Trăng mùa đông

Buổi ấy chiều Đông thiếu nắng vàng
Trời buồn ngã bóng vệt chiều loang
Vườn cây gió thoảng lay bóng tuyết
Màn đêm vừa thả Bến sông hoang

Nguyệt ảnh đêm buồn ôm lòng nhớ
Sương mờ giăng lối bóng chiều tàn
Một mảnh trăng vàng như say đắm
Để lòng tiếc nuối mảnh trăng ngoan

Hoa Tím

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz