Đừng giận nữa em

Chủ nhật này anh bận phải hành quân.
Lỡ hẹn rồi.. chẳng về thăm em được
Hành quân đêm dưới mưa rơi .. ẩm ướt
Nỗi nhớ em…. nỗi nhớ cứ chơi vơi!

Chủ nhật này chẳng về được em ơi!
Chẳng cùng em .. ngắm hoàng hôn xuống phố.
Để em chờ trong cô đơn lặng lẽ!
Một mình ngồi trong quán vắng phiêu diêu

Chủ nhật này.. nhớ em lắm em yêu
Nỗi nhớ em.. cứ trào dâng da diết!
Nhưng hai ta… ở hai đầu cách biệt
Nên nỗi buồn cứ trống vắng chênh vênh!

Nhớ em nhiều anh chẳng thể nào quên
Em biết không ? lòng anh buồn lắm lắm..
Cành sim tím.. lỡ làng rồi mấy bận
Héo rũ chờ nằm dưới đáy ba lô.!

Chủ nhật này.. biết em ngóng em chờ
Song lần nữa anh phải đành thất hứa!
Bởi bận thôi.. chứ anh đâu lần lữa
Tha lỗi mà.. hẹn em chủ nhật sau..

Anh sẽ về ta sẽ lại cùng nhau..
Sẽ cùng em tay đan tay vui vẻ..
Chẳng để em .. nước mắt buồn quạnh quẻ
Xin lỗi rồi.. đừng dận nhé em yêu..!

Anh nguyễn

Tình anh hoa khế

Trước khi đi lính mẹ bảo rằng
Làng bên mẹ chấm người như mong
Mẹ dẫn nó về con coi nhé
Thôi đành nghe mẹ để vừa lòng

Dưới gốc khế già tím khoảng sân
Có người con  gái đứng tần ngần
Tóc dài mắt biếc nhìn hoa tím
Tôi đứng trong nhà cứng lạnh chân

Những câu ngượng ngùng để làm thân
Người đâu đẹp quá lại dễ gần
Em hỏi khi nào anh đi lính
Tôi nói em rằng khoảng đầu năm

Ngày tôi đi lính trời mưa dầm
Dưới tán khế già ướt lâm thâm
Em ngắt hoa tím cài mái tóc
Tôi muốn ngỏ lời lại nín câm

Ba năm đời lính sống âm thầm
Tôi mãi u hoài như dòng sông
Mang nặng phù xa xuôi miền nhớ
Chẳng biết người kia có chờ không?

Nay trước hiên nhà khế tím bông
Quả mọng đung đưa đỏ chín hồng
Chúm chím từng chùm bông khế tím
Ghế đá tôi buồn ngắm sắc đông

Ba năm đời lính thế là xong
Cây khế năm xưa mẹ tôi trồng
Bao mùa hoa nở thành quả mọng
Mẹ nuôi khôn lớn mỏi mòn trông

Mẹ bảo người ta đã lấy chồng
Theo người giàu lắm ở làng trong
Con ơi để mẹ tìm mối khác
Đừng trách người ta phận má hồng

Tan tác tim tôi ai biết không?
Nhìn khế đong đưa sắc hương nồng
Thương hoa thương cả thân tôi nữa
Yêu mà không nói cứ để lòng./.
Đào Văn Cứu

Màu áo quân nhân

Ba lô em khoác trên vai
Thao trường nắng gió sạn phai má hồng
Khát khao tuổi trẻ trong lòng
Non sông nối gót cha ông giữ gìn

Nước nhà tuy đã bình yên
Xây dựng củng cố chẳng quên luyện rèn
Nam nhi trai tráng sức bền
Nữ mhi phận gái thuyền quyên kém gì

Vì quê hương quyết ra đi
Biên cương bờ cõi biên thùy giữ an
Khó khăn vất vả vô vàn
Trèo đèo lội suối vượt ngàn hiểm nguy Xem thêm →

Một cuộc tình

Trắc trở anh ơi – một cuộc tình ,
Chỉ vì xa cách…bởi chiến chinh…
Anh vào quân ngũ em ở lại…
Biết đến khi nao …mới hòa bình ???
*
Chẳng biết rằng anh có về không…
Mà chờ…mà đợi…nhớ với mong…
Bao trai ra trận không về nữa…
Thương lắm chị em khóc đợi chồng …
*
Anh đi gánh vác việc non sông,
Ngày tháng chăm lo chốn ruộng đồng,
Tuổi xuân mòn mỏi em chờ đợi,
Thương bố mẹ già tựa cửa trông .
*
Thật quá là may anh trở về,
Dù chẳng tròn trịa …thủa anh đi…
Dính đạn bom thù …anh thương tật…
Tình còn nguyên vẹn chẳng chuyển di .
*
Anh đã về rồi …thỏa chờ mong,
Phổ thông…đại học em đã xong,
Bây giờ em đã thành cô giáo ,
Chỉ thiếu chút thôi …một tấm chồng .
*
Anh ngại rằng mình chẳng xứng đôi,
Thấy người dòm ngó…kẻ chê bôi…
Rồi anh quyết trí vào đại học …
Phấn đấu gian nan …xứng với đời .
*
Thế rồi anh cũng đã ngỏ lời ,
Em mừng…em chỉ đợi anh thôi !
Ối người cưa cẩm nhưng em chỉ :
Mãi mãi yêu anh …trọn cuộc đời …
Hè 1980 – Thơ viết sau ngày cưới

Thơ tình người lính

Em đừng buồn vì lính phải xa nhà
Nên không gửi tặng hoa em ngày lễ
Chiếc ba lô bờ vai đeo nặng trễ
Đường hành quân đâu thể nghỉ viết thư

Buổi chia tay lời nói cũng ngần ngừ
Chỉ gói nỗi ưu tư vào ánh mắt
Mũ tai bèo che buổi trưa nắng gắt
Tiếng còi tàu ngằn ngặt hú rời ga

Đừng nhìn lính bằng ánh mắt xót xa
Bởi đời lính phải xa nhà vất vả
Bụi phủ đầy đường hành quân hối hả
Chiếc ba lô chứa cả một gia tài

Phút dừng chân bên bờ suối chảy dài
Bẻ hoa rừng cài lên đầu ngọn súng
Lá thư nhà đọc chung sao lúng túng
Truyền tay nhau bông bưởi rụng tình quê

Đời lính nghèo xin em nhé đừng chê

Vần thơ lính …. Gửi về ….. Nơi em đó !
 Hồng Giang.

Thơ tình lính đảo

Anh lại viết vần thơ tình lính đảo
Lá thư hồng dào dạt sóng đại dương
Bao ân tình người lính vẫn vấn vương
Về quê mẹ có người thương mong ngóng

Vần thơ cũng bồng bềnh như con sóng
Mỗi sớm mai say đắm ấp ôm bờ
Cánh Hải Âu vờn ngọn sóng thẫn thờ
Con còng gió đợi chờ bờ cát trắng

Biển hiền hòa trời trong xanh đẹp lắm
Gió ngoài xa yên ắng hát tình ca
“Nơi anh đứng là biển đảo bao la”
Cành san hô nở hoa đầu ngọn súng

Mỗi chiều về khi hoàng hôn tràn xuống
Quây quần nhau cùng đọc lá thơ nhà
Rồi hồn nhiên như đứa trẻ lên ba
Cũng ôm mặt khóc òa vì nhớ mẹ

Nhưng lính đảo luôn kiên cường mạnh mẽ
Sóng đại dương …..
Khe khẽ …..
Đỡ con tầu !
 Hồng Giang.

Thư tình người lính

Thư anh viết từ rừng sâu lạnh giá
Gởi về em nơi phố thị phồn hoa
Khi quân thù còn dày xéo can qua
Xếp nghiên bút anh đi vào cuộc chiến

Hôm tiễn đưa mình cầm tay quyến luyến
Mặt nhìn nhau không nói được nên lời
” Gắng lên anh dù đôi đứa đôi nơi
Em vẫn đợi chờ ngày anh trở lại
Cuộc chiến nầy đâu phải là mãi mãi
Dù quân thù có hung bạo xiết bao
Dù mai đây có phải đổ máu đào
Em vẫn chắc một niềm tin chiến thắng ”

Ở thành đô những đêm buồn lạnh vắng
Dù nhớ anh em đừng để lệ vương
Cho yên lòng người lính ở biên cương
Chắc tay súng ngày đêm canh bóng giặc

Anh sẽ quyết lập chiến công nhiều nhất
Làm quà yêu tặng em ở hậu phương
Mình xa nhau vẫn trọn nhớ trọn thương
Lòng ta vẫn gần bên nhau mãi mãi

Rồi ngày mai khi thanh bình trở lại
Anh sẽ về nối lại mối duyên xưa
Tay trong tay ôi biết nói sao vừa
Đường hạnh phúc từ đây mình chung lối.
Em nhé !
SƯU TẦM

Thơ tình lỗi hẹn

Thơ tình lỗi hẹn

Chủ nhật này ở lại
Trường vắng lắm em ơi
Nằm đây ngắm sao trời
Nhớ em mòn đôi mắt
Đêm nay sao nhiều lắm
Những đốm lửa tình yêu
Như mắt em lấp lánh
Nói với anh nhớ nhiều
Chủ nhật này lỗi hẹn
Anh không về cùng em
Đồi dù mênh mông quá
Đom đóm bay tìm đàn!…
Anh với vài người bạn
Cùng nằm trên đồi cao
Thằng nhớ nhà nó khóc
Thằng kể chuyện ( quê tao )…
Đêm khuya gió lành lạnh
Nằm trên cỏ đếm sao
Trăng đêm nay cũng lẻ
Nhớ em lòng chênh chao!…
Đồi dù – 3 / 1991 Phạm Cao Cường

Cánh dù thôi bay

CÁNH DÙ THÔI BAY

Tác giả : Phạm Cao Cường
Bút danh : Mưa Rừng Chiều
Mười chín người chiến sĩ Đặc công
Các anh hy sinh trên đường ra phía trước
khi biên cương còn đầy bóng giặc
Ơi!… Những Anh Hùng, vì nước quên thân.
Cánh dù thôi bay trên bầu trời xanh
Tên tuổi các anh vẫn còn sống mãi
Trong trái tim tôi, những người đồng đội
Trong mỗi con người dân tộc Việt Nam
Mười chín người xếp hai hàng ngang
Tổ quốc ôm anh vào lòng đất mẹ
Vình biệt các anh. Những người đồng chí
Máu thấm quân kỳ, cờ đỏ thiêng liêng.
Đất nước mình bao nhiêu năm chiến tranh
Tổ quốc thân yêu chưa bao giờ yên nghỉ
Noi gương các anh giữ gìn Tổ quốc
Chúng tôi sẵn sàng cho đất nước bình yên!…
Người chiến sĩ không ngại những khó khăn
Trong những hiểm nguy vẫn tiến về phía trước
Tổ quốc bình yên với anh là Hạnh phúc
Hạnh phúc ngọt ngào của người chiến sĩ Việt Nam
Nặng ân tình tôi xin viết về anh
Trong trái tim đau. Trong hai dòng nước mắt
Trong nỗi tiếc thương của toàn dân tộc
Trong trang sử hào hùng đánh giặc ngoại xâm!….
Cánh dù thôi bay ôm trọn đời anh
Trong muôn vàn yêu thương của quê hương Tổ quốc
Trời tuôn mưa, đời tuôn nước mắt
Ơi người lính dù. VĨNH BIỆT CÁC ANH!….
Top