớ 1 người
Tình kờ kũng kóa 1 người nhớ anh
Thế rùi nỗi nhớ gặp nhau
Thế rùi nỗi nhớ làm đau chúng mình…

Nước vô tình ngàn năm trôi mãi
Mây vô tình trôi mãi ngàn năm
Trăng vô tình nô đùa với gió
Người vô tình chẳng hiểu lòng ta.

Nếu biết trước mai là ngày tận thế
Anh chỉ xin là người chết đầu tiên
Để chờ em trước kửa thiên đàng
Hôn nhau lần kuối để đi vào địa ngục

Dòng tâm sự gửi lên trang giấy
Hỡi người yêu! em kó biết hay không
Một phút vắng em, anh buồn biết mấy
Kả kuộc đời vô ngh** nếu vắng em

Tôi không biết trời mưa hay nắng
Vắng một người tôi kảm thấy kô đơn
Vắng 1 người đời tôi như vô nghĩa
Vắng 1 người tôi không phải là tôi

Tình yêu nào không mang nhiều kay đắng
Kỷ niệm nào nhớ mãi không nguôi
Chia tay nào không rơi nước mắt
Dĩ vãng nào không chua xót trong tim…

Tôi khỉ kó 1 tình yêu duy nhất
Tôi trao em bằng tất kả trái tim mình
Em không nhận là tình tôi đã chết
Tình đã trao không lấy lại bao giờ…

Mượn không gian làm đường xích đạo
Mượn thời gian chinh phục trái tim em
Trái tim em không phải là sỏi đá
Sẽ kó ngày gục ngã dưới chân tôi…

Lâm ly lưu luyến lòng lai láng
Thất thiểu thì thầm thấy thương thân
Đường đi đất đỏ đường đầy đá
Nghẹn ngào ngao ngán ngồi ngẩn ngơ…

Với tay ôm một mối tình
Hụt tay vớ được kuộc tình tương tư…

Trên thế gian kó muôn vàn kâu nói
Biết nói gì cho em hiểu lòng anh
Nói tiếng yêu sợ mộng lại không thành
Đành kâm nín cho tình yêu đẹp mãi…

Anh bật khóc khi biết mình thua kuộc
Vòng tay này không giữ được tình yêu
Buồn làm sao với nỗi nhớ chắt chiu
Người yêu anh ngàn đời bên kẻ khác…

Bạn Đến Chơi Nhà

Đã bấy lâu nay bác tới nhà,
Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa.
Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.
Cải chửa ra cây, cà mới nụ;
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa.
Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây, ta với ta.

Hoa Cúc

Trăm hoa đua nở, vắng ngươi hoài !
Trăm hoa tàn rồi mới thấy ngươi
Tháng rét một mình, thưa bóng bạn
Nhị thơm chẳng rữa, chạnh lòng ai 
Nhấp nhô lưng giậu xanh chồi trúc
Óng ả đầu hiên mướt ngọn mai
Cất chén mỉm cười, vừa ý tớ
Bõ công vun xới đã lâu ngày.

Khóc Bạn

Bác Dương thôi đã thôi rồi,
Nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta.


Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước,
Vẩn sớm hôm tôi bác cùng nhau.
Kính yêu từ trước đến sau:
Trong khi gặp gỡ, khác đâu duyên trời.


Cũng có lúc chơi nơi dặm khách;
Tiếng suối nghe róc rách lưng đèo.
Có khi từng gác cheo leo, 
Khúc vui con hát lựa chiều cầm xoang.


Cũng có lúc rượu ngon cùng nhắp:
Chén quỳnh tương (1) ăm ắp bầu xuân.
Có khi bàn soạn câu văn,
Biết bao đông bích điển phần (2) trước sau.


Buổi dương cửu (3) cùng nhau hoạn nạn,
Miếng đẩu thăng (4) chẳng dám than trời,
Tôi già, bác cũng già rồi:
Biết thôi, thôi thế thời thôi mới là.


Đường đi lại, tuổi già thêm nhác,
Trước ba năm , gặp bác một lần,
Cầm tay, hỏi hết xa gần,
Mừng rằng bác vẩn tinh thần chưa can.


Tuổi tôi kể còn hơn tuổi bác,
Tôi lại đau trước bác mấy ngày,
Làm sao bác vội về ngay, 
Chợt nghe tôi những chân tay rụng rời !


Ai chả biết chán đời là phải,
Vội vàng chi đã mải lên tiên.
Rượu ngon, không có bạn hiền, 
Không mua, không phải không tiền không mua.


Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa.
Giường kia treo những hững hờ, (5)
Đàn kia gảy cũng ngẩn ngơ tiếng đàn !


Bác chẳng ở, dẩu van chẳng ở;
Tôi tuy thương, lấy nhớ làm thương,
Tuổi già, hạt lệ như sương,
Hơi đâu ép lấy hai hàng chưá chan ?

Khai Bút

Ình ịch đêm qua trống các làng
Ai ai mà chẳng rước xuân sang
Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén
Bút mới xô tay thử một hàng
Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng
Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang
Một năm một tuổi, trời cho tớ,
Tuổi tớ trời cho, tớ lại càng …

Ngẫu Hứng

Nghĩ đời mà ngán cho đời
Co cóp làm sao được với trời
Chép miệng lớn đầu to cái dại
Phờ râu chịu đấm mất phần xôi
Được thua hơn kém lưng bầu rượu
Hay dở khen chê một trận cười
Dựa gối bên mành toan hóa bướm
Gió thu lạnh lẽo, lá vông rơi

Muốn Lấy Chồng

Bực gì bằng gái chực phòng không ?
Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng
Trên gác rồng mây ngao ngán đợi
Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông
Mua vui, lắm lúc cười cười gượng
Giả dại, nhiều khi nói nói bông
Mới biết có chồng như có cánh
Giang sơn gánh vác nhẹ bằng lông

Nghe Hát Đêm Khuya

Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy
Nửa chen mặt nước, nửa từng mây
Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước
Ngán kẻ phương trời chẳng dứt dây
Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp
Trồng lan ngõ tối ngát nào hay ?
Từ xưa mặt ngọc ai là chẳng
Chén rượu bên đèn luống tỉnh say

Ngày Xuân Răn Con Cháu

Tuổi thêm thêm được tóc râu phờ
Nay đã năm mươi có lẻ ba !
Sách vở ích gì cho buổi ấy ?
áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già.
Xuân về ngày loạn còn lơ láo,
Người gặp khi cùng cũng ngất ngơ.
Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng ?
Sao con đàn hát vẩn say sưa.