Trăng buồn

Trăng khuya thao thức bên thềm
Nhớ ai trăng mãi chao nghiêng dáng buồn
Ánh trăng vàng nhẹ như buông
Rèm che phủ kín nỗi buồn trong tôi
Rọi hồn tôi nỗi đơn côi
Tim sầu lẻ bóng, người ơi – đợi chờ
Nỗi buồn cô độc chẳng vơi
Chờ ai? chờ mãi! nửa đời – trăng ơi!
Thi Hồng

Tình là bóng trăng

——TÌNH LÀ BÓNG TRĂNG ——

… Xa rồi.! Ngõ vắng kể từ nay
Để những chiều Đông buốt dạ này 
Rặng liễu đìu hiu theo những tháng 
Hàng dương ủ rũ suốt bao ngày 
Mây hồng bỏ bạn …về bên ấy 
Gió lạnh thương mình… lại ghé đây 
Có phải tình duyên là bóng nguyệt?! 
Vì trăng lúc tỏ… lúc hao gầy. …!
… Dũng Black…

Thơ buồn nhớ em

Nhớ Em

Nhớ em ngồi ngắm trăng tròn
Tôi nghe rung động vẫn còn trong tim
Nhớ em đêm xuống lặng im
Tôi nằm thao thức lim dim mơ màng
Nhớ em giọng nói dịu dàng
Tôi chìm vào mộng nhẹ nhàng ngủ mê
Nhớ em lòng dạ ủ ê
Tôi thường thơ thẩn ngô nghê một mình
Nhớ em ánh mắt tự tình
Tôi nghe đắm đuối như nhìn cánh sao
Nhớ em môi mọng khát khao
Tôi tìm lại được nôn nao một thời
Nhớ em nhìn áng mây trời
Tôi mơ là gió ru đời mây bay
Nhớ em thon thả đôi tay
Tôi như chếnh choáng mê say ngọt ngào
Nhớ em cầm cánh hoa đào
Tôi nghe chim hót đang vào mùa xuân
Nhớ em một thoáng bâng khuâng
Tôi nhìn nắng hạ mưa giăng phượng hồng
Nhớ em gió thổi tóc bồng
Tôi thương lá rụng quanh vòng thu phong
Nhớ em ru khúc tình đông
Tôi nhìn hoa tuyết mênh mông nhớ người
Nhớ em xinh xắn nụ cười
Tôi còn xa vắng lòng rười rượi đau
Nhớ em mong muốn gặp nhau
Ta cùng ngồi ngắm đêm thâu trăng tròn
Đỗ Hữu Tài

Bán thơ – Ngọc Vân

Bán Thơ
Ngọc Vân

Bán sầu mua chút thơ say
Bán câu phong nguyệt mua này, tình câm
Bán lời hẹn ước trăm năm
Lắt lay chôn kín thăng trầm hôm xưa
Bán luôn cả nỗi buồn si
Hai tay rung rẩy ôm ghì thực hư
Thoáng kìa bên lối địa đàng
Bán câu thơ chợt để tràn ước mơ
Bán niềm tê tái ủ bên dòng
Chiều vắng sông dài bến nhớ mong
Đây mùa hoang phế sầu hiu hắt
Bán nhớ mua quên chẳng thỏa lòng
Bán mảnh nợ tình, ai đem trả
Hanh hao góc lụa, nét thêm nhầu
Hỏi ai, mua hết chiều quan tái
Còn lại đêm buồn khóc bể dâu
Bán nhớ buôn sầu, mua rượu đắng
Đời vui, vui có được bao lâu
Tiếng khóc trong lòng, hồn chưa lắng
Cạn hết chung cay, chẳng giải sầu!
Bán cả tình tôi sớm lỡ làng
Chỉ còn canh cánh giọt thơ tràn
Người ơi! Giủ áo chiều đi biệt
Bỏ lại vần thơ viết dỡ dang
Bán chẳng ai mua trong cõi mơ
Rao khan cả giọng mỏi tay chờ
Khép đêm xứ lạ, tình thi tứ
Lại bước về không với ngẩn ngơ!
TT

Trăng cuối năm

Trăng mờ treo giữa trời cao

Cuối năm trăng lặng lo âu điều gì?
Cuộc đời lắm nỗi nhiêu khê
Dẫu trăng là Nguyệt, Hằng Nga vẫn buồn
Trăng khuya chênh chếch cô đơn
Sáng mờ huyền ảo lạnh cơn nỗi niềm
Tròn thương, khuyết nhớ cuối năm
Trăng nằm đơn độc xa xăm cuối trời
Cái gì cũng có một thời (*)
Biết bao chuyện để con người băn khoăn
Trăng như mắt của trời đêm
Dõi miền thăm thẳm u trầm hồn khuya
Lòng thương xót Chúa bao la
Cuối năm xin Chúa thứ tha lỗi lầm
Trăng đời con vẫn âm thầm
Xin Ngài khơi sáng để tôn vinh Ngài
TRẦM THIÊN THU
Cuối năm Quý Tỵ 2013, chờ Xuân Giáp Ngọ 2014
(*) Gv 3:1-8.

Bài thơ về trăng

Trăng khuya trăng khuyết trăng mờ

Trăng ơi có tự bao giờ hỡi trăng
Trăng mờ sương phủ mây giăng
Trên kia có phải chị Hằng đứng trông
Trăng buồn trăng biết gì không
Nơi đây có kẻ nhớ mong một người
Nhớ ai những lúc khi cười
Làm ta xao xuyến biết đời nào quên
Tình nào đã khắc ghi tên
Lệ nào đã lỡ rơi trên mắt rồi
Mây buồn theo gió mây trôi
Còn đây ký ức trong đời khó phai
Tìm vui với chén men say
Mong sao đến một ngày sẽ qua
Bởi buồn đâu chỉ riêng ta
Buồn trong nhân thế đâu là riêng ai
Chỉ cần nghĩ đến ngày mai
Năm dài tháng rộng phôi phai tình này.
Nguyễn Hữu Hiệp

Top