Đoản khúc đời

Ta xin lỗi tiếng rao đêm góc phố

Đừng nương từ cứ hãy đánh thức ta
Lơ mơ hỏi cuộc đời ngao ngán thế?
Chẳng buồn thương, ta một kẻ không nhà.
Những ước mơ chưa một lần dám nhớ
Chiếc bóng gầy cơn gió đổ xô qua
Trăng cũng chết từ đầu hôm ngoài ngõ
Tiếng tạ từ trong tâm tưởng xót xa.
Bởi nhìn đời qua lăng kính cô đơn
Nên tất cả đều đi qua nhàn nhạt
Đoản khúc đời dạo hồn ta xao xác
Giọt sương nào từ khoé mắt rơi ra?.
Anna Lyn

Trả lời