Chờ đợi – Hồng Giang

Có một ngày thơ dỗi bỏ đi đâu
Để cho em phải âu sầu chờ đợi
Bởi em yêu vần thơ tình vời vợi
Nên muôn đời nghĩ ngợi nắng hanh hao

Em mong rằng vần thơ ấy bay cao
Từ nơi anh luôn ngọt ngào tình ái
Đến bên em vờn tóc mây mê mải
Để lòng em đầy hoang hoải chờ trông

Vần thơ anh luôn đượm thắm mầu hồng
Của quê hương cánh đồng cò bay mỏi
Bữa cơm chiều bếp rạ đun đầy khói
Bên ấm trà cha nói chuyện ngày xưa Xem thêm →

Nhặt hồn thu

NHẶT HỒN THU

Em nhặt nhạnh chút hồn thu rơi vãi
Kẻo mai đây đông lạnh lẽo tràn về
Làn gió mùa mang hơi lạnh ủ ê
Làm cóng cả đam mê chiều băng giá

Chút hồn thu vương nên vàng sắc lá
Nắng hanh hao sóng nghiêng ngả hồ xanh
Lá vàng rơi xào xạc gót chân anh
Cây bàng già xòe cành soi bóng nước

Chút thu vương em cúi mình nhặt được
Là nỗi niềm ao ước lẫn chờ trông
Cho ngày mai trời sẽ ửng sắc hồng
Ta cùng bước trên cánh đồng hoa trái Xem thêm →

Thu buồn

Mấy hôm rồi bầu trời thu thiếu nắng
Giọt mưa buồn lòng quạnh vắng hanh hao
Đêm thu rơi nghe nỗi nhớ cồn cào
Em chẳng thể chìm được vào giấc ngủ

Chiếc lá vàng chiều thu buồn ủ rũ
Đợi nắng về ấp ủ giấc mơ yêu
Mà sao mưa, mưa đến thật là nhiều
Vần thơ viết cũng vẹo xiêu nỗi nhớ

Lời yêu thương ai trao còn dang dở
Nay lặng thầm tan vỡ giữa chiều thu
Hạt nắng buồn gọi mưa về đánh đu
Nhạt nhòa ướt giăng mù nơi phố vắng

Nghe trong gió lời ru buồn văng vẳng
Lá oằn mình đợi nắng lặng thầm rơi
Mưa giéo giắt như bản nhạc không lời
Rơi thánh thót giữa trời thu nghiêng ngả

Chiều thu bay gió gào tan xác lá
Mưa cuối mùa ướt cả mối tình thơ

Thơ stam

Chiều thu

Chiều vào Thu nghe hồn hoang vời vợi
Muốn ru tình, đan sợi nhớ cho ai!
Hoàng hôn buồn một màu tím chưa phai
Trong mắt biếc là hình hài xưa cũ.

Ánh trăng thề soi nghiêng nhành liễu rũ
Bao tháng năm ấp ủ cõi im lìm
Lòng ngậm ngùi nuốt giọt lệ vào tim
Phương xa ấy có chung niềm trăn trở ?

Gió Thu nồng như từng làn hơi thở
Đã muôn chiều thương nhớ một người thương
Chiếc lá nào rơi đổ ngập trời tương
Cho lòng lạnh khi mưa buồn, hiu hắt. Xem thêm →

Con nhớ mẹ – Thục Nương

Mỗi thu về hiu hiu ngọn gió
Con lại buồn càng nhớ mẹ hơn
Ngày xưa khi mẹ vẫn còn
Con thường theo mẹ lon ton nghịch đùa.

Ngày mẹ đi tiết mùa khô ráo
Phía bờ sông con sáo không bay
Thu buồn lả ngọn heo may
Lòng con nức nở mẹ nay xa rồi.

Mẹ không còn mồ côi con trẻ
Tháng ngày dài vắng mẹ kề bên
Trời thu ảm đạm gió rền
Tấm bia khắc đậm dòng tên mẹ hiền.

Mỗi thu về rơi nghiêng sắc lá
Khiến lòng con héo cả con tim
Con ngồi bên mộ lặng im
Trào dâng nỗi nhớ nén kìm nỗi đau.

Trước Phật đài con cầu nguyện ước
Cho linh hồn mẹ được siêu thăng
Vãn sanh cực lạc vĩnh hằng
Bao nhiêu nỗi khổ nhọc nhằn đều qua.

Trên áo con cài hoa hồng trắng
Sắc u buồn trầm lặng mẹ ơi
Ướt nhoà đôi mắt lệ rơi
Mình con ở lại cõi đời bơ vơ. Xem thêm →

Vần thơ tháng tám

Anh viết tặng em vần thơ tháng tám.
Mà nắng chiều cháy rám cả hàng me.
Nắng khô rang như thể những trưa hè.
Thoảng trong gió thoáng nghe thu xào xạc.

Trời vào thu nỗi buồn sao man mác.
Lá vàng rơi xơ xác gót chân em.
Em đi về trên đường phố thân quen.
Chợt thoang thoảng đan xen mùi hương cốm.

Chiếc lá khô giữa chiều thu vàng rộm.
Cũng cong mình lẫn trộn sắc mùa thu.
Anh thoáng nghe trong gió thoảng lời ru.
Từ cổ tích trái mù u chờ đợi.

Tháng tám về có bao điều nghĩ ngợi.
Bởi tình mình còn vời vợi cách xa.
Giọt mồ hôi chảy xuống cũng nhạt nhòa.
Bao mong ước cho ngày ta gặp mặt.

Anh lại viết bao vần thơ góp nhặt.
Chiều thu buồn …..
Xanh ngắt…..
Mấy tầng không !
20/08/2015 Hồng Giang.

Về thăm mẹ mùa thu

Về quê thăm mẹ ngày thu,
Nắng bừng, gió nhẹ…mây mù bỗng tan;
Chắc là đời mẹ gian nan,
Cho nên nắng mới hanh vàng vào thu.
Rì rào sóng lúa êm ru,
Đang thì con gái hương đưa đượm tình .
*
Hôm nay hai đứa chúng mình ,
Xuống xe đi tắt giếng đình, cây đa :
Tiện đường hai đứa vòng qua :
Nơi xưa hò hẹn để ta gặp mình …
Bây giờ thành một gia đình,
Hai làng cùng xã kết tình giao duyên .
Chúng ta tuy phỉ lời nguyền,
Thương thay – một mẹ cửu tuyền đi xa .
Quê nội hai đứa ghé qua,
Hương khói tiên tổ…thăm bà ở quê .
Mẹ rằng hai bác đã về :
Mẹ thường vẫn nhắc …mai giỗ bà thông gia ! Xem thêm →

Xúc cảm mùa thu

Mùa cứ về cho ngả lá vàng rơi
Rải dọc đường quen mắt ai sầu ngơ ngẩn
Người bỏ em đi trong chiều thu lấn cấn
Để heo may về kỷ niệm cứa vào tim

Ký ức xưa em đâu muốn đi tìm
Sao nắng cứ về cho hoàng hôn mê mải
Đã một thời làm chảy tan trái tim người con gái
Níu nồng nàn, lạc chân bước lang thang

Thu vẫn về hồi nhiên giữa vườn yêu địa đàng
Vẫn say mê ngọt ngào cùng mây trắng
Chỉ mình em dấu giọt buồn lẳng lặng
Dưới đáy lòng, sóng cuộn vỡ tim côi Xem thêm →

Em mùa thu Hà Nội

Em mùa Thu Hà Nội
Mùi hoa Sữa thơm môi
Em mùa Thu Hà Nội
Đi vào cuộc tình tôi.

Trên những con đường tình
Thu vàng lá rơi bay
Dáng em màu áo lụa
Tóc thề gió tung bay.

Em mùa Thu Hà Nội
Nhè nhẹ mưa phùn bay
Bên Hồ Gươm liễu rủ
Buồn theo gió heo may.

Mưa giăng mắc phố phường
Tình nồng bao vấn vương
Vòng quanh nơi phố cổ
Tóc rối thơm mùi hương.

Em mùa Thu Hà Nội
Nụ hôn đầu trên môi
Hương tình thơm ngây ngất
Tình yêu đã lên ngôi.

Em mùa Thu Hà Nội
Tóc thề xõa bờ vai
Thu vàng chiều nhuộm tím
Hoa nở nụ tình khai.

St.

Top