Thu và nỗi nhớ

Dường như mỗi độ đón thu sang
Chiều rơi bàng bạc… lá thu vàng
Ngọn gió thu phong về man mác
Là lúc thi nhân lại bàng hoàng…

Vãng cảnh trời thu chỉ thêm sầu
Lác đác cành trơ lá về đâu?
Hoang liêu phủ kín màu rêu úa
Mây trắng trùng dương sóng bạc đầu

Tình thơ nuốt lệ cảnh chia xa
Cám cảnh cô đơn buổi chiều tà
Hoa xuân đã héo rơi thêm vắng
Hạ cũng tàn phai tuổi đã già !
Xem thêm →

Mời anh về xin lỗi tôi không tiễn

Ừ phải đấy tôi quên anh rồi đấy
Thế thì sao? anh định trách móc gì?
Ngày tôi buồn anh bỏ mặc tôi đi
Đau đến chết cũng vì anh đấy

Đừng về đây cố tình cho tôi thấy
Còn yêu tôi, muốn ở lại với tôi
Tôi vì anh đã khóc quá nhiều rồi
Còn yêu cũng không đời nào quay lại
Xem thêm →

Đã bao giờ

Đã bao giờ anh thấu hiểu tình em
Và cảm nhận lời trái tim muốn nói
Tình chân thành tiếng yêu thương vẫy gọi
Niềm hạnh phúc len lõi cả nỗi đau

Mỗi vần thơ thấm giọt nhớ nhiệm mầu
Niềm trăn trở tận đáy sâu góc khuất
Bờ môi run con tim yêu thổn thức
Nỗi khát khao rạo rực dậy sóng dồn
Xem thêm →

Gửi lại thời gian

Tôi sẽ về nơi góc nhỏ riêng tôi
Xóa quên đi những bồi hồi kí ức
Bước vô tư, giữa dòng đời ” sống thực
Loang lổ nhiều ‘ đâu chỉ vết thương đau’

Mai tôi về, nơi ấy có ra sao
Đành chấp nhận, ôm nỗi đau’ làm nhớ!
Biết ngoài kia còn lắm trò’ hư dở
Mặc thói đời, họ ganh tị, hơn thua!
Xem thêm →

Yêu mãi người thôi

Em vẫn là… cô gái thích làm duyên
Thích điểm trang tô hồng lên đôi má
Cũng biết đau buồn khi mình vấp ngã
Biết giận biết buồn .. ai bỏ em đi…

Nước mắt sẽ buồn hoen ướt rèm mi
Khi ai đó kia …làm em bật khóc
Anh đến vuốt ve hôn lên làn tóc
Thôi chớ giận hờn… yêu lắm người yêu !

Em rất bình thường…đôi lúc làm kiêu
Thích được cưng chìu nâng niu làm nũng
Đôi lúc trong em vẫn còn rất vụng
Nhưng vẫn thương nhiều… để đó anh lo

Đôi lúc một mình bó gối co ro
Muốn có anh bên nhỏ to chăm sóc
Nhiều lúc giận hờn bỗng nhiên muốn khóc
Anh đến cạnh rồi … miệng mĩm cười thôi !
Xem thêm →

Tiếng yêu thương

Đừng khi nào để rớt tiếng yêu thương !
Dù ai đó có làm ta nhỏ lệ.
Bởi ân nghĩa đong đầy là như thế.
Chẳng lẽ đời cứ để mãi chia xa !

Đừng bao giờ coi thường đời tạo hóa.
Xấu đẹp gì cũng được cả mà thôi.
Sống yêu nhau đâu phải chi có tội.
Đánh mất tình mới bị lỗi người ơi !
Xem thêm →

Buồn không tên

Em giữ lại một chút buồn để khóc
Một chút vui em vẫn hát cho người
Dấu niềm riêng ở trong mỗi nụ cười
Rồi chợt thấy trái tim mình đau nhói.

Em giữ lại trong ái tình được mất
Thấy gì đâu đau đắu một đêm hoang
Mộng tình vàng xây bằng tiếng than van
Của tiếng đời đắng cay và mặn chát.

Em vẫn hát cho những điều không thể
Đến và đi như vạt nắng chiều phai
Buồn gác lại cho gió về than thở
Để phút này em được khóc hồn nhiên!

+Hoa ngọc Lan​.

Dưới hiên đời

Người ta gọi em là đàn bà cũ
Sắc phai tàn ..ủ rũ dưới bóng đêm
Nước mắt chua , rớt xuống đắng môi mềm
Nép bên đời..che tình thêm đau xót.

Đàn bà cũ ..vốn một thời đã trót
Yêu lỡ, thương lầm ..vàng vọt tình riêng
Họ điên khùng ..trong bóng tối thôi miên
Thân riệu rã ..dưới hiên tình lạnh giá
Xem thêm →

Người xưa

Thỉnh thoảng vô tình ai đó nhắc tên em
Anh chợt nhớ hình em anh không còn liên lạc
Hình dáng em xưa đã dần dần phai nhạt
Qua rất lâu rồi… có phải thế không em ?…

Anh giữ riêng mình những kỹ niệm đan xen
Màu áo thiên thanh và nụ cười rạng rỡ
Hạnh phúc an yên của tình yêu dang dở
Chỉ bóng dáng em… cứ ngày một xa dần!…
Xem thêm →

Quên lãng

Có một người từng đã nắm bàn tay
Đã cho nhau những nồng say ân ái
Chung đoạn đường rồi ra đi mãi mãi
Chẳng bao giờ quay trở lại cùng ta.

Có một người dù đã ở thật xa
Nhưng nỗi nhớ vẫn cồn cào trong dạ
Một cái tên nay trở thành xa lạ
Một bóng hình từng da diết nhớ thương.

Có một người lòng chẳng muốn vấn vương
Muốn lãng quên thuở đã từng chung bước
Một tình yêu nay chẳng còn có được
Dù đã từng cùng mong ước nên đôi

Có một người làm lòng thấy đơn côi
Thấy ghét thương, thấy buồn vui, yêu hận
Đã từng mong, đã từng thân thiết nhất
Lạc mất rồi ! lòng luôn bảo tìm quên
Xem thêm →

Top