Mượn …

Cho em mượn bờ vai anh một chút thôi
Em dựa đủ rồi ngày mai em sẽ trả
Bởi cuộc đời sao chông chênh nhiều quá
Gắng gượng một mình em sẽ ngã mất thôi

Cho em mượn tiếng cười làm rạng rỡ đôi môi
Để thấy yêu thương chẳng xa xôi quá thế
Cho em mượn tiếng cười chỉ hôm nay thôi nhé
Ngày mai vui rồi em sẽ trả anh ngay

Anh lại gần đây cho em mượn vòng tay
Ôm chặt đi anh kẻo vai gầy lạnh cóng
Chỉ một lần thôi vòng tay anh dang rộng
Nhen nhóm lên giùm chút hi vọng mong manh

Em mệt quá rồi anh cho em mượn anh
Hàn những vết thương vẫn chưa lành, đau nhói
Cho em mượn đi cuộc đời không bão nổi
Mượn chút yên bình luôn ấm ở nơi tim.

(Stam)

Tình mẹ

Dù con đếm được cát sông
Nhưng không đếm được tấm lòng mẹ yêu
Dù con đo được sớm chiều
Nhưng không đo được tình yêu mẹ hiền

Dù con đi hết trăm miền
Nhưng tình của mẹ vẫn liền núi non
Dù con cản được sóng cồn
Nhưng không ngăn được tình thương mẹ dành Xem thêm →

Mình yêu nhau từ đó

Từ dạo quen em anh yêu màu nắng
Hong tóc em thơm ngan ngát những chiều
Và biết yêu em tình là trái đắng
Khối nhọc nhằn mà lòng vẫn chắt chiu

Rồi từ đó em không còn kẹp tóc
Che bờ vai làn tóc xõa mịn màng
Từng giọt nắng trượt lăn xuôi triền dốc
Rơi khẽ khàng theo nhịp bước thời gian

Từ dạo quen em anh yêu phượng đỏ
Màu môi em rợp phong kín sân trường
Nhặt cánh hoa rơi ép lòng trang vở
Năm tháng dài ghi kỷ niệm thân thương

Tay nắn nót những vần thơ anh viết
Từ ngữ đơn sơ thắm đượm ý tình
Đêm hò hẹn hồ gương soi bóng nguyệt
Trao tặng em có sao sáng làm tin

Và từ đó ta yêu nhau rất vội
Tình mặn nồng xao xuyến cả vầng trăng
Dìu nhau về dưới vòm sao đưa lối
Con đường tình anh thắp sáng hoa đăng

ST.

Thôi …

Mơ mãi… chờ ai khóc gọi tình…!
Hỏi người trong trướng mấy xuân trinh…?
Sao em giết chết hồn thơ dại…!
Để lệ mặn môi tủi một mình…

Em có nhìn và có thấy không…?
Thuyền tình không bến thả trên sông,
Sẽ đắm mai này trong biển mộng…!
Em có chờ hoài cũng uổng công.

Em gởi sầu chi trên bến vắng…!
Trăng khuya đêm lạnh lệ sương bay,
Thấp thoáng lênh đênh trên biển rộng,
Thuyền ai một bóng thoát đêm nay.

Thôi thế, về đi đừng đứng gọi…!
Cánh buồm căng gió khuất chân mây,
Hút theo tầm mắt đời phi xứ,
Gói lại tiếc thương mảnh xuân đầy.

ST.

Đừng lấy chông nữa mẹ ơi …

Trâu già còn gặm cỏ non
Nay mẹ cất bước bỏ con một mình
Con buồn con khóc lặng thinh
Mẹ vì sung sướng bỏ tình mẹ con
Để con phải sống cô đơn
Mất cha thiếu mẹ lòng con rối bời
Đừng lấy chồng nữa mẹ ơi
Con muốn bên mẹ suốt đời không xa
Trước kia đau đớn mất cha
Giờ con mất mẹ…mẹ à…sống sao
Đời con còn nhỏ lao đao
Đơn thân côi cút ai nào no toan
Còn mẹ đi lấy giàu sang
Biến con thành đứa con hoang không nhà
Giờ con thiếu vắng mẹ cha
Không nơi nương tựa người ta chê cười
Còn mẹ thì muốn sướng người
Bỏ con đi lấy chồng đời làm chi
Già rồi còn đẻ làm gì
Nghe con khuyên bảo…đừng đi lấy chồng..!

Sưu tầm

Xuân đất khách

Xuân quê nhà… ấm áp trái tim ta
Xuân đất khách… xót xa lòng lữ thứ
Ai hiểu chăng? Nỗi niềm thân viễn xứ !
Nhớ cồn cào… ôi hai chữ “Quê Hương”

Nơi phương xa…ngăn cách vạn dặm trường
Tôi bỗng nhớ con đường về quê Mẹ
Tết xứ Người… thân quạnh hiu, đơn lẻ
Thêm “Tuổi đời” nghe buồn tẻ làm sao ?

Ở bên đây… không có hoa Mai, Đào
Không hương vị ngọt ngào mâm ngũ quả
Khắp nẽo đường…toàn là tuyết trắng xóa
Cội cây già… trơ trọi lá mùa đông

Suốt ngày… không có một chút nắng hồng
Nghe giá buốt… trong lòng khi xuân đến
Xa người thân… xa bạn bè yêu mến
Giữa lạnh lùng… trông bờ bến yêu thương

Mong hiểu dùm… tâm sự kẻ ly hương
Tôi muốn gửi… yêu thương cho “Đất Mẹ”
Chúc người thân… bạn bè vui, mạnh khỏe
Đón xuân này , vạn sự sẽ thành công !!!

Sưu tầm

Xin hỏi em có thích mùa đông ?

Em bảo mình yêu nhất mùa đông,
Ngủ vùi chăn ấm …rúc nách chồng,
Sao không thương cảm người đơn lẻ,
Một mình quằn quại…giá lạnh phong ….

Em bảo mình thích nhất mùa đông,
Được xem tuyết phủ khắp núi rừng,
Tại sao không xót …người trên bản,
Đốt lửa đêm ngày xua giá băng…

Em nói với anh thích mùa đông,
Không phải son phấn má vẫn hồng,
Sao không nghĩ tới người gieo hạt,
Rét ngọt rét hại…khổ nhà nông…

Em bảo mình thích nhất mùa đông…
Ông ,bà, cha, mẹ …chịu nổi không ???
Rét buốt thân già sao chịu thấu !!!
Anh hỏi : em còn thích mùa đông …!?)))

Sưu tầm

Khắc ghi

Xin đừng nhắc cô gái của năm xưa
Chỉ biết khóc lúc đời vừa chớm mỏi
Chỉ biết nhìn anh đi trong bối rối
Tự ném mình nơi bóng tối, đêm đen .

Người ấy bây giờ không phải là em
Dù mưa có ướt mèm bên bục cửa
Em cũng chẳng còn vì anh khóc nữa
Đã tự dằn lòng câu hứa năm nao .

Xin đừng nhắc tên em trong chiêm bao
Kẻo người ấy chợt nghe lại thét gào hận tủi
Lại giận anh, hận lòng và tiếc nuối
Mong muốn được làm quá khứ như em ..

Ở cạnh người xin đừng nhắc cái tên
Từng bên anh ngắm sóng rền biển đỏ
Từng e ấp nét hôn đầu bỡ ngỡ
Cô ấy cũng là người con gái biết ghen tuông ….

Em bây giờ đã thực sự biết buông
Phố cũ quán xưa không nhắc buồn trong gió thoảng
Em sẽ cười nếu có trong lơ đãng
Thấy hai kẻ tự tình bảng lảng bóng hoàng hôn …

Thiên Di

Vô đề

Còn chút gì sót lại
Trong tận cùng hư không
Nghe hơi ấm mênh mang
Hạt nắng vàng cuối đông.

Chiều ghé về bên sông
Đàn cá tranh nhau mồi
Ta trở về tìm bạn
Cố nhân xưa đâu rồi.

Lương Tiễn Thuận

Về đi em

Về đi em cây bàng giờ lá đỏ
Gió đông về mơn nhẹ những tàn cây
Trăng hắt hiu nhòa nhạt sương phủ đầy
Từng góc phố gọi tên em trở lại .

Thu qua rồi gió bấc về khắc khoải
Thổn thức hoài gió réo gọi tên em
Hạt sương vỡ rơi rụng xuyên qua mành
Cây sấu già lặng nghe trăng vụn vỡ .

Về đi em …vượt muôn trùng cách trở
Nối lại tình xưa mặc rêu phủ đá mờ
Ta xây lại ước mơ xưa dang dở
Tha thứ đời … Bởi sỏi đá cũng cần nhau .

Đóng lại quá khứ xưa ta mãi mãi bên nhau …
Về đi em!

Top