Không biết về đâu

Ta sẽ không về thăm phố thị
Quên người mắt biếc áo hoàng lan
Quên hết những chiều say mộng mị
Giật mình tỉnh giấc cuộc mơ hoang

Ta sẽ ngược lên miền sơn dả
Tìm nhánh lan rừng khoe sắc hương
Chỉ thấy rừng xưa trơ sỏi đá
Một mình đứng lặng giữa mù sương
Xem thêm →

Mãi nhớ 2

Có khi nào em nhớ đến anh không ?
Có hiểu lòng anh vẫn nhớ em nhiều lắm
Em ở đâu …nơi phương trời xa thẳm
Kỷ niệm năm nào em còn nhớ …hay quên

Vẫn biết chúng mình đã hết nợ …hết duyên
Chuyện xưa cũ hãy quên đi…đừng nhớ
Còn nhớ nhung là còn mõi mòn trăn trở
Là đêm về …giấc ngủ sẽ không yên
Xem thêm →

Cám ơn đời

Cảm ơn đời đã cho tôi tất cả
Cho ngọt bùi và cho cả những đắng cay
Cho tôi yêu những giây phút nồng say
Và tặng luôn tôi cả tháng ngày buồn bã

Có những lúc tưởng chừng như vấp ngã
Đau xé lòng và rời rã con tim
Mỗi lần ngã tôi lại trưởng thành hơn
Điều kỳ diệu đã̀ thêm nhiều sức mạnh
Xem thêm →

Gian dối

Ôm mặc cảm,,, chất chồng thành nổi nhớ,
Quặn thắt lòng từng cơn,,, ngỡ đê mê,
Tình thơ xưa,,,, lạc mất lối yêu về.
Thơ mộng cũ,,,, tràn trề lời gian dối,

Bên bến mới,,, thắm tình,,,, toan trách vội,,,,,
Trăng đâu hay đêm tối vẫn đợi chờ.?,,,
Liễu gục đầu ủ rũ chết trong mơ.,,,,
Mặc nhân thế,,, hững hờ ,,,, quên kỷ niệm!,,,

Những dịu ngọt ngày xưa,,, giờ tắt lịm,,,.
Phút mơ hoa chiều tím,,,,, cũng tan rồi,,,,.
Đêm mặn nồng,,,, theo ngày tháng phai phôi,,,,
Thu héo úa,,,cả chồi thu cũng héo,,,,
Lều tình cũ giờ hoang tàn lạnh lẽo.

Đâu còn chàng đọc sách thiếp quay tơ.,,,?
Thỉnh thoảng nàng sửa lại khúc tình thơ.,
Khung cảnh đó,,, dật dờ,,,,, mênh mang mãi…
Gom kỷ niệm, mặn mà xưa góp lại.

Thành rượu tình,,, chuốt cạn,,,,tự mình say.
Ta,,, biết rồi,,, ta có được hôm nay,,,
Là cũng bởi,,,, đoạ đày,,, duyên kiếp trước,,,,
Ta,,, không trách,,,, lỡ nhịp cầu ô thước,,,

Là tại người,,,, hay bởi,,,, tại,, vì đâu,,,,,,
Rượu mềm môi,,,đắng ngắt,,,,đắng đêm thâu,,
Nghe cay xé,,,, giọt sầu pha máu lệ,,,
Ta,,,, xót lắm,,, thương cho,,, đời dâu bể,,,,,
Ta,,, thương người,,, và,, thương cả cho ta,,,,,,,

Thơ +Nguyễn ngọc Hồng Phước__

Vợ tôi

Vợ tôi không đẹp mỹ miều
Nhưng tôi vẫn quý vẫn yêu vô cùng
Thương em rất mực thủy chung
Dịu dàng hiền hậu bao dung nghĩa tình

Ngoài đường lắm kẻ đẹp xinh
Tôi không bẻ chữ chung tình làm đôi
Nợ duyên gắn bó lâu rồi
Có em tôi hết mồ côi bên đời

Yêu em yêu mãi vợ ơi
Chúng mình mãi mãi không rời xa nhau
Vẹn gìn ân nghĩa trước sau
Đường về chung lối ngọt ngào hương xưa

+NGUYEN THANH

Tôi muốn

Tôi muốn tìm một nơi chốn bình yên
Chỉ có gió trời chim ca thánh thót
Có những cánh rừng bao la bát ngát
Những dòng sông xanh mát hồn thơ.

Tôi muốn tìm một nơi chốn mộng mơ
Có lá hoa,có nắng hồng rót mật
Có bướm vàng bay vàng mặt đất
Có hoàng hôn mờ ảo khói sương.
Xem thêm →

Chợt giấc

Ướp mộng vào thơ, níu sợi tình.
Trôi vào kỷ niệm trót phiêu linh.
Sao nghe tiếng nấc trong sâu thẳm…
Là tiếng từ ai hay..tiếng mình?

Giữa đêm tĩnh lặng, tiếng thơ buồn.
Lời thơ ai oán nghẹn ngào tuôn.
Ướt nhầu, phai nhạt màu môi đỏ.
Se thắt, rưng rưng giữa loạn cuồng..
Xem thêm →

Mùa đông không lạnh

Em viết vội áng thơ tình dang dở
Cơn mưa chiều rơi vụn vỡ ngoài hiên
Sợi tơ giăng bên ngõ chợt ưu phiền
Sao cơn gió vô tình, rơi đứt mối

Nhớ ngày xưa, ánh mắt nhìn bối rối
Ta tìm nhau trong hơi thở nồng nàn
Nụ hôn đầu bên mười ngón tay đan
Yêu tha thiết bao đêm dài lưu luyến

Em xa anh, gió chiều buồn lặng tiếng
Đợi anh về, mình vẹn nghĩa phu thê
Hẹn tàn thu anh cất bước trở về
Vai vẫn khoác chiếc áo mùa đông cũ
Xem thêm →

Nếu …

Nếu một ngày em là người tàn phế
Nhan sắc kia vì thế cũng rã rời
Anh có còn cất tiếng: dấu yêu ơi !
Hay ngoảnh mặt làm ngơ rồi quay bước

Nếu một ngày em không còn như trước
Không dịu dàng thủ thỉ chuyện trần ai
Lặng lẽ ngồi, nghe mắt ướt, mi cay
Em chạy trốn giữa hai miền sáng tối

Anh sẽ là người ra đi rất vội
Hay vẫn còn kiên nhẫn với thời gian?
Dìu bước em đi trên quãng đường làng
Đừng thế nhé! em không cần thương hại
Xem thêm →

Top