Túy vương sầu 4

******* TÚY VƯƠNG SẦU 4 ******

Canh thâu muợn túy giải thiên sầu
Chốn tạm duơng trần nản bấy lâu
Vạn cổ nhân gian hòa bách diện
Nghìn thu thế thái lẫn muôn màu
Luân thường lắm kẻ vờ xem trọng
Đạo lí bao nguời giả thấm sâu
Chán cảnh duơng trần đen lẫn trắng
Tàn canh nhập tửu chửa vơi sầu!
Dũng Black

Kiếp sầu – Dũng Black

KIẾP SẦU 

( bát điệp Sầu ) 
Âu sầu lẻ bóng ngắm trời mây 
Để giọt sầu rơi đứng mãi vầy 
Giận kẻ gieo sầu ôm trái đắng 
Yêu người bội ước chuốc sầu cay 
Men sầu uống mãi chưa buồn tỉnh 
Tửu đắng vuơng sầu chỉ muốn say 
Nhất túy tiêu sầu ai nói vậy.?! 
Trăm lần túy lúy vẫn sầu đây.
 Dũng Black

Mượn tửu tìm quên

MƯỢN TỬU TÌM QUÊN 

Men tình đã hết vẫn còn cay 
Cạn chén li bôi lại rót đầy 
Bóng hạc bay xa mòn mỏi đợi 
Hình mai thấp thóang nhớ thêm dày 
Thuyền quên hẹn uớc trôi theo sóng 
Bến nhớ câu thề gởi gió bay 
Uống mãi chưa say sầu gấp bội 
Ngồi ôm chén tửu dáng hao gầy…! 
 Dũng Black….

Bán thơ – Ngọc Vân

Bán Thơ
Ngọc Vân

Bán sầu mua chút thơ say
Bán câu phong nguyệt mua này, tình câm
Bán lời hẹn ước trăm năm
Lắt lay chôn kín thăng trầm hôm xưa
Bán luôn cả nỗi buồn si
Hai tay rung rẩy ôm ghì thực hư
Thoáng kìa bên lối địa đàng
Bán câu thơ chợt để tràn ước mơ
Bán niềm tê tái ủ bên dòng
Chiều vắng sông dài bến nhớ mong
Đây mùa hoang phế sầu hiu hắt
Bán nhớ mua quên chẳng thỏa lòng
Bán mảnh nợ tình, ai đem trả
Hanh hao góc lụa, nét thêm nhầu
Hỏi ai, mua hết chiều quan tái
Còn lại đêm buồn khóc bể dâu
Bán nhớ buôn sầu, mua rượu đắng
Đời vui, vui có được bao lâu
Tiếng khóc trong lòng, hồn chưa lắng
Cạn hết chung cay, chẳng giải sầu!
Bán cả tình tôi sớm lỡ làng
Chỉ còn canh cánh giọt thơ tràn
Người ơi! Giủ áo chiều đi biệt
Bỏ lại vần thơ viết dỡ dang
Bán chẳng ai mua trong cõi mơ
Rao khan cả giọng mỏi tay chờ
Khép đêm xứ lạ, tình thi tứ
Lại bước về không với ngẩn ngơ!
TT

Ánh Thu Tàn

Cay Đắng

Có lẻ ta say_ quá chén rồi
Nên tình tri kỷ vỡ nên đôi
Người đi giủ áo không thèm nhớ
Kẻ ở lệ tràn_ cay đắng thôi..

Tiễn Biệt


Rót rượu mời nhau chung tiễn biệt
Lạnh lùng ai đó đã đi rồi!
Bỏ cả lòng ta_ như biển biếc
Một chiều sóng dạt_ mộng phai phôi..

Chén Đắng

Uống nghẹn đêm này tràn chén đắng
Vì sao? Ta chẳng hiểu vì sao
Trăng ơi_ treo mãi niềm đơn chiếc
Cứ rót lòng ta nỗi nghẹn ngào..

Dấu Nghẹn

Lẽo đẽo ta về trong dấu nghẹn
Nặng nề lê bước giữa hoang sơ
Lòng sao chứa mãi niềm cay đắng
Rơi xuống hồn hoa_ vỡ tiếng thơ.

Trũng Mắt Buồn

Đêm khô nét ngọc dường như cạn
Lóng lánh sao sa trũng mắt buồn
Níu kéo mộng về sao chẳng thấy?
Ngẩn sầu_ ta lạc giữa đêm suông.

Chát Dạ

Giọt đắng tràn qua nghe chát dạ
Mèn nồng còn xé ở trên môi
Tắt lịm nụ cười chưa lơi lả
Hương thu phai nhạt ở đâu rồi?

Ánh Thu Tàn

Ta trôi trong ánh thu tàn
Đêm đau đáu nhớ_ bẽ bàng duyên xưa
Nhặt từng chiếc lá thu mưa
Đắp sao cho ấm_ cho vừa tim côi!

Bốn Mùa

Xuân tàn trên cánh hoa rơi
Hạ reo nắng cháy khát lời yêu thương
Bóng thu chưa đậm áo hường
Lòng ta hóa gió gửi vườn đông xưa!

Đoạn Lòng

Chén rượu khuya buồn_ ai đã cạn?
Đoạn lòng ngày cũ chít khăn tang
Bụi xóa mùa xưa, phai dấu lệ
Khóc cuộc tình này, giọt chứa chan!


TT

Đêm giao thừa Anna Lyn

Nhìn quanh chẳng một bóng người

Đêm ba mươi tết ngồi cười chính ta
Đời bao sóng gió đi qua
Còn bao nhiêu nữa để mà buồn đây?
Rượu nào có uống mà say
Mà nghe nghiêng ngã những ngày trống không
Nửa hồn bỏ ngõ mênh mông
Nửa hồn vương vấn nỗi lòng với quê
Đêm dìu lạc bước hồn mê
Tên ai mãi gọi,ước thề còn đâu???.
Anna Lyn

Rượu

Nghiêng ly uống cạn một hơi

Dẫu rằng cay đắng…cho vơi nỗi sầu.
Hết ly rồi lại đến bầu.
Rượu cay đã cạn…men sầu triền miên…
Uống đi…cạn hết…ưu phiền.
Cho vơi đáy cốc….một thiên sử buồn.
Bên ngoài từng giọt mưa tuôn
Đóa hoa nở muộn…gió buồn đẩy đưa…
Nỗi đau biết nói sao vừa ?
Mưa kia cứ mãi đong đưa thét gào.
Hình như nắng có sầu đâu.
Sao trùng dương lạnh tím màu rưng rưng
Uống một ly ta say lúy túy
Uống hai ly chân đứng chân quỳ
Uống ba ly cứ ruộng mà đi
Uống bốn ly đụng chi nói đó
Uống năm ly cho chó ăn chè
Uống sáu ly ai nói nấy nghe
Uống bảy ly cho xe lội nước
Uống tám ly đi được bốn chân
Uống chín ly miệng phì nước bọt
Uống mười ly tan nát đời mi
Đêm nay rượu đế mầy bầu,
Một mình một chén với sầu liên miên.
Uống cho dịu bớt muộn phiền,
Uống cho bung hết xích xiềng trong tim,
Uống đi cho hết si tình,
Uống cho quên cả chính mình là ai,
Uống cho kí ức phôi phai,
Uống cho nỗi nhớ chan đầy vần thơ
Uống luôn cả ánh trăng mờ
Uống cho điên đảo cuộc cờ thế gian
Uống cho tan bóng hình nàng
Uống cho để biết thế nào là say,
Uống cho nguôi nỗi đắng cay
Uống cho quên cả tháng ngày đang trôi
Uống cho say cả cuộc đời
Uống cho nghiêng ngả đất trời chung quanh.

Thơ về rượu thăm bạn

Thương ông ông ốm vì rượu
Ông say ông ngã để biêu cái chần
Thương ông vợ con phàn nàn
Thăm ông tôi biếu quả càm cân tao
Mong ông chén thật mạnh vao
Hoa quả lắm chất dồi dào sinh tô
Thuốc thang ông gắng tẩm bô
Khỏi mang tiếng xấu là đồ quá chen.
Sưu tầm

Niềm vui khi có bạn bè

Không mồi không rượu cũng không bia

Không có dòng sông cạnh bờ kè

Không trăng không gió trời mưa lạnh
Không buồn không tủi cũng không vui.
Chỉ có nơi đây bạn với bè
Vui buồn ai có kể nhau nghe
Dù không mến trọn tình thân ái
Hãy vui khi ta có bạn bè.
Nguyễn Hữu Hiệp

Bài thơ say

Bằng hữu cách xa đã lâu ngày

Gặp nhau tay nắm chặt bàn tay
Vài chén giao bôi mừng hội ngộ
Cùng ngấm men nồng say ngất ngây…
Người xưa say ,có như ta say
Có biết bồng bềnh bay lên mây
Có biết cười cho rơi nước mắt
Có hát khan lời cháy đắng cay…
Người xưa say, có như ta say
Có thấy buồn đau tiếc ngày dài
Có thấy mặt đời như mặt nạ
Có thấy lời than như hát hay…
Người xưa say ,có như ta say
Say ngả ,say nghiêng hết cả ngày
Say cái sự đời cay với đắng
Say cái sắt son hóa trò chơi…
Người xưa say, có như ta say
Say thấy chim buồn dưới gốc cây
Say nghe bướm khóc sau bờ đá
Say tưởng chân mình đạp trời mây…
Người xưa say, có như ta say
Rượu uống chan chan,chẳng mềm môi
Nhìn thấy trời cao đang đổ xuống
Thấy đất tan ra dưới đế giày…
Y – C  Blog comchien

Top