Tình Lỡ – Thùy Trang

Tình Lỡ

Hôm nay tình lỡ… chia tay 
Ông trời cũng khóc buồn thay duyên mình 
Lệ gieo bong bóng phập phình 
Cho thêm nỗi nhớ thuở mình bên nhau 
Phố mưa vắng phủ rêu đau 
Người xưa vắng bóng tình ngâu xa vời 
Cơn giông nghiêng ngả tơi bời 
Lòng ta nghiêng ngả bởi lời chia tay 
Gió lùa cây nép vào cây 
Để cây nương tựa qua ngày mưa giông 
Sao ta không sống thật lòng 
Buồn vui nương tựa mãi còn yêu thương

14.06.2014 Thùy Trang (Dĩ Vãng)

Mưa trong hồn

MƯA TRONG HỒN 

Mưa rơi ! Trên những vùng kỉ niệm 
Tâm hồn tôi ướt đầm cơn giá lạnh 
Buồn ! Quạnh hiu , nhớ những cơn mưa cũ 
Mối tình đầu , ấp ủ , rồi vỡ tan 
Tôi vẫn đi bên cạnh với năm tháng 
Mưa ở hồn tâm tư buồn thênh thang 
Ở ngoài kia con đường lần đầu hẹn 
Nay mịt mờ chẳng còn cảm giác quen 
Mưa nhớ ai ! Ngân vang điệp khúc buồn 
Gõ vào hồn tuôn mắt hương vị cay 
Đêm về khuya dạt dào nhớ em gái 
Mưa vẫn rơi …qua từng hàng cây dại 
Hồi ức xưa lại về với mưa bay 
Em đã đi lòng tôi đầy bão tố 
Như đêm này , thả nỗi nhớ vào ai .
Quang Nguyễn

Phố vắng chiều mưa

********PHỐ VẮNG CHIỀU MƯA******

 Chiều mưa phố vắng lạnh hồn tôi
Tiễn buớc nguời đi hết thật rồi
Đã biết rằng em không trở lại
Mà sao vẫn đợi mặc đời trôi
Chiều mưa phố vắng lạnh hồn ngây
Lệ đắng trôi theo nỗi nhớ đầy
Khắc khoải hồn mơ bao kỉ niệm
Nghe buồn phảng phất tựa làn mây

Xem thêm →

Tại ai – Thanh Vân

TẠI AI ?
Tại trời mưa, anh không đến thăm em!
Hoàng hôn buông rèm, chiều về nhạt nắng
Nụ cười ngày xưa, bây giờ nghe xa vắng
Những ghen hờn chất ngất lối em đi
Chẳng tin nhau, thương yêu có nghĩa gì
Em chết lặng giữa đời đầy giông bão
Gió thổi mạnh làm tung bay tà áo
Bụi mịt trời, em có thấy gì đâu!
Chúng mình hãy mang hạnh phúc cho nhau
Đừng vô cớ nói những câu tàn khốc
Bởi hờn ghen chính là liều thuốc độc
Giết linh hồn, thể xác sống sao đây?
Viết chút tình, em gửi đến gió mây
Tim vẫn giữ những yêu thương ngày cũ
Gia vị ghen hờn , anh hãy nêm vừa đủ
Nếu quá liều, độc tố hại tình duyên.

Thanh Vân

Đêm Mưa Phố Núi

Đêm Mưa Phố Núi 
Ta một mình dạo bước Thành Phố Sương
Đêm cao nguyên trời vô tình bật khóc
Kéo vạt áo xoa bàn tay lạnh ngắt
Ánh đèn vàng héo hắt giọt mưa rơi
Giọt mưa rơi đọng lại mi mắt gầy
Suy nghĩ viễn vông tưởng chừng không dứt
Tự hỏi lòng: đã sai hay đúng?
Ảo mộng nào dệt mãi tháng ngày qua?
Mưa lạnh quá trái tim càng lạnh
Gió từng cơn se sắt bước độc hành
Tay xiết vai…cảm xúc chơi vơi
Ước là mưa vỡ tan trong màn đêm u tối
Khánh Linh

Tặng những cơn mưa…

Tặng những cơn mưa…
Mưa vui có lúc ngập tràn
Mưa buồn tí tách vài làn nhỏ nhoi
Mưa yêu giúp hạt đâm chồi
Còn như mưa ghét – đất trời ngả nghiêng
Mưa kín đáo là mưa riêng
Mưa vô tư thả mọi miền – mưa chung
Mưa ông – phong thái ung dung
Mưa bà -nhân hậu trải cùng thế gian
Mưa con trai hét trên ngàn
Và mưa con gái – tiếng đàn cất lên
Mưa đẹp là mưa thần tiên
Còn khi mưa xấu – quỷ lên thay người…
Đừng buồn ta nhé, mưa… ơi
Lòng ta chỉ muốn mưa… vui…
thôi mà!!
Nguyễn Minh Tâm

Mưa Sài Gòn

Mưa sài gòn lất phất chiều nay

Nơi cuối đường ta chờ người đón đợi
Sao mãi vô tình xa tầm tay với
Như hạt buồn lỡ dỡ sợi ngâu giăng
Tháng chạp đã nghe sụt sùi lòng phố
Hai buổi đi về thương nhớ không nguôi
Người ở lại còn đau hơn thế
Đâu phải người đi mới thấy ngậm ngùi.
Sưu tầm

Thoáng Phố Ngày Mưa

Lại bất chợt thả về bên góc phố

Dấu chân mòn trên ngõ cũ lãng quên
Mùa chớp mắt cùng thời gian đi mãi
Ta còn buồn theo con nắng lênh đênh
Ngày nhạt lòng nên rủ áo ra đi
Ta nuối tiếc tay ghì không nở bỏ
Góc riêng ta đành thả theo chiều gió
Cõi mơ hồ thinh lặng khát trên môi
Thành phố bây giờ buồn quá đi thôi
Mây lãng đãng bay không còn chổ trọ
Ta cũng ngây ngơ một chiều đứng đó
Nụ xuân hờ rơi xuống hóa mây bay
Ngày sài gòn nắng rát cả bờ môi
Chiều lất phất mưa ngâu về rắc hạt
Một cõi đi về có ai chợt hát
Trịnh đâu rồi hồn lạc giữa chiều nay
Con phố dập vùi chìm dưới mưa bay
Ta lóng ngóng ra vào cùng nỗi nhớ
Nhìn bong bóng rơi nhẹ nhàng tan vỡ
Nhói lòng đau sâu thẳm trái tim mình
Trịnh đi rồi bỏ vạt nắng phiêu linh
Hoàng hôn xa khắc mình trong tưởng niệm
Ngày chợt vội vàng nhuộm chi màu tím
Để hương tàn nghe nhạt cả lòng hoa
Chiều lại mưa trôi bóng xa xa
Từng hạt mỏng ướt mềm trang kỉ niệm
Mắt phố vừa lên nhuộm màu cũng tím
Có còn ai chờ đợi giữa phôi pha?
Ngọc Vân

Top