Ngủ đi tim

Ngủ đi tim, xin mi đừng thức nữa
Đủ lắm rồi, bởi vết xước thời gian
Thức làm chi, ngang trái với phũ phàng
Thôi hay ngủ, cho nhẹ nhàng tĩnh mộng

Ngủ đi tim, xin mi đừng hoài vọng
Vốn dĩ đời, chỉ ảo vọng, vô tư !
Thức làm chi, nỗi nhớ bị chối từ
Thôi hãy ngủ, đừng suy tư mệt mỏi
Ngủ đi tim, giấc ngủ dài một cõi
Đừng bận lòng với tiếng nói thương yêu
Rồi mai đây khi bóng ngả xế chiều
Người bất chợt yêu mi nhiều lắm đó!

Ngủ đi tim, xin mi đừng vò võ
Cuộc tình nào, ngày đó cũng ra đi
Có còn chăng, với thực tại những gì!
Thôi tim nhé! Quên đi đừng thức nữa.

+Nguyễn Nhân