Mênh mang hè về

Lại thêm hè nữa mới vừa sang¬
Góc phố thênh thang nắng đổ vàng
Phượng tím bên thềm vui rạng rỡ
Ùa cơn gió thoảng chợt mênh mang..!

Dẫu lối xa xưa trắng bụi đàng
Nhưng màu phượng ấy vẫn còn mang
Hè thêm mùa nữa nghe càng thắm
Đếm bước trung trinh bỗng nghẹn ngào…!
Xem thêm →

Còn đâu tuổi học trò

Còn đâu cái thuở ngày xưa.
Theo em qua mấy buổi trưa tan trường.
Còn đâu những sáng mờ sương.
Đếm bao lá rụng bên đường em qua.

Còn đâu áo thả đôi ta..
Thẹn thùng gió cuốn mây và tóc bay.
Ôm nghiêng tập vở trong tay.
Bờ vai em nhỏ cho ngày mộng mơ !

Còn đâu nỗi nhớ thành thơ.
Em ngồi thả cái ngu ngơ vào chiều.
Từ em ấp úng lời yêu…
Chuyện tình cũng đã thành điều vu vơ.

Còn đâu những tối mong chờ !
Cùng cây phượng đứng bơ vơ một mình
Bên em phố vắng lặng thinh.
Chỉ bàn tay nắm cái tình ngây thơ !.

Còn đâu, đâu nữa giấc mơ !
Chỉ còn kỷ niệm ơ thờ ngày xưa !.

Thơ sưu tầm !

Hạ xưa

Hoa phượng rơi dài mang nỗi nhớ
Người đi mang hết chút trinh hương
Nhìn đóa hồng thơm cài trên tóc
Thơ ngây vương vấn góc sân trường

Nhớ ai mà gió buồn than khóc
Ru người áo trắng mỗi chiều phai
Nhớ lá me bay đường đi học
Miên man rơi xuống áo trang đài

Ngày mai đọc lại trang thư cũ
Để buồn thương lắm bóng hình ai
Để cho tuổi mộng bay theo gió
Trong mơ còn tưởng tóc mây dài

Không còn nắng hạ ngày xưa đó
Đã mất từ lâu tuổi học trò
Những buổi rong chơi cùng hoa cỏ
Và những chiều mơ, những mong chờ….

Xuân Mai

Thời áo trắng

Thời áo trắng có ước mơ bình dị.
Mơ dễ thương như nụ hồng tình ai.
Thời áo trắng lấp lánh một ngày mai.
Niềm hy vọng , trọn tin vào cuộc sống!

Thời áo trắng ngập tràn muôn khát vọng
Mộng tương lai và xây đắp ngày vui
Thời áo trắng muôn câu hỏi trong đời
Làm sao sống? Sống làm sao cho trọn.

Thời áo trắng có niềm vui trong mắt
Khi mẹ cha, thầy cô giáo thương yêu
Thời áo trắng chứa đựng muôn đủ điều
Mong thắp mãi ánh lửa lòng cháy rạng.

Thời áo trắng dặn mình…Sống xứng đáng.
Cao đẹp hơn và hoàn thiện Chính Mình
Thời áo trắng chấp nhận những hy sinh
Đón thử thách, đắng cay và nghiệt ngã.

Thời áo trắng luôn kiếm tìm điều lạ..!
Mắt tròn xoe nhìn cuộc sống xung quanh
Thời áo trắng!…Lung linh bao ước lành…
Khi “Tương lai đang chờ ta phía trước”….!!!

@uyên Nhi

Tà áo trắng

Em yêu sao mỗi sáng đến trường!
Trong tà áo trắng rất thân thương
Sắc trời cho áo thêm hy vọng!
Cho dáng yêu kiều thêm vấn vương.

Rồi một buổi sáng trong thương nhớ.
Em gặp anh người cũng bước chung đường
Chung trường, và lớp thì chung vách!
Cùng bước chung một nhịp đến trường.

Rồi từng buổi sáng từng buổi sáng
Em bước bên anh để đến trường
Em cười với ánh bình minh mới
Anh ngẩn ngơ vì em với thơ…

Hai năm xa cách mái trường xưa.
Theo gió mưa xa đến xứ người!
Cảnh người gợi lại bao nhung nhớ
Kỷ niệm xa xưa với một người…

Không biết giờ này anh phương ấy.
Anh còn yêu những ánh dương tà
Có còn nhớ tới người em nhỏ..
Trong áo áo trắng, trắng màu uớc mơ./.

@Uyên Nhi

Tháng năm rực trời hoa phượng đỏ

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ!.
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ.
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ.
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó.

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở.

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu.

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi!

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ…!

Tháng Năm sang nhớ một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má.

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả …khúc tình xa./.

Uyên Nhi

Tình khúc tháng năm

Tháng Năm sang rực trời hoa phượng đỏ
Nhớ mối tình ngày đó tuổi mộng mơ
Lời yêu thương viết vội thật ngu ngơ
Hoa phượng đỏ vương chờ môi em đó

Tháng Năm sang mang về bao nỗi nhớ
Nỗi nhớ nào còn đó chẳng mờ phai
Cánh phượng buồn lại đỏ rực hồn ai
Lòng đắm đuối nhớ hoài trong hơi thở

Tháng Năm về nghe trong lòng nức nở
Cánh phượng hồng gợi nhớ kỷ niệm qua
Rực rỡ như ánh nắng buổi chiều tà
Ngỡ như một bản tình ca tuyệt diệu

Tháng Năm sang tâm hồn sao đơn điệu
Cánh phượng rơi báo hiệu một mùa xa
Tiếng mưa rơi trên mắt giọt lệ nhoà
Lời thề ước trong ta hoài nhớ mãi

Tháng Năm sang kỷ niệm xưa gợi lại
Tình bạn bè như sóng mãi ngàn năm
Suốt cuộc đời con sóng chẳng lăn tăn
Vẫn lặng lẽ hằn in trên đất mẹ

Tháng Năm sang gợi một thời tuổi trẻ
Tiếng yêu đầu mạnh mẽ tuổi thanh xuân
Quãng thời gian mang kỷ niệm xa dần
Nhưng đọng mãi bao lần trên đôi má

Tháng Năm về phượng hồng trên sắc lá
Để lòng buồn … hồn thả … viết tình xa.

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Mùa hoa phượng

Có mùa phượng vĩ không tên thành hò hẹn.
Đỏ cái nhìn vương vấn lúc chia tay..!
Cô bạn gái ngại ngùng không dám khóc
Nghèn nghẹn lời trong đôi mắt đắng cay.

Có tiếng ve suốt một thời không ai hay
Chỉ đến lúc đứng cạnh nhau mới thấy buồn đến thế
Mười hai năm ve kêu như thành lệ
Bước đi không đành , ngoảnh lại buồn hơn.

Thao thức bao ngày qua tiếng trống trường
Lúc chia tay thèm được giật mình rồi chạy
Giờ truy bài, phút ra chơi cả những lần đi học muộn
Bây giờ cũng thành kí ức chìm sâu.

Xưa cứ trách bằng lăng tím đâu đâu
Giờ mới thấy hoa có màu nỗi nhớ
Tím miên man….tím chùng thời gian đang căng nghẹn thở.
Của mùa thi mỗi lúc một gần….

Có người bạn đến phút cuối mới thành thân
Có mái tóc giờ chia tay mới biết mình rất nhớ
Trong lưu bút có bài thơ chép rồi mà vẫn sợ
Ngại ngùng đưa hồi hộp đợi… chợt thở phào!

Chia tay nhé , mùa hạ mà bọn mình đều bỗng lớn
Chẳng nói nhiều mà hiểu biết bao nhiêu
Còn gặp lại nhưng mùa hè không ở lại
Thế mới thành kỉ niệm thân yêu…..!!!

@Uyên Nhi

Hè kỷ niệm

Mình quen nhau, cũng vào đầu hạ
Nắng sân trường, nhốm đỏ màu hoa
Hè trưa loang đổ mái nhà
Ngân nga, vọng lại, ve sầu thở than

Hạ năm đó, chúng mình cuối cấp
Lòng bồi hồi, sợ lắm chia xa
Anh đi em ở lại nhà
Lên đường nhập ngũ, anh ra biên thùy

Nơi nắng gió, thao trường, anh đến
Những buồn vui, anh gói yêu thương
Cánh thư ngày một dày thêm
Chờ cơn gió Đến, mang về bên em

Vì tổ quốc, đang hồi nguy khốn
Quê hương mình, còn lắm đau thương
Em ơi, hãy nén niềm riêng
Ngày mai đất nước, vẹn nguyên anh về

Bao năm tháng, rời xa quê Mẹ
Anh miệt mài, tận chốn biên cương
Thương em , tắm những phong sương!
Ngày ta gặp lại, điểm sương, mái đầu

Hạ lại về , nhuộm màu nhung nhớ
Em lang thang, tìm kỷ niệm xưa
Nắng nghiêng, dệt những ướt mơ
Kết thành cơn gió, trao về bên anh!
LD!

Top