Có một người

Có những chuyện dù đã là chuyện cũ
Nhưng mỗi ngày ta vẫn cứ nhớ thôi
Có nhiều khi ta bất chợt mỉm cười
Nhưng đôi lần lại khẽ rơi nước mắt

Có một người ta đã từng yêu nhất
Ta xem người là tất cả thế gian
Nhưng bởi đâu chữ duyên ấy phai tàn
Ta với người lại cách xa ngàn dặm

Có bàn tay từ rất lâu không nắm
Mà chưa quên những hơi ấm ngọt ngào
Có những điều ta đã chẳng kịp trao
Tìm ở đâu… người nơi nào không biết

Có một người đã hẹn thề đến chết
Nhưng một ngày chẳng từ biệt mà đi
Chẳng lưu tâm ngày xưa hứa những gì
Để một người… nơi khóe mi tràn nước

Có một người ta vẫn chưa quên được
Có một người ta ước được gần bên
Có một người ta chỉ biết gọi tên
Cho vơi bớt những nỗi niềm nhung nhớ.

(Stam)

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz