Có những ngày không nhau

Ngày không nhau đêm đầy nỗi nhớ
Giọt sương khuya lạnh buốt vai gầy
Ngày không nhau gió về trăn trở
Nghe cõi lòng vương áng mây bay

Ngày không nhau sầu dâng lên mắt
Nét mi ngoan đẫm lệ ưu phiền
Ngày không nhau con tim thầm nhắc
Nụ hôn nồng một thuở thần tiên

Ngày không nhau tình xa diệu vợi
Bước em đi khúc khuỷu, gập ghềnh
Ngày không nhau còn ai chờ đợi
Bản nhạc ngày xưa bỗng buồn tênh

Ngày không nhau… từ nay thôi nhé!
Giấc mơ yêu mãi mãi lụi tàn
Ngày không nhau nẻo về lặng lẽ
Vẫy tay chào mộng ảo trần gian..!

Đỗ Anh Thư
***********

Duyên Nợ Chúng Mình

Duyên Nợ Chúng Mình
Tác giả: Hoàng Hôn Cô Đơn

Chiều thu gió động lá vàng bay.
Anh nhớ quê hương dáng em gầy
như cành liễu rũ buồn vương-vấn
một mối tình xa sợ nhạt phai !

Em đã khóc than nhiều tháng ngày
từ khi thổ-lộ tình đắm say
yêu anh tha-thiết dù ngăn cách
và nguyện với lòng chẳng đổi thay.

Anh cũng khổ sầu nghĩ đến em
biến thành lệ chảy mắt hàng đêm
làm hoen gối lẻ buồn đơn lạnh ,
trống vắng trong lòng anh nhớ em.

Duyên nợ chúng mình quá khắc-khe !
Tâm tư hai đứa rất não-nề !
Nhịp cầu Ô Thước sao chưa bắc ,
có phải vì Nguyệt lão còn e?

Mong một ngày mai đẹp nắng vàng,
anh sẽ bên em vẹn ước-mong
để cùng âu-yếm trong nồng ấm
bù lại chuỗi ngày khóc nhớ thương.

Gạt …

Gạt muộn phiền bỏ lại sau lưng
Gạt tháng năm chìm trong nỗi nhớ
Gạt tương tư bến bờ duyên nợ
Gạt lo toan cơm áo gạo tiền.

Gạt đêm thu trăng trong cô miên
Gạt hoàng hôn tím vàng lẫn lộn
Gạt cơn say hoài thương bất ổn
Gạt xỏ xiên ra khỏi mê cuồng.

Gạt đi em những khúc u buồn
Gạt phăng đi  lòng người gian dối
Gạt vứt đi con người xốc nổi
Gạt đi em, gạt khỏi cuộc đời.

Sống trên đời đã có luật trời
Nên can chi vắt quàng qua cổ
Gạt hết  đi, những người loang lổ
Nhưng xin đừng gạt bỏ con tim!..

Trung Văn

Thu Thổn Thức

Ngậm ngùi thao thức suốt canh thâu
Hiu quạnh phòng côi héo hắt sầu
Liễu rũ buông mành thu thổn thức
Trăng buồn phủ bóng mỏi mòn đau

Người xưa đi mãi sao hoài nhớ
Tình cũ chông chênh tóc bạc màu
Héo úa xuân tàn năm tháng cũ
Cánh chim biền biệt ngút trời ngâu.

Thùy Trang

Hoang hoải thu

Người cũ ngày xưa – nay ở đâu ?
Để lá thu rơi- vàng võ sầu,
Nay đúng tiết thu –se se lạnh,
Thương trái tim yêu – quặn quẽ đau .
*
Người ấy ngày xưa – nay ở đâu ?
Nhớ ngày ta đi học cùng nhau,
Nhớ áo ai vàng …vàng hoa cải,
Hoang hoải triền đê …đuổi bướm vàng .
*
Cùng nhau đi trên cánh đồng làng,
Ngào ngạt hương thơm – lúa chín vàng,
Kìa khói lam chiều …vương mái rạ ,
Tim tím chiều hôm…đón thu sang. Xem thêm →

Dang dỡ

Dang Dỡ
Thơ: Vũ Xuân Ái

Tôi biết tình tôi đã chết rồi
Chuyện buồn giờ cũng đã xa xôi
Nhưng sao vẫn thấy lòng hoang hoải
 Mỗi bận ngang qua chẳng thấy người

Ôi những ngày xưa rất tuyệt vời
Đường về hai đứa bóng chung đôi
Soi trong ánh mắt em tôi thấy
 Cả một trời sao nhấp nháy cười

Mộng ước không thành em bỏ tôi
Trách tôi hờ hững tháng năm trôi
Để tình em cạn duyên em cạn
Thiên hạ như em được mấy người ?

 Đừng trách em ơi đừng trách nữa
Duyên tình năm tháng dẫu chia phôi
Nợ tình năm tháng còn chưa trả
Vẫn mãi trong tôi một dáng người

Tôi biết hồn tôi đã héo rồi
 Tình xưa như nước chảy hoa trôi
 Sao em không giết em không giết
Em để thân tôi lạc giữa đời!

 Tôi biết em buồn cũng như tôi
Xót tình dang dở cả đôi nơi
 Lầm lỡ kiếp này tôi nhận cả
 Mong em thanh thản tháng ngày vui.

Bài thơ thứ nhất

Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương.

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan tâm điệu du dương trước
Và tiễn người đi bến cát xa.

Ở lại vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành.

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi làm sao lạnh rất nhiều.

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em.

Đang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.

Đẹp gì một mảnh lòng tan vỡ
Đã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chả nên chờ.

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi còn nhớ hẹn nhau xưa:
“Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ”.

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến
Song đời nào dám gặp ai về.

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.
Sưu tầm

Xem thêm →

Không Quan Tâm

Thôi tiễn em đi, hạnh phúc đi
Lệ nhòa – mặc kệ – ướt đôi mi
Có chăng người dưng nào hiểu thấu
Biết nói chi đây, biết nói chi

Em về nơi ấy bên người ấy
Anh ở nơi đây hồn mãi đây
Tim anh đã chết, coi như hết
Vĩnh biệt em yêu – tình đắng cay

Lệ chồng lên lệ, tim ướt nhòa
Khóc chi tim hỡi tình thoáng qua
Người ta có nhớ? Người quên hết
Khổ sở mà chi, kệ người ta
Xem thêm →

Tôi đã say

‘Tôi thả thơ tình trong thoáng say’
Lang thang tôi ghé lại chỗ này
Ngấp nghé bên kia, cô nàng nhỏ
Mượn hờ điếu thuốc, khói rung bay

Nàng ghé qua tôi thơm mùi lạ
Tôi giả vờ quay sang phía kia
Áo nàng bỗng quệt bờ vai nhạy
Điếu thuốc rời tay: tôi đã say!

Sưu tầm

Top