Xót xa

Trách ông trời vừa hửng nên chút nắng
Sao vội vàng làm bạc trắng mưa rơi
Xót thân em lê từng bước dã rời
Bàn chân nhỏ như bơi trong lầy lội

Kiếp mồ côi có làm chi nên tội
Mẹ cha em sao vội bỏ em đi
Để thân em nào đã biết làm gì
Đành lê gót thích nghi cùng cuộc sống

Mưa nhẹ rơi kéo theo cơn gió lộng
Một mình em đường trống vắng cô đơn
Về đâu đây để nũng nịu tủi hờn
Chiều cuối năm chờn vờn cơn gió lạnh

Bàn tay nhỏ lang thang tìm nhặt nhạnh
Biết ai người thấu bất hạnh cùng em
Mắt xoe tròn chiều chạng vạng nhá nhem
Thân cô lẻ ướt nhèm trong buốt giá

Xót xa thay cho cuộc đời bạc quá
Tấm thân gầy ….
Nghiêng ngả …..
Giữa trời đông !
 Hồng Giang.

Bao giờ anh trở về

Mùa đã trở và xuân về trên lá
Nắng đã vàng thôi lạnh giá đôi tay
Gió phất phơ hôn cô gái nheo mày
Dõi mắt xa ngóng ngày người trở lại.

Cội Anh Đào đang gật gù ngủ ngái
Lung lay cành xua lá úa cuối Đông
Từ khẳng khiu chồi non nhú xanh lòng
Uống sương đêm hé môi cười chúm chím

Rét dang tay đón nàng xuân ngọt lịm
Vắt vẻo mình theo lộc biếc rung rinh
Ngọn cỏ lau vờn theo gió cười tình
Én gọi bầy hót bài ca hội ngộ.

Em son phấn che dù hồng xuống phố
Ngơ ngẩn nhìn hoa nở rộ chào xuân
Chạnh lòng khi bao nhiêu cặp tình nhân
Âu yếm bên nhau xuân tràn khóe mắt.

Gom tơ lòng em cuộn tròn nén chặt
Thương ai kia xa cách mặt nghìn trùng
Biết có kịp về hòa điệu vui chung
Hay lỗi hẹn câu tương phùng bỏ ngõ.
Dã Qùy

Xem thêm →

Xin hỏi em có thích mùa đông ?

Em bảo mình yêu nhất mùa đông,
Ngủ vùi chăn ấm …rúc nách chồng,
Sao không thương cảm người đơn lẻ,
Một mình quằn quại…giá lạnh phong ….

Em bảo mình thích nhất mùa đông,
Được xem tuyết phủ khắp núi rừng,
Tại sao không xót …người trên bản,
Đốt lửa đêm ngày xua giá băng…

Em nói với anh thích mùa đông,
Không phải son phấn má vẫn hồng,
Sao không nghĩ tới người gieo hạt,
Rét ngọt rét hại…khổ nhà nông…

Em bảo mình thích nhất mùa đông…
Ông ,bà, cha, mẹ …chịu nổi không ???
Rét buốt thân già sao chịu thấu !!!
Anh hỏi : em còn thích mùa đông …!?)))

Sưu tầm

Đêm trở gió

Mưa nửa đêm, kèm theo gió lạnh
Em vội vàng, khép cửa sổ đêm
Có nỗi buồn, không thể đặt tên
Em thao thức, giữa đêm trở gió.

Đêm không ngủ, nằm hoài trăn trở
Cứ vụng về, giấu nhớ vào tim
Hình bóng anh, như  mãi còn in
Lòng tê tái, giữa đêm trở gió.

Đêm vắng anh, chìm trong thương nhớ
Ngoài trời kia, gió lạnh mưa rơi
Chăn màn nào, ấm trái tim côi
Em mỏi đếm, mưa rơi tàu lá.

Đêm thức trắng, chơi vơi lạnh giá
Bản nhạc khuya, vì thế lão lề
Đêm không anh, như dài lê thê
Em muốn khóc, vào đêm trở gió./.
Đào Văn Cứu

Mơ về phương ấy

Em lạnh quá ngồi mơ về phương ấy
Nắng ngập tràn được tung tẩy cùng anh
Được thênh thang vui cuộc sống an lành
Là dâu thảo sống chân thành giản dị

Trời phương Nam với tình người cao quý
Trai kiên cường gái thùy mị nết na
Rất thủy chung tình nghĩa với thật thà
Mới mơ thôi cũng thật là ấm áp

Mấy hôm nay trong dòng người tấp nập
Giữa mùa đông lại bão táp giông đời
Chợt hiểu rằng trời đất vẫn thế thôi
Chỉ bên anh mới tuyệt vời hạnh phúc.

@Mai Thu Nga​

Thứ 7 giao mùa

Đông oằn mình kéo về cơn gió cuối
Bởi chẳng đành tiếc nuối sợ sang xuân
Chiếc lá khô cũng cảm thấy tần ngần
Cố bám chặt vào thân cây trơ trụi

Sương giăng giăng kín khoảng trời buồn tủi
Hạt mưa vương an ủi đợi chồi non
Đã sắp qua bao ngày tháng mỏi mòn
Xuân sẽ đến nối tròn câu hẹn ước

Lại thứ bẩy vẫn như bao tuần trước
Ly cafe uống được nửa cô đơn
Từng giọt rơi vào đáy cốc tủi hờn
Làn khói thuốc chờn vờn trong nhung nhớ

Câu thơ tình viết ra còn dang dở
Ở nơi nào người có nhớ hay không
Hãy giữ gìn em nhé má, môi hồng
Kẻo gió lạnh ngày cuối đông buốt giá

Phút giao mùa giữa dòng đời hối hả
Anh lại ngồi …..
Gom cả …..
Mối tình xa !
Hồng Giang.

Cơn mưa mùa đông

Những cơn mưa đông chợt đến vội đi
Sao vô tình chạm vào anh khe khẽ
Bỗng thấy lạnh giữa một trời gió lộng
Đôi bàn tay thiếu mất một bàn tay

Đôi bàn tay cô lẻ giữa đêm nay
Đến đêm mai rồi đến bao giờ nữa ?
Sao gió ấy không đi về phương ấy
Nhắn người rằng anh lạnh giữa nơi đây

Lạnh không em nơi xa vắng anh tìm
Dẫu mưa rơi và bước chân mỏi mệt
Nếu cô đơn đêm lạnh hoen mi mắt
Ngại chi em anh vẫn đứng nơi này

Đứng nơi đây đợi vòng tay nhỏ ấy
Đợi ánh mắt làm anh vẫn nhớ nhung
Đợi giọng nói – đợi hoài – đợi mãi
Đợi hư vô – đợi mãi – đợi hoài.
Sưu tầm

Tàn đêm

Tim ta đã giá tự bao giờ?
Từ thuở thu chiều tím mộng mơ?
Hay buổi hoàng hôn trời lạnh ngắt
Khói thuốc phất phơ bạc ngõ chờ…

Ta hỏi gió buồn em nơi đâu?
Hỏi ánh trăng gầy suốt canh thâu
Gió trốn đằng sau nhành hoa trắng
Trăng nấp làn mây giấu nỗi sầu

Em giận mùa thu lá rơi chăng?
Hay dỗi hoàng hôn mây tím giăng?
Để mùa đông đến cô đơn quá
Vắng cả màn đêm, ánh nguyệt tà

Ta ngồi ngơ ngẩn dưới cây già
Mắt buồn đẫm lệ tựa mưa tuôn
Trách tình duyên thế ưa ly biệt
Tàn đêm quanh quẩn với nỗi buồn…
            SƯU TẦM

Chúc các bạn đọc những bài thơ tình hay nhất

Mùa đông 2

Đêm đơn lẻ giấu nỗi buồn cô quạnh
Gió thì thầm lành lạnh thổi hồn ai
Giọt mưa đông cũng luồn lách giằng giai
Sầu chiếc bóng chờ hoài trong nỗi nhớ

Vần thơ tình cũng oằn mình trăn trở
Chờ mong ai dang dở cả mùa đông
Ở nơi nào người có thấy buồn không
Mà lệ vương trên má hồng mờ nhạt

Dấu yêu ơi biết bao ngày khao khát
Chờ trông nhau từ lúc bạc chiều thu
Nay giữa đông trời đã nổi sương mù
Sao nỗi nhớ cứ ngu ngơ khờ khạo

Có phải chăng tình ta là hư ảo
Nên đông tàn còn ảo não cách xa
Để giọt mưa cứ giăng mắc nhạt nhòa
Đem giá buốt tràn qua lòng lữ khách

Đêm cô đơn vầng trăng tàn chênh chếch
Anh đợi chờ …..
Ngốc nghếch ….
Cả trời đông !
 Hồng Giang.

Buồn đông

Gió lạnh lùng tủi hờn lay chiếc lá
Đêm co mình nghiêng ngả đợi chờ ai
Thời gian như cũng lặng lẽ kéo dài
Cơn mưa muộn giằng giai trong trông ngóng

Cánh cửa sổ nhà bên quên chưa đóng
Để rèm mành lóng ngóng cứ đẩy xô
Bức tranh chiều vẽ dở chẳng kịp tô
Vài giọt mưa làm chỗ khô chỗ ướt

Ly rượu mạnh chẳng làm anh say khướt
Điếu thuốc tàn lả lướt khói nhẹ vương
Hình bóng người mà anh trót yêu thương
Cứ ẩn hiện trong chiếc gương quá khứ

Hỡi ái tình xin ngươi đừng giần dứ
Giữa đông rồi buốt giá cứ tràn sang
Đêm cô đơn mưa rét cũng phũ phàng
Mặc tất cả lang thang tìm nỗi nhớ

Bản tình ca vẫn còn đang hát dở
Đêm đông buồn ….
Than thở …..
Đợi người xa !
 Hồng Giang.

Top