Mẹ dặn

Con về bên đó làm dâu
Mẹ đây khuyên nhủ những câu đời thường
Đêm đầu chồng bế lên giường
Thì con chịu khó mà nhường nó nha

Sáng mai dậy sớm cửa nhà
Sáng mai để ý bà gia làm gì
Con đừng điện thoại,ti vi…
Mà lo cơm nước đứng đi nhẹ nhàng

Nói năng là phải rõ ràng
Nói năng là phải đường hoàng nhá con
Chân thành hơn sống véo von
Quan tâm hơn cả ôm hôn mặn nồng

Việc gì chưa thạo nhờ chồng
Nên đi chơi khắp bà con láng giềng
Mới về bớt nói chuyện tiền
Cũng đừng có nói luyên thuyên chuyện tình

Đừng nên ăn vặt một mình
Có ăn thì để gia đình cùng xơi
Bố chồng sổ mũi hắt hơi
Thì con chăm sóc nhưng ngồi xa xa

Còn chuyện ăn mặc ở nhà
Thì con phải biết xem là hợp chưa
Mùa hè nên hở vừa vừa
Nhiều khi thoáng quá không đùa được đâu

Còn thêm cái chuyện đi cầu
Con hay có bệnh ngồi lâu câu giờ
Nhà chồng mà phải đợi chờ
Người ta đánh giá đang khờ đó nghe

Nếu mà bị họ cười chê
Thì con đừng cãi, lắng nghe từng lời
Không vui cũng nhớ mỉm cười
Để sau nói lại những lời sửa sai

Tạm thời mẹ dặn hôm nay
Làm dâu không phải mấy ngày là xong
Làm dâu trọn kiếp theo chồng
Các con phải biết đồng lòng sẻ chia…!

@tổng hợp

Nỗi đau cuộc sống

Cuộc sống này…. Buồn lắm phải không em
Tuổi thơ bé…. Đời bon chen khốn khó
Cơn mưa xa…. Dập dồn trong giông gió
Thân mồ côi…. Xã hội bỏ dọc đường

Biết tìm đâu….. Một mái ấm thân thương
Khi đêm xuống…. Muôn lẻo đường hẻo lánh
Những cơn gió…. Mưa trở mình ớn lạnh
Đất là nhà….. Màn đêm rách che thân

Trẻ lấm lem….. Thiếu manh áo tấm quần
Kiếm bữa ăn….. Thêm vạn lần nước mắt
Người giầu sang….. Có bao giờ đau thắt
Nhìn tuổi thơ….. Góp nhặt từng miếng ăn
Xem thêm →

Đừng nhá con

Đừng ăn chơi ! khi Mẹ còn cực khổ
Đừng đua đòi ! khi Cha đổ mồ hôi
Đừng vô tâm ! sống chỉ biết mình thôi !
Đừng mê muội ! mà mộng điều hư ảo

Đừng xa hoa ! khi Mẹ già tần tảo
Đừng hảo huyền ! gây phiền nảo Cha yêu
Đừng ra đường ! với nét mặt tự kiêu
Đừng cao ngạo ! mà chê bai kẻ yếu

Đừng phung phí ! khi gia đình túng thiếu
Đừng vì tiền ! mà bất hiếu song thân
Đừng cải lời ! khi Cha Mẹ khuyên răn
Đừng vội vã ! phân chia sai lối sống

Đừng quá lời ! khi lòng đang nổi nóng
Đừng bỏ nhà ! khi Cha Mẹ ngóng trông
Đừng dại khờ ! với suy nghĩ chưa thông
Đừng kêu ngạo ! khi mình còn dốt nát…
st

FORMOSA – Một vùng đất chết

Mai anh về…lối ấy chẳng còn em
Biển đỏ sầu ! Không xanh màu thuở trước
Chiều trên biển…ngày nao ta chung bước
Chuyện vui buồn…em thỏ thẻ anh nghe…

Mai anh về…biển vắng bóng thuyền ghe
Bởi biển chết…nên cá giờ cũng chết
Bởi biển chết…nên trai làng đi hết
Gái làng mình…từ đó cũng xa quê…

Xóm chài nghèo…giờ càng lắm lê thê !
Đời cơ cực…muối cũng cùng biển chết
Hồn tan vỡ…xoa xát thêm muối biển
Để tim em…ngất lịm giữa mù khơi…
Xem thêm →

Về thôi …

Về thôi
Gác lại những bon chen
Gác lại những màn đêm mỏi mòn chân chạy
Gác lại những u mê, đèn đường, bụi máy
Gác lại tất cả muộn màng
Gác lại những say sưa .

Về thôi
Buông bỏ những lọc lừa
Buông bỏ những dại khờ, dây dưa của tuổi trẻ
Buông bỏ những lạnh lẽo, phũ phàng, quạnh quẽ
Buông bỏ lớp mặt nạ bẽ bàng
Buông cả những đau thương

Về thôi
Ném hết những vấn vương
Ném hết những con đường có lá vàng rơi rụng
Ném hết những suy tư, nhếch mép, trào phúng
Ném hết những lạ lùng
Ném cả những vần thơ .

Về thôi
Vứt sạch những mộng mơ
Vứt sạch những nỗi buồn tưởng như không hồi kết
Vứt sạch những thăng trầm, chênh vênh, lầm lệch
Vứt sạch quá khứ muộn phiền
Vứt cả tiếng thời gian .

Về thôi
Chân dừng bước lang thang
Môi mỉm cười hiên ngang đón nắng trời chói lọi
Mắt híp lại thoang thoảng mùi lá gói
Tay mân mê chất vị miền đất gió quê hương .

Về thôi
Về với những kênh mương
Về với ruộng đồng, với hàng cau thẳng đều xa tít
Về với cánh cò trắng phau ,tiếng cạp cạp rộn ràng trong chuồng vịt
Về với gia đình
Với đất mẹ, quê choa

Về thôi
Nằm bệt dưới hiên nhà
Lăn trên nền gạch tưởng chừng xa lâu lắm
Ôm những con người nhớ nhung hàng trăm dặm
Nghe kể lại chuyện xóm, chuyện làng
Chuyện giếng nước, quê thôn .

Về thôi
Khát khao những ôn tồn
Nhớ nhung dáng mẹ gầy bạc phai màu sương sớm
Mong ngóng quây quần bên gia đình sum họp
Yêu bữa cơm chiều
Yêu cả tiếng rầy la .

Về thôi
Xếp hành lí
Kéo vali
Chào phố thị
Tôi về !!!

( st )

Xem thêm →

Ta chỉ là ta

Đây quán trọ nhiều lần ta đến
Bao cuộc vui đàn hát linh đình
Ta yêu lắm bao lời thương mến
Ta ngỡ ta giữa những thân tình

Ta nào thấy trong từng ánh mắt
Từng nụ cười gian dối xum xoe
Ta chỉ thấy trong lòng ngây ngất
Xung quanh ta nhiều lắm bạn bè

Rồi một ngày ta buồn, buồn lắm
Buồn thật buồn không hiểu vì sao
Nhánh hoa đời vẫn còn tươi thắm
Chim hót dài ru mộng chiêm bao

Thà như thế! cũng đành như thế!
Cõi phù du còn ngóng trông gì
Hoàng hôn tới một đời bóng xế
Chốn vô thường biết nói năng chi…

Xuân Mai

Lòng tự trọng

Thục Nương

Gần kẻ xấu lâu dần tâm nhuốm bẩn
Bạn bè thân còn ôm hận vì ghen
Dám làm ra những chuyện quá đê hèn
Ai cũng bảo nếu gần đèn sẽ sáng.

Những kẻ xấu quen ngông cuồng ngạo mạn
Chớ nên tin hay làm bạn lâu dài
Người như này khó giao kết với ai
Sống phản trắc ở hai lòng tráo trở.

Nếu phân biệt được điều hay lẽ dở
Tránh cho mình khỏi lầm lỡ không đâu
Đừng để tâm ngụp trong nước đục ngầu
Bởi những kẻ mang sắc màu giả tạo.

Miệng cười nói nhưng trong lòng gian xảo
Quen lọc lừa nên nói láo có quai
Ghét hay thương không thể hiện bên ngoài
Song ánh mắt đã sẵn cài dao nhọn.

Gần kẻ xấu biến tâm thành nhỏ mọn
Còn lương tri nên lựa chọn cho mình
Để mọi người không rẻ rúng coi khinh
Bởi bạn tốt luôn có tình có nghĩa.

Những kẻ xấu luôn dùng lời xóc xỉa
Xúi giục mình nói mai mỉa ai kia
Đừng tưởng rằng như vậy được ăn chia
Làm náo loạn gây tách lìa bạn hữu.

Trong cuộc sống chẳng có chi vĩnh cửu
Một kiếp người như chén tửu đổ đi
Khuất tà dương ta còn lại những gì
Theo kẻ xấu sai một li đi dặm.

Sống thanh thản để dưới trời ta ngắm
Những vì sao xa thăm thẳm trong đêm
Đừng tiếp tay ức hiếp kẻ yếu mềm
Hay Cả vú lấp miệng em như thế.

Muốn có được lòng tin không phải dễ
Mất một lần thật khó để lần sau
Bởi những ai lấy tự trọng làm đầu
Yêu cuộc sống làm nên câu giá trị.

Thơ viết cho đời

Có thể là em chẳng thích thơ anh
Bởi thơ anh viết dành người bất hạnh
Viết cho người khi màn đêm giá lạnh
Chẳng mảnh chăn để che quấn thân mình.

Viết cho đời, cho khoảng tối U minh
Mà chúng ta đã vô tình quên lãng
Cái nơi mà ly cà phê mỗi sáng
Cũng là điều xa xỉ với người ta.

Em thấy không………

Đất nước mình giờ thêm cảnh xót xa
Biển nuôi sống giờ thành ra biển chết
Bao năm rồi biển rồng mình cũng mệt
Biển cạn nguồn dân cũng hết mưu sinh

Từ ngàn lâu biển luôn sống hữu tình
Dân bám biển, Biển cho mình tôm – cá
Mà giờ đây không còn gì nữa cả
Miền trung giờ, màu trắng xóa đau thương.

Ngư dân mình tìm đâu chốn cậy nương?
Khi nguồn sống của đời thường đã mất
Dù dân ta cùng sẻ chia vật chất
Nào phải đâu là kế sách lâu dài.
……………………………..
Chỉ mong rằng và tin ở tương lai
Biển lại sống như những ngày xưa ấy
Để dân mình sẽ vẫn còn được thấy
Những đoàn thuyền rồi sẽ lại ra khơi

T/G: dương văn hiếu

Đời là cõi tạm

Của thiên trả địa xưa nay
Sinh ra tay trắng, chết rồi trắng tay
Đời là cõi tạm trả vay
Sang hèn đói khổ, kiếp này phải mang.

Người thì tiền của bạc ngàn
Người thì đói rách, cơ hàn xác xơ
Hỏi sao trời đất hững hờ
Oán than trách móc, sao đời bất công.

Luân hồi nhân quả xoay vòng
Có vay có trả, theo dòng nghiệp mang
Trách chi số phận bẽ bàng
Chỉ vì kiếp trước, thân mang nghiệp dày.

Trả xong cho hết kiếp này
Ai chưa thức tĩnh, đổi thay chính mình
Tiếp tục tạo nghiệt bất minh
Án hình khổ ải, do mình mà thôi.

Buông xuôi tất cả cho rồi
Làm nhiều việc thiện, trao dồi nhân tâm
Đừng nên cứ mãi sai lầm
Mưa dầm thấm đất, nảy mầm nghiệp duyên.

NGẠO THIÊN

Thôi giã biệt

Thôi giã biệt gối chăn nồng hương ái,
Mộng hoang tàn tóc điểm trắng xuân phai,
Tiếc xuân xưa lầu tình xây trên cát,
Để bây giờ biển sóng cuốn tình hoài.
Thôi giã biệt niềm vui ân tình cũ,
Em trao ta để tô vẽ mộng mơ,
Ta ngu ngơ ôm duyên xây nguyện ước,
Phút chốc tan, lòng tê tái đâu ngờ…
Thôi giã biệt nơi buồn phiền tủi phận,
Đã bao lần chén đắng uống cùng nhau,
Em đi rồi rượu sầu quăng để lại,
Thêm một lần uống cạn có sao đâu…!
Xin trả lại nhau duyên xưa đồi vắng,
Em đã quên… và sáo đã sang sông,
Xin vạn lần thuyền ai đừng quay lại,
Trên bến sầu sóng gió nổi chiều giông.
Mong cho em được thêm chăn gối ấm,
Để đừng buồn khi buốt giá đông sang,
Đã xa rồi nên quên, xin đừng nhớ,
Nhớ mà chi… thuyền bỏ bến vội vàng.
Xin cho em vạn đêm dài ân ái,
Để tình kia không là nghĩa bán trao,
Cho ta quên những năm duyên tình lỡ,
Mặc đời buồn, gõ bước dưới trăng sao.
Thôi giã biệt lời tình nhiều gian dối,
Của những năm ân ái chẳng vuông tròn,
Ngày tháng dài ta làm thân nô lệ,
Vì tình em ta xây gác lầu son.

Thôi giã biệt chữ vợ chồng tình nghĩa,
Em đi rồi rũ sạch kỷ niệm xưa…!
Ta bây giờ vẫn u buồn sầu đắng,
Kỷ niệm nào rơi rụng giữa đêm mưa…!
Thôi giã biệt nụ hôn đầu ngày đó,
Môi em thơm, ta tưởng vị ngọt ngào,
Nhưng bây giờ đã trở thành cay đắng,
Để hồn ta lịm chết… lá xôn xao…
Thôi giã biệt những xuân đầu vụng dại,
Em tặng ta hương vị của nguyên trinh,
Cám ơn em, cho vạn lần để nhớ,
Mảnh chiếu xưa ôm trọn chuyện chúng mình.
Thôi giã biệt áo vàng xưa đã cũ,
Áo phai màu nên kỷ niệm còn đâu…!
Ta nghèo nàn nên duyên tơ có thế,
Ai đâu ngờ biển rộng với sông sâu!
Thôi giã biệt đêm đầu say yêu dấu,
Em lên ngôi hoàng hậu tuyệt đỉnh cao,
Ôm mộng tưởng dã tràng xây bờ cát,
Để bây giờ sóng phủ lấp nơi nao…?
Thôi giã biệt rượu hồng quỳnh tương cũ,
Ta trao nhau, trao biết mấy cho vừa,
Nhưng bây giờ sao hè về băng giá!
Kỷ niệm nào cho ta ấm đêm xưa…!
Cám ơn em những ân tình ngày cũ,
Cám ơn em giây phút của ái ân,
Cám ơn em cho ta niềm chua xót,
Cám ơn em dâu bể trải bao lần…
Thôi em đã ra đi mang tất cả…!
Ta nâng niu trìu mến đớn đau này,
Thôi em đã quên đi câu chuyện cũ…!
Chỉ còn ta vẫn nhớ… cuộc tỉnh say…!

ST.

Top