Chùm thơ tình Qua và Bậu trong thi ca Nam Bộ

Những bài thơ tình hay viết về “Qua” và “Bậu” trong thi ca Nam Bộ.

(Qua là đại từ nhân xưng ở ngôi thứ nhất, giống như Tôi, Tui… Bậu là đại từ nhân xưng ngôi thứ hai, thường nói về người con gái.. Đó là cách gọi thân mật với người mình thương ở Nam Bộ.)

Chùm thơ tình Qua và Bậu trong thi ca Nam Bộ

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình lục bát Sông và Trăng hay nhất
Chùm thơ lục bát viết về Tình Yêu hay nhất

THƠ TÌNH: CŨNG LÀ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nào ngờ con sáo sang sông

Bỏ ên Qua lại cõi lòng mồ côi

Xa rồi, buồn lắm Bậu ơi !

Bậu đi lấy chồng, chẳng nói Qua hay ?

Câu hò, điệu lý còn đây

Bậu sang bên ấy biết ngày nào thăm

Gió lay mấy cội bông tràm

Trời mưa lấm tấm ướt dầm đời Qua !

Sáo xổ lồng, sáo bay xa

Bỏ trên bến nước lời ca thêm buồn

Quốc kêu bù nước bù non

Bậu đi biệt xứ đâu còn mà mong !

Sông sâu biết có mấy dòng

Làm sao hiểu hết, được lòng người ta ?

Có trách thì trách ên Qua

Vì Qua với Bậu cũng là người dưng.

THƠ TÌNH: CÂY ỔI NĂM XƯA

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Qua buồn Bậu lắm Bậu ơi !

Năm xưa cây ổi một thời Qua chăm

Bây giờ, cũng đã năm năm

Bậu đi từ đó chẳng thăm một lần ?

Bậu dìa từ ngõ vào sân

Vô tình Qua gặp bần thần ruột gan

Ngó lơ không tiếng hỏi han

Để Qua chết sững nát tan lòng mình !

Cớ gì ? Bậu cứ mần thinh

Cho bông so đũa tội tình thay Qua

Bậu mình ơi !, dẫu đã xa

Không còn miệt thứ cũng là cùng quê

Vẫn còn, ruộng lúa con đê

Đàn trâu ăn cỏ, cá trê trên đồng

Con đò, chở khách sang sông

Vậy mà Bậu nỡ lấy chồng mần chi ?.

THƠ TÌNH: LẼ NÀO DỬNG DƯNG

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Cái ngày Qua nói Qua qua

Mình ên tui đợi, vườn cà nó sâu

Chiều nào Qua vẫn đi câu

Ngang con ngõ nhỏ Qua đâu ngó vào !

Đọt bầu, nào muốn trèo cao

Để hoa mắc cỡ nghẹn ngào héo queo

Cỏ may, vắt vẻo nhìn theo

Dòng sông lơ đễnh, bọt bèo lênh đênh

Bến không đò, bến buồn tênh

Thác không có suối thì ghềnh cũng khô

Đong đầy ý nhạc tình thơ

Qua nghe đã hiểu giả đò làm ngơ ?

Đợi chờ, xa lắc xa lơ

Mai sau mốt nọ hững hờ thì sao ?

Cứ chiều chiều, thấy nôn nao

Tình quê xóm nhỏ, lẽ nào dửng dưng.

BÀI THƠ: BẼ BÀNG TÌNH QUA

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nói hoài Bậu hổng thèm nghe

Để Qua ấm ức đầy ghe đem dìa !

Vô tình trong buổi chiều kia

Bậu theo người khác, tình chia cách tình

Mình ên Qua đứng lặng thinh

Nhìn theo con nước lục bình trôi theo

Trách ên Qua kiếp bọt bèo

Sóng xô sóng đập, sóng leo mạn thuyền

Mé sông bến đợi mình ên

Bông bần bông mấm rơi lền trắng sông

Đường tình bạc bẽo long đong

Tình duyên dang dở đắng lòng Qua đau

Bậu ơi !, còn có thương nhau

Cửa vàm Qua đợi, trái sầu Qua mang

Sông năm bảy ngã đò ngang

Bậu không dìa nữa bẽ bàng tình Qua.

BÀI THƠ: BẬU THÔI ĐƯA ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Mưa chiều, Qua dõi mắt theo

Bến xưa tình cũ ai gieo câu thề

Bậu còn nhớ đến tình quê

Để Qua trông ngóng, khi về cô đơn

Bậu đi mưa gió dỗi hờn

Lòng Qua trĩu nặng như con đò chiều

Ngày nào tíu tít lời yêu

Tay Qua Bậu nắm nói điều mộng mơ

Sông Cửa vàm, thuở tình thơ

Qua thương Bậu nói: “mình chờ nhé Qua !”

Nào dè đâu, Bậu đã xa

Trầu cau chưa thắm, người ta lấy chồng

Đứng nhìn chim sáo sang sông

Để Qua lẻ bạn đau lòng Bậu ơi

Giờ đây, cách biệt phương trời

Quê nghèo miệt thứ, Bậu thôi đưa đò./.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-qua-va-bau-trong-tho-ca-nam-bo

Chùm thơ tình Thuyền Đò và Bến Sông hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ tình yêu đôi lứa với hình ảnh ẩn dụ thuyền đò và bến sông rất hay, xin chia sẻ đến các bạn.

Chùm thơ tình Thuyền Đò và Bến Sông hay nhất
thơ tình con đò và bến sông (ảnh: internet)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình lục bát Sông và Trăng hay nhất
Chùm thơ tình Qua và Bậu trong thi ca Nam Bộ

BÀI THƠ: DỞ DANG ĐÒ NGHÈO

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Người đi, bỏ bến quên đò

Trót yêu nên dạ mới chờ người thương

Bến đò ngày cũ còn vương

Sông sâu nước chảy đoạn trường nam ai !

Anh đâu biết con sông dài

Em đi bỏ mặc những ngày trong nhau

Bến về người vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò

Duyên bọt bèo, kiếp bơ vơ

Sóng vờn sóng đập xô bờ bèo tan

Bởi tình anh, phận cơ hàn

Cô đơn chiếc bóng ngập tràn tương tư

Ngày người đi, trời vào thu

Bốn mùa thương nhớ mù u bẽ bàng

Đã bao mùa, lá thu sang

Bấy nhiêu thương nhớ, dở dang đò nghèo.

BÀI THƠ: ĐÒ SANG BẾN MỚI

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò ơi, ghé bến sông này !

Nhớ chở giùm tôi, những ngày đau thương

Người ta, trăng gió yêu đương

Vỡ tan mộng ước chung đường bên nhau

Rồi đây, muôn nẻo mai sau

Nếu mà gặp lại cũng đâu dám cười

Đâu còn, tiếng gọi đò ơi !

Tình quê, đò hỡi có người chờ trông

Giờ còn đâu, để mà mong ?

Người ta đổi dạ thay lòng sang sông

Gió xuôi, sao nước ngược dòng

Sông xưa bến cũ long đong bến bờ

Sông quê, nước chảy lửng lờ

Nửa bên bến đục bao giờ mới trong ?

Chân trời, ai nỡ bẻ cong

Đò sang bến mới uổng công người chờ.

BÀI THƠ: GỌI TÊN ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò chiều ai đã buộc dây

Để chàng lữ khách đứng đây gọi đò

Con sông ngăn cách đôi bờ

Bên đây có kẻ đang chờ đò ơi !

Hoàng hôn tím cả chiều rồi

Mà sao chẳng thấy bóng người xưa đâu ?

Ưu tư bến vắng chờ nhau

Mình ên anh đợi u sầu riêng mang

Sông năm bảy ngã đò ngang

Sang ngang em để bẽ bàng duyên anh

Câu thề vốn đã mong manh

Thời gian phai nhạt tình đành phôi pha

Ngày nào em lấy chồng xa

Tình quê em phụ mặn mà em quên

Đò chiều giờ chỉ mình ên

Để chàng lữ khách gọi tên đò chiều.

Thơ đò chiều
Thơ tình thuyền đi mãi không về (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ĐÒ VÀ BẾN

Tác giả: Hồng Ngân

Cuộc đời dù có trái ngang

Hãy lau nước mắt đa mang một đời

Dù cho gió cuốn, mây trôi

Ngày mưa, ngày nắng giữ lời thề xưa

Đò kia chưa đậu bến bờ

Tình này vẫn đợi, em chưa ngã lòng

Chiều nay nhung nhớ, chờ trông

Hai hàng nước mắt dòng dòng tuôn rơi

Người ơi! Em mãi đợi người

Bến em vẫn đợi đò người về neo.

BÀI THƠ: ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Nam Thắng

Đò chiều chở nắng sang ngang

Mái chèo khỏa vỡ ánh vàng trên sông

Dập dềnh nỗi nhớ mênh mông

Đôi bờ xa cách ngóng trông người về

Bao năm biền biệt xa quê

Chắt chiu kỉ niệm thuyền về chốn xưa

Ngày nào gạt lệ dưới mưa

Nhìn em theo bước người đưa qua đò

Sông sâu còn có thể dò

Tình người sau trước khó đo một đời

Gặp nhau chưa đến đôi mươi

Xa nhau cũng đã kiếp người đi qua

Em còn nhớ lúc đôi ta

Chuyến đò năm đó bóng nhòa trong nhau

Lời yêu hẹn ước mai sau

Sương xa đầu bạc vẫn đau đáu lòng

Hoàng hôn theo nước xuôi dòng

Đò ngang khuất bóng chìm trong mắt buồn

Sông bàng bạc ánh trăng xuông

Thuyền đơn trôi lạc vấn vương tần ngần

Đò đi ngang qua phong trần

Sóng tình xô đẩy bến gần thành xa

Rồi bao đò vẫn đi qua

Bao người lỡ chuyến để mà chờ mong.

BÀI THƠ: ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Em ngồi hái ngọc ném trăng

Níu mây gom gió thà sang bên này

Đò anh trăng đã chở đầy

Để em nỗi nhớ héo gầy tương tư !

Bây chừ trời chín cả thu

Gió thiu đêm hẩm mù u úa vàng

Muốn sang mà chẳng dám sang

Cách sông xa bến đò ngang khó lòng

Mái chèo khua nước trên sông

Vỡ tan bóng nước giữa dòng cô liêu

Đôi bờ khuya lạnh cành thiu

Buộc câu thương nhớ hắt hiu cuộc tình

Nhớ anh trói chặt tim mình

Hỏi sao mấy cánh thình lình sao băng

Người ơi !, có thấu cho chăng ?

Em thì một dạ khăng khăng đợi đò.

thơ thuyền đò và bến sông buồn
thơ thuyền đò và bến sông buồn (ảnh: internet)

BÀI THƠ: BẾN VẪN ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nỗi buồn một bến sông quê

Thương con đò nhỏ lạc về nơi nao ?

Dòng sông giận dữ ồn ào

Cho mùa gió chướng xạc xào hồn thơ

Đò đi, bến vẫn đợi đò

Để thơ say cả bến bờ tương tư

Thu đi không tiếng giã từ

Đông về che nắng mây mù mịt mây

Bến chiều, xám xịt còn đây ?

Dáng mơ khuất nẻo nơi này buồn hiu

Rám thiu heo hắt buồi chiều

Nhìn hoa trinh nữ yểu xìu chờ đêm

Chưa khuya trăng rụng bên thềm

Xạc xào mưa bụi ướt mèm hương cau

Nhớ thương chỉ biết gối đầu

Nửa đêm tỉnh mộng để sầu vực khuya.

BÀI THƠ: BẾN SÔNG NHỚ MÃI CON ĐÒ

Tác giả: Phú Sĩ

Trách chi bến lỡ duyên đò

Cũng vì cách trở đôi bờ xa xôi

Đò sang chở khách qua rồi

Vấn vương bến khác thì thôi đừng sầu

Trách chi đau cõi lòng nhau

Đò kia cũng bởi qua cầu đắng cay

Chiều về hiu hắt bóng ai

TRông về bến cũ nối dài nhớ thương

Đò kia ướt lạnh trong sương

Mịt mù khuất lối trên đường ai qua

Tình buồn hát tiếng đa đa

Chồng gần em bỏ chồng xa thêm buồn

Bến xưa trời đổ mưa tuôn

Nhạt nhòa khúc hát buồn trông câu hò

Công anh bắt tép nuôi có

Thương cho số phận con đò trôi sông

Tình nào tình chẳng đợi mong

Hoa nào hoa chẳng tàn trong hương đời

Xin đừng trách cứ người ơi!

Lòng đò chỉ mãi bến đời tình quê….

BÀI THƠ: BẾN ĐỢI
Thơ: Song Linh

Thuyền rời bến… sông buồn hiu hắt

Gió may về lay lắt cành khô

Cỏ non bao phủ nấm mồ

Biển tình hoang hoải sóng xô dạt dào.

Mây hờ hững… gió chao nghiêng ngả

Vạt tím chiều như đã hiểu trăng

Trả đêm về với chị Hằng

Cuội buồn ngắm dải sao băng…ước thề

Em ngồi đó… mân mê tà áo

Đắm đuối nhìn xác pháo vu quy

Mà nghe nỗi đắng ôm ghì

Tuổi xuân phơi phới qua đi nghẹn ngào.

Thuyền rời bến…cồn cào sông nhớ!

Sóng rì rào nức nở luyến thương

Con đò ngày cũ còn vương

Mái chèo khua nước đoạn trường bi ai.

Thuyền có hiểu… sông dài đáy rộng

Chứa ân tình lắng đọng bể dâu

Bến chờ thuyền vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò.

Thôi đành chịu sóng to vùng vẫy

Bến đợi hoài chẳng thấy thuyền đâu

Lỡ làng duyên gãy nhịp cầu

Hoàng hôn lịm tắt…vùi sâu nghĩa tình…!!!

thơ tình buồn về con đò và bến sông
thơ tình buồn con đò và bến sông (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ĐÒ ĐÃ SANG SÔNG
Thơ: Nguyên Nguyên

Anh về đò đã sang sông

Ngậm ngùi lặng đứng nhìn dòng nước trôi

Phù sa bên lở bên bồi

Dòng trong dòng đục chơi vơi nỗi niềm.

Lòng buồn lại nhớ thương thêm

Lời thơ năm cũ ngọt mềm trao nhau

Hẹn thề cho mãi ngày sau

Cách xa chẳng thể phai màu tình ta.

Tháng năm đưa đẩy phôi pha

Em quên thề hẹn ngày qua theo chồng

Bỏ thời ước vọng xanh trong

Bỏ anh lầm lũi mộng lòng tả tơi.

Anh về lẻ bóng đơn côi

Vấn vương, vương vấn một trời long đong

Lúa thì con gái trổ đòng

Em về bên ấy mủi lòng ca dao.

Đò sang bến khác cắm sào

Để cho lữ khách năm nào chờ mong.

BÀI THƠ: TÌNH XƯA – BẾN CŨ
Tác giả: Đức Trung – TĐL

Trên bến cũ một mình anh ngóng đợi

Con đò xưa vời vợi bến bờ xa

Nỗi nhớ em trong khoé mắt nhạt nhoà

Dòng lệ chảy đôi hàng mi đẫm ướt

Buổi chia tay không thể nào quên được

Bên dòng sông xanh ngắt một màu xanh

Gió heo may chiếc lá úa lìa cành

Em chỉ đứng nhìn anh buồn muốn khóc

Ngày xa cách em vừa tròn mười tám

Ánh mắt nhìn vương vấn tuổi thơ ngây

Muốn nói cùng anh mà lòng không dám

Vẫn thẹn thùng tay nắm chặt tay

Anh bước đi bao lần ngoảnh lại

Bóng em mờ che khuất rặng cây xanh

Giây phút chia ly thấy lòng tê tái

Kỷ niệm buồn xâm chiếm mãi hồn anh

Và từ đó bỗng dưng lòng thương nhớ

Tình yêu đầu chớm nở đẹp tinh khôi

Cũng như em không nói được nên lời

Rồi cứ thế tình yêu vào dĩ vãng

Chiều hôm nay nhìn mây bay bảng lảng

Nhớ em hoài bao tình cảm thiết tha

Con đò xưa chở kỷ niệm đôi ta

Đi về phía chân trời phiêu lãng!

Em yêu ơi còn nhớ tình dĩ vãng?

Hãy quay về ta nói chuyện ngày xưa….

BÀI THƠ: THUYỀN & BẾN
Tác giả: Châu Lê

Rong chơi thuyền mãi xa bờ

Bến buồn rười rượi mong chờ ngày trôi

Thuyền rằng có biết tình tôi

Lênh đênh con sóng xa rồi cõi hư

Mộng nhìn bến đỗ đâu chừ

Đơn phương hình bóng tương tư thuyền về..

Bến hoài vẫn mãi câu thề

Vô tình thuyền chẳng cận kề bến mơ

Đêm sương lạnh ướt tình thơ

Bến lòng tan nát dại khờ thủy chung

Lời xưa muôn kiếp đi cùng

Thuyền vui bến mới não nùng tiếng yêu

Thuyền ơi..ta nhớ em nhiều

Bao đời sóng dạt bao điều mộng say

Ước rằng bến được chạm tay

Chẳng rời thuyền bến mỗi ngày quyện nhau…

thơ tình buồn chờ đợi người về
thơ tình buồn chờ đợi người về (ảnh: internet)

THUYỀN TÌNH LẠC BẾN
Thơ: Diệp Ly

Con nước bạc đẩy thuyền xa mãi

Bến mong chờ dầu dãi nắng sương

Trăm năm ôm nỗi đoạn trường

Tiếc tình tri ngộ sầu thương một đời.

Hoàng hôn tím chơi vơi miền nhớ

Duyên đôi mình cách trở vì đâu?

Héo hon cảnh vắng đeo sầu

Tình xa ngàn dặm sông sâu ngậm ngùi.

Dây oan trái chia đôi mộng ước

Con thuyền tình nước ngược bờ xa

Người đi sương gió bôn ba

Người bên song cửa xót xa lệ tràn.

Tình đã lỡ đa mang trọn kiếp

Chờ lai sinh nối nhịp cầu duyên

Nặng mang một khối ưu phiền

Thuyền tình lạc bến tơ duyên lỡ làng.

BẾN CŨ ĐÒ XƯA
Thơ: Diệp Ly

Con đò cũ ngày sang sông mấy lượt

Sao bóng người còn biền biệt xa xôi

Đếm yêu thương chờ đợi mấy thu rồi

Hàng lau lách tơi bời vì mưa gió.

Thời gian trôi bến tình xưa còn đó

Câu ước thề con tim nhỏ còn mang

Lỡ tơ duyên đời cay đắng bẽ bàng

Màu hoa tím ngỡ ngàng con nước lạc.

Trách riêng ta hay trách đời đen bạc

Để lục bình trôi dạt giữa mênh mông

Bao yêu thương còn in đậm bên lòng

Đêm thức trắng nghe hoài mong nuối tiếc.

Gọi cố nhân bằng tiếng lòng tha thiết

Hai phương buồn kể sao xiết niềm đau

Lời từ ly chưa nói được lần nào

Tràn mắt lệ nghẹn ngào thương kỷ niệm.

BẾN ĐỖ
Thơ: Quốc Phương

Thuyền ân ái.. cập bờ bến ấy

Gió căng buồm.. sóng dậy yêu thương

Dòng sông lưu luyến tỏ tường

Mạn thuyền e ấp canh trường bên nhau

Thuyền khua mái.. tung trào bọt trắng

Đã bao ngày.. mưa nắng sớm trưa

Dòng sông ôm chặt thuyền đưa

Mơn man nhẹ lướt rặng dừa ngó lơ

Thuyền lưu luyến.. đôi bờ âu yếm

Thuyền với sông.. kỉ niệm khó phai

Dòng sông xưa vẫn miệt mài

Đưa thuyền dong ruổi qua vài bến mơ

Thuyền lặng lẽ.. trăng mờ xa tắp

Sóng dặn lòng.. ôm chặt thuyền trôi

Ân tình bến nhớ sao dời

Thuyền đi bến lại đơn côi nhớ thuyền.

thơ tình thuyền và bến
thơ tình thuyền và bến (ảnh: internet)

ANH MÃI KHÔNG VỀ
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Con đò mãi cắm sào nằm bến vắng

Chờ người xưa hứa hẹn sẽ quay về

Em một mình dưới bóng xế làng quê

Tìm quay lại nơi hẹn thề ngày trước.

Bèo buông lơi sóng cuốn đi mấy lượt

Con sông buồn dòng nước lững lờ trôi

Tiếng yêu xưa ngược lối mất nhau rồi

Đau đớn lắm tình ơi…thương nhớ quá!

Năm tháng trôi sống phương xa xứ lạ

Ôm tình sầu nghiệt ngã lắm gian nan

Tại đường yêu cứ ngang trái bẽ bàng

Nên duyên nợ dở dang đầy giông bão.

Đời không may em đào chôn hoài bảo

Kiếp phong trần cơm áo đọa đày thân

Gánh gồng thương lận đận biết bao lần

Trôi nổi giữa phù vân buồn khắc khoải.

CHUYẾN ĐÒ NGANG

Thơ: Nguyễn Hưng

Có ai về bến sông ngày xưa ấy

Gói giùm ta mấy khoảnh vạt thu tàn

Vọng con đò một thuở đã sang ngang

Chở nỗi sầu lỡ làng trong chiều cuối

Ai xa rồi còn ai trong tiếc nuối

Bao yêu thương như suối mát ngọt ngào

Người xa rồi chỉ còn ngỡ chiêm bao

Trăng cạn ánh ai nào mơ giấc thắm

Đã trao em trái tim này say đắm

Ngỡ trọn đời tay nắm xiết bàn tay

Sao mùa thu trút lá xuống một ngày

Giọt lệ sầu hoen cay trên khoé mắt

Người quay lưng để lòng ta se thắt

Trái tim sầu vết cắt máu còn loang

Kiếp đơn côi chỉ nhận lấy bẽ bàng

Ôm kỷ niệm bàng hoàng nghe gió khóc

Ta còn em đoạ đày mùi hương tóc

Tái tê hồn mãi dọc kiếp cô đơn

Trái tim si hình bóng vẫn chập chờn

Màu nắng chiều ai hờn lên mắt sóng

Nơi bến sông còn có ai trông ngóng

Đã xa rồi… khuất bóng… chuyến đò ngang.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-thuyen-do-va-ben-song-hay-nhat

Chùm thơ viết về nghề lao công, quét rác hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ viết về nghề lao công hay nhất. Đó là những vần thơ ca ngợi công việc của người quét rác làm sạch sẽ đường phố, đô thị.

Những bài thơ viết về nghề lao công, quét rác hay nhất
thơ người lao công (ảnh: internet)

BÀI THƠ: XÒE ĐUÔI CÔNG

Tác giả: Lãng Du Khách

Em là cô bé chổi hoa

Màn đêm buông xuống em ra dạo đường

Múa màn công vũ thân thương

Tung bay gió thổi đẹp đường trần gian

Đêm đông gió buốt ngút ngàn

Tình em kết mãi nồng nàn lao công

Xòe tay tựa chiếc đuôi công

Nhẹ nhàng ve vuốt rác không nằm đường

Lao công cực nhọc vô nhường

Màn đêm buông xuống ra đường múa tay

Trưa hè nắng đổ gắt gay

Chân em thoăn thoắt nhanh tay quét đường

Để cho cuộc sống vô thường

Lá vàng rác bẩn vãi vương bụi trần

Tuy nghề vất vả gian truân

Để cho đời đẹp cực thân chẳng nề

Ai ai cũng có một nghề

Lao công cực nhọc em chê ai làm

Đường kia đẹp đẽ miên man

Công em múa chổi thế gian ghi lòng.

BÀI TÌNH CA CỦA NHỮNG NGƯỜI QUÉT RÁC

Tác giả: Ếch Ộp

Gió đưa nhẹ cây rung xào xạc

Thương những người quét rác đêm đêm

Khi mọi người ngon giấc ngủ yên

Tay đưa chổi phố đường sạch sẽ

Trong âm thầm nhưng luôn vui vẻ

Dù mồ hôi chảy đẫm ướt lưng

Có bao giờ mệt mõi đôi chân

Thôi cứ cố đời người quét rác

Tiếng chổi tre đêm đêm vẫn hát

Bài tình ca khi phố lên đèn

Nhưng nào đâu nhận được lời khen

Thay vào đó cái nhìn vô cảm

Nếu là tôi chắc không can đảm

Nhận việc làm chẳng chút công danh

Đã quen rồi cuộc sống giành tranh

Giờ nhìn lại thấy người cao cả

Dòng đời trôi cứ trôi xối xả

Đôi khi ta chẳng nhận ra ta

Xin gửi lại tình cảm thiết tha

Bài tình ca những người quét rác.

Thơ người quét rác đêm đông
thơ người quét rác đường phố (ảnh: internet)

BÀI THƠ: EM ƠI CÓ LẠNH KHÔNG EM

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Em ơi có lạnh không em !?

Khi từng con phố ướt mềm sương rơi

Phố đêm chìm giấc ngủ rồi

Em còn đang vẽ nét đời lung linh

Trời vừa chuyển ánh bình minh

Trên từng con phố trở mình tinh khôi

Đêm dài cơn bấc xa xôi

Áo em lại thấm mồ hôi ướt dầm

Gieo đời những hạt từ tâm

Ngày qua tháng lại lặng thầm đêm trôi

Nụ cười luôn nở trên môi

Bàn tay tô điểm cuộc đời sắc hương

Từng con đường sạch tinh tươm

Thì em nếm đủ gió sương phong trần

Đêm dài mỗi lúc khuya dần

Mà em vẫn trải bước chân khắp đường

Lạnh không em những đêm trường!?

Con thơ đợi mẹ vầng dương bắt đầu.

BÀI THƠ: NGƯỜI QUÉT RÁC

Tác giả: Phan Hạnh

Cần cù quét rác chổi bằng tre

Sột soat vang vang giữa nắng hè

Đường phố quếnh quang chăm chú ngắm

Hàng cây xanh ngát rù rì nghe

Trẻ em tung tăng bước vào lớp

Người lớn vội vàng kịp chuyến xe

Giữ được sạch lề và đẹp lối

Văn minh lịch sự trên đường về.

THƠ LỤC BÁT 20-10: CHỊ LAO CÔNG

Tác giả: Trần Long

Hai mươi, ngày của người ta

Tháng mười, tháng của quý Bà, quý Cô

Phố phường đông đúc xô bồ

Từng đôi, từng cặp bước vô nhà hàng

Đón đưa trên chiếc Xe sang

Quà tặng là những hộp xoàn, tay ga

Hoa tươi chật kín cả nhà

Váy quần lộng lẫy, nước hoa đắt tiền

Có chị Phụ Nữ trung niên

Cũng là Vợ đảm, Mẹ hiền, Dâu ngoan

Đêm sang Chị vẫn đi làm

Trên con Phố vắng, lổ loang rác đầy

Họ đã vứt lại nơi đây

Những bó hoa nát của ngày hai mươi

Chẳng biết vô ý, hay lười ?

Mà không bỏ chúng vào nơi có thùng

Cũng là Công, Hạnh, Ngôn, Dung

Thế mà hành động lạ lùng thế sao ?

Cố ngăn dòng lệ tuôn trào

Cũng là Phụ nữ, mà sao thiệt phần ?

Hình ảnh những Chị công nhân

Thân thương gần gũi, trong ngần biết bao

Chúc Chị sức khỏe dồi dào

Gia đình hạnh phúc, ước ao sớm thành.

TIẾNG CHỔI TRE
Tác giả: Chử Văn Hòa

Cứ mỗi sáng trên đường thể dục

Tiếng chổi tre quét lúc mờ sương

Dưới hàng hoa sữa ngát hương

Bóng người phụ nữ quét đường sớm nay

Có ai biết ai hay không nhỉ

Tiếng chổi khua từ chị vọng ra

Con đường để mọi người qua

Trẻ thơ đến lớp thật là sạch không

Buổi sáng sớm mênh mông trời đất

Chị lao công tất bật mưu sinh

Cần cù làm việc của mình

Cũng vì cuộc sống gia đình đấy thôi

Thời gian cứ nhẹ trôi dần mãi

Nhìn con đường sạch lại đẹp sao

Bốn mùa chẳng quản gian lao

Tôi nghe tiếng chổi quét vào thời gian.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-viet-ve-nghe-lao-cong-quet-rac-hay-nhat

Chùm thơ ký ức nền kinh tế bao cấp một thời

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về những kỷ niệm, ký ức về một thời bao cấp của ngày xưa – một thời khó mà quên được của những ai đã từng trải qua giai đoạn này cùng đất nước.

MỘT THỜI BAO CẤP ĐÃ QUA – Thơ: Trương Thị Anh

Nhớ mùa hoa gạo tháng ba
Học trò đi học ghé qua nhặt về
Đường xa cuốc bộ ven đê
Tháng ba giáp hạt đói mê mải lòng

Một thời bao cấp ngóng trông
Chia tem, phát phiếu xếp chồng chờ mua
Bữa ăn cơm ít ngô nhiều
Thức ăn có muối với niêu tương cà

Mong cho giáp hạt mau qua
Tháng năm lúa chín cả nhà ngóng trông
Hương cơm mới, canh cua đồng
Ước mơ nho nhỏ, mà không dễ gì

Một thời bao cấp đã qua
Đói ăn, thiếu mặc nay xa lắc rồi
Không còn phân phối anh, tôi
Ăn ngon mặc đẹp xe hơi điều hòa

Ơn này nhờ có Đảng ta
Hội nhập đổi mới khúc ca khải hoàn.

Lớp Học Thời Bao Cấp
Lớp Học Thời Bao Cấp.

NHỚ THỜI BAO CẤP – Thơ: Nghiêm Ánh Tuyết

Chợt nhớ lắm cái thời xa xưa ấy
Một lát sắn khô cõng mấy hạt cơm
Gạo mốc rồi nào có còn mùi thơm
Lưng nồi nhỏ mẹ lựa đơm từng bát.

Cá mặn chát ăn dè qua ngày tháng
Ô phiếu nào mẹ dặn xếp hàng mua
Miếng thịt mỏng teo và bố nói đùa
Hôm nay nhé nhà mình vui đại tiệc.

Dẫu còn bé nhưng chúng con đều biết
Ngồi thật ngoan và cứ tự xúc ăn
Sắn độn cơm làm mẹ phải lựa dần
Vì thương bố đau dạ dày khổ quá!

Bố lặng người, rồi thì thầm con gái
Ơ đây này miếng thịt của Thạch Sanh
Con ăn hết rồi bố mẹ còn để dành
Và lại có thịt trong bát con đấy!

Vẫn nóng hổi tình người thời bao cấp
Những tháng ngày bom đạn và chiến tranh
Thắt ruột thương nhưng cũng vẫn phải đành
Con sơ tán, mẹ cha còn chiến đấu.

Bỗng ùa về kỷ niệm thời thơ ấu
Nhà vẫn đây có mẹ lại vắng cha
Anh em mình đều đã chớm tuổi già
Hằn ký ức mà rưng rưng thương nhớ.

***Xem thêm: Hoài Niệm: Nhớ Một Thời Bao Cấp

MỘT THỜI BAO CẤP – Thơ: Đinh Tiến Hải

Mẹ ơi!
Con lại nhớ ngày thơ trẻ
Một thời bao cấp khó khăn
Mẹ nuôi anh em con lớn lên từ những nhọc nhằn
Trong bữa cơm nhiều hạt bo bo từ cửa hàng mậu dịch

Mẹ ơi!
Tem phiếu một thời
Nhất gạo nhì rau , tam dầu, tứ muối
Thịt thì đuôi đuối, cá biển mất mùa
Câu thơ ấy cứ hằn sâu vào ký ức
Một thời xa vắng mẹ qua
Tan ca về mẹ lại tăng gia
Trồng rau, nuôi gà kiếm dăm ba quả trứng
Đồng gần cho tới bờ xa
Ban mai vừa nở
Chiều tà
Sương rơi…

Mẹ ơi..
Một thời nón lá áo tơi
Bến bờ bao cấp chơi vơi giữa dòng
Hôm nay dáng mẹ đã còng
Con không khóc nhưng cõi lòng nát tan

Mẹ ơi….
Đã qua rồi một thủa
Những khó khăn năm tháng mới nên người
Trong mơ con thấy mẹ cười
Thôi con chẳng nhắc
Một thời đã qua.

NHỮNG ĐỨA TRẺ SINH RA TRONG THỜI BAO CẤP – Thơ: Hoàng Lan

Lũ chúng mình sinh ra từ thời bao cấp
Biết nhau thuở còn chân đất, đầu trần
Cha mẹ chúng mình
Hầu hết là nông dân
Vai bên này còn hằn lên gánh nặng của chiến tranh,
Vai bên kia nhọc nhằn cơm áo.

Có thể nào quên
những ngày một bữa cơm chỉ là củ khoai,
cõng thêm vài hạt gạo,
Sắn gạc nai
lót dạ qua ngày.
Vượt đạn bom trở về, ánh mắt cha nhòe cay
Nhìn đàn con co mình trong giá rét,
Lũ chúng mình nào đâu có biết
Vẫn vô tư chạy nhảy, vui cười…

Đi qua bao mùa hè bỏng cháy,
bao mùa đông xao xác lá rơi,
Những đứa trẻ quê nghèo oằn lưng khênh con chữ,
Vượt qua ngày lam lũ,
Ổ rơm khô ấp ủ
Vách nhà tranh heo hút gió lùa.

Chúng mình đã cùng nhau đi qua những cánh đồng mưa
Nơi mẹ hiền còng lưng buộc từng túm lúa non tránh bão,
Một đời tần tảo
Khêu ngọn đèn dầu thắp sáng ước mơ con…
Đi dọc triền đê, dép bên vạt bên mòn
Bao ngọn cỏ là bấy nhiêu dấu chân chúng mình từng bước,
Những câu thơ ru lòng quên đi những ngày đói cơm, thiếu nước
Phép cộng, trừ khỏa lấp những gian lao….

Chúng mình lớn lên, vời vợi những khát khao,
Những trở trăn lăn cùng vành xe trần truồng phủ đầy bụi đỏ
Những ước mơ tưởng chừng có thể vá trời, bạt gió
Khi bàn chân vẫn vàng vọt màu phèn…

Rồi chúng mình ra đi,
ngơ ngác buổi thị thành,
chạm cuộc sống bon chen
Học phí nên người, cũng vẫn chỉ là củ khoai, củ sắn
Đã biết rớt nước mắt nhìn mẹ cha lụi lầm, kiên nhẫn
Gắng gượng nhìn đàn con khôn lớn mỗi ngày…

Bao nhiêu năm rồi, chúng mình lại về đây
Những đứa trẻ quê nghèo năm xưa lại bá vai ôn nghèo kể khổ
Mắt đỏ hoe, nhắc đến mẹ cha, người còn, người đã nằm dưới mộ
Với quê hương vẫn thấy mắc nợ cả một đời.

Hoạn lộ, quan trường, đứa thành bại, đứa đầy vơi
Xin hãy đừng quên, về một thời xưa cũ
Nơi thuở ấu thơ, chúng mình cùng nhau đi qua đói nghèo, lam lũ
Để tự hào với những gì ta có được, hôm nay.

ĐIỆP KHÚC MỘT THỜI – Thơ: Hoàng Việt Thắng

Cái ngày em mới làm dâu,
Nhà anh, mà ngỡ ngồi đâu cũng thừa,
Cơm ăn chẳng dám xới vừa,
Dăm cân gạo sổ phải mua mấy lần,

Hàng thời bao cấp được phân,
Xếp hàng cũng phải nhanh chân mới còn,
Bao đêm giấc ngủ không tròn,
Gió lùa, chồng vắng, rét hơn ngoài trời,

Bụng to mà chẳng dám ngồi,
Vẫn rửa chuồng lợn, nấu nồi cám to,
Còn bao nhiêu thứ phải lo,
Tã, khăn chờ đợi con thơ chào đời,

Đến khi đã ở riêng rồi,
Một gian tập thể chia đôi hai nhà,
Chồng thì bộ đội ở xa,
Cơm niêu, nước lọ, vào ra một mình,

Chiều về, trường vắng học sinh,
Một mình, lại vẫn một mình một mâm,
Mỗi lần tranh thủ về thăm,
Tàu, xe không đủ tiền cầm đưa em,

Báo, đài không có để xem,
Đêm nằm truyện cũ lại đem đọc dần.

Ôn lại năm tháng thanh bần,
Để mình giữ lại tuổi xuân đến già.

BAO CẤP LÀ CỦA NGÀY XƯA – Thơ: Đỗ Xuân Phong

Bùi ngùi nhớ chuyện ngày xưa
Cái thời bao cấp sớm trưa xếp hàng
Buồn vui tới độ ngỡ ngàng
Phì cười chưa hết đã sang sụt sùi

Trời còn tối thụi tối thui
Thùng xô xủng xoảng nếm mùi chen chân
Vòi nước ri rỉ dần dần
Đến trưa cũng đủ đến phần cho anh

Tay cầm tem phiếu chạy nhanh
Ba lạng thịt, mấy bát sành Hải Dương
Xếp hàng tới tận mép đường
Có giấy giới thiệu mua liền trước tiên

Đong gạo không phải mất tiền
Mười ba kí chẵn chỉ phiền lẫn khoai
Người đông lại xếp hàng dài
“Vui lòng khách đến” đọc hoài không quên*

Tháng qua đến hẹn lại lên
Lại xếp hàng, đứng mà quên nắng tràn
Đội mưa, gió lốc khỏi bàn
Miễn sao có được chút hàng “quốc doanh”

Vợ vui miếng vải sa-tanh
Cái áo phin nõn để dành sang năm
Bao phen ngủ đứng ăn nằm
Cái danh “tiên tiến” hóa thành “hồi môn”

Nhìn kỷ vật cứ bồn chồn
Cái thời bao cấp hớp hồn say say.

*Cửa hàng lương thực nào cũng có hẩu hiệu “Vui lòng khách đến vừa lòng khách đi”.

THỜI BAO CẤP – Thơ: Sinh Hoàng

Nhớ thời bao cấp nghĩ mà vui
Giữ gìn tem phiếu tựa con ngươi
Nếu mà đánh mất là như đói
Sổ gạo to hơn cả lệnh giời

Văn hóa văn minh đứng xếp hàng
Mua từ lạng thịt đến hòn than…
Vải mua tem phiếu luôn luôn thiếu
Oách nhất cô mậu dịch bán hàng

Việc gì cùng cần có ưu tiên
Mua vé tàu xe lắm nỗi phiền
Thôi thì chạy chọt dân phe vé
Không thì cứ đợi… đợi triền miên

Muốn sắm thứ chi đến chợ trời
Mới cũ sẳn đầy bày khắp nơi
Tìm mãi mua được đôi dép nhựa
Nung lửa hàn quai đẹp tuyệt vời

Gạo giá như nhau chỉ bốn hào
Đong về lựa thóc đến mặt cau
Cơm độn gạo thưa nhiều khoai sắn
Nước mắm nước tương chỉ đục ngầu

Bây chừ nhớ lại chuyện ngày xưa
Kể lại cháu con bảo chuyện đùa
Ngày trước Ông làm nghề bơm mực
Vài hào ít ỏi đủ rau dưa.

KẾT
Các bạn vừa xem qua những bài thơ viết về thời bao cấp thật hay & xúc động từ nhiều tác giả. Hãy chia sẻ kỷ niệm & cảm xúc của bạn về khoảng thời gian này cùng kyuc.net bạn nhé!.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-ky-uc-nen-kinh-te-bao-cap-mot-thoi

Chùm thơ mùa đông nhớ thương về Mẹ hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về nỗi nhớ thương Mẹ yêu khi mùa Đông mang cơn gió lạnh lẽo đến. Đó là những vần thơ thật cảm động viết về Mẹ già kính yêu!

Những bài thơ mùa đông nhớ thương về Mẹ hay nhất
Những bài thơ mùa đông nhớ thương về Mẹ hay nhất

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ viết về Mẹ yêu hay nhất (song thất lục bát)
Chùm thơ lục bát viết về cha mẹ hay, cảm động nhất
Chùm thơ hay viết về lời ru của Mẹ, con mãi không quên

BÀI THƠ: ÁO LEN CỦA MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Mùa đông lạnh giá đến rồi

Con nhìn áo mẹ bồi hồi đớn đau

Sợi len nay vẫn thẫm màu

Mẹ yêu khuất bóng đã lâu chẳng về

Nghẹn lòng tim buốt tái tê

Hôn lên áo mẹ tràn trề lệ rơi

Ngày xưa đông đến ngập trời

Mẹ nhường áo ấm miệng thời hát ru

Đêm về gió bấc vù vù

Thổi tung phên cửa mịt mù gió đông

Củi khô mẹ thắp lửa hồng

Sưởi cho con ấm say nồng giấc mơ

Cởi thêm tấm áo đơn sơ

Đắp cho con với vô bờ yêu thương

Mẹ chăm con suốt đêm trường

Chở che gió lạnh khỏi vương con mình

Đêm nay đông lạnh dập dình

Tìm đâu thấy mẹ bóng hình năm nao?

Ôm ghì chiếc áo thuở nào

Con tìm hơi ấm…nghẹn ngào…mẹ ơi!!!

BÀI THƠ: ĐÊM ĐÔNG NHỚ MẸ

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Ngoài kia trời trở gió Đông

Liêu xiêu dáng Mẹ gánh gồng đường trơn

Thời gian manh áo đã sờn

Tình thương của mẹ đầy hơn tháng ngày

Đêm trường trong giấc ngủ say

Con nghe tiếng thở nặng đầy băn khoăn

Phong sương Mẹ gánh nhọc nhằn

Cơn đau hành hạ in hằn thịt xương

Gió đưa bụi chuối sau vườn

Đêm đông se lạnh Mẹ thường trở trăn

Vỗ về giấc ngủ khó khăn

Đêm dài trằn trọc năm canh… thở dài

Con nằm khóe mắt cay cay

Choàng qua ôm Mẹ vòng tay yếu mềm

Mẹ cười vỗ nhẹ êm êm

Con nghe hơi ấm ngọt mềm tỏa lan

Con nhìn bao nỗi gian nan

Hằn trên trán Mẹ với ngàn nếp nhăn

Niềm vui mái tóc con xanh

Đổi cho tóc Mẹ chỉ mành trắng phau …!

BÀI THƠ: CHIẾC ÁO LEN

Tác giả: Tịnh Lộc

Ôm chiếc áo bằng len đỏ sẫm

Lệ lăn dài môi ngậm xót xa

Cuối thu mẹ tặng làm quà

Mong con ấm áp khi qua xứ người

Mùa đông chớm tuyết phơi ngọn cỏ

Nắng nhạt màu để gió lạnh tung

Xa quê cực khổ muôn trùng

Khoác lên áo mẹ chẳng mong ước nhiều

Không tin tức bao nhiêu năm lẻ

Con trở về bóng mẹ khuất mây

Thứ tha kẻ bất hiếu này

Vì đi biệt xứ ước thay phận mình

Ôm chiếc áo buồn quanh ân hận

Nấc nghẹn ngào lạnh quấn con tim

Đông về gió bấc nhiều thêm

Ôm hoài chiếc áo con tìm mẹ yêu.

THƠ LỤC BÁT: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ

Tác giả: Trương Thị Anh

Thầm thì thu đã nhẹ trôi

Gió se se lạnh đây rồi đông sang

Mây mù che phủ nắng vàng

Mặt hồ phẳng lặng ngỡ ngàng thu qua

Đông về bàng đỏ sắc hoa

Thoảng thơm ngô nướng cho ta nhớ về

Đông xưa khi còn ở quê

Thương mẹ xuống cấy tái tê cõi lòng

Áo tơi che tấm lưng còng

Nào đâu lưng kín gió lồng lao xao

Đông về nhớ mẹ nôn nao

Mưa phùn xuống cấy con nào có quên

Bây giờ mẹ đã quy tiên

Sáng nay mưa lạnh nhớ miền quê xưa

Rét run mẹ vẫn cày bừa

Cho con, cho cháu đông xưa no lòng

Lớn lên con hiểu đục trong

Đông xưa có mẹ ấm nồng tình thân.

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ MẸ ƠI

Tác giả: Nga Nga

Heo may về trời vần vũ sang đông

Quê mình giờ lạnh lắm không hả mẹ ?

Con lo sợ mái tranh nghèo rung khẽ

Rét căm căm gió Bấc nhẹ lùa sang

Mẹ yêu à ! Đôi tất mẹ nhớ mang

Khoác chiếc áo, thêm khăn choàng cho ấm

Con nghe nói mùa Đông này rét đậm

Để chân trần ngấm lạnh mẹ lại đau

Con muốn về ôm lấy mẹ thật lâu

Che cái lạnh đang cồn sâu như cắt

Mẹ ngồi đó co ro buồn hiu hắt

Chong ánh đèn mỏi mắt đợi bóng con

Tại Đông kia làm lòng mẹ héo hon

Hay vắng con mẹ hao mòn thao thức

Tấm chăn mỏng run thân gầy cơ cực

Nước mắt tràn muôn tức tưởi xót xa

Tháng lại ngày lặng lẽ cứ vụt qua

Tóc xanh đã nhuốm sương sa bạc trắng

Con gửi gió gom theo về chút nắng

Mẹ ấm lòng…đêm lạnh vắng chờ con!

Thơ viết về Mẹ khi mùa Đông đến
Thơ viết về Mẹ khi mùa Đông đến (ảnh: internet)

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ

Tác giả: Chiều Tím

Đông nay đã đến thật rồi

Thương mẹ tôi đã cả đời hắt hiu

Lưng còng gối mỏi liêu xiêu

Vẫn lo cơm áo, những chiều mưa bay !

Đời mẹ đã lắm đắng cay

Quanh năm suốt tháng, héo gầy vì con

Con đi vì nước vì non

Cánh thư cũng lạc, mỏi mòn mẹ trông !

Lưng còng gánh cả bão giông

Cha thì yên giấc, ấm nồng cõi tiên

Mẹ ơi đời dẫu muộn phiền

Chăm sóc mẹ hiền, bổn phận của con !

Tuổi cao sức cũng đã mòn

Mong mẹ hãy nghỉ cho con yên lòng

Ngày nào con cũng cầu mong

Mẹ yêu mạnh khỏe, đợi trông con về !

Việc quân việc nước bộn bề

Con đâu yên được, lo về mẹ thôi

Tuổi con nay đã lớn rồi

Cho con tạ lỗi mẹ ơi, một lần !!!

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ ĐÊM ĐÔNG

Tác giả: Đặng Minh Mai

Đêm đông lạnh con nằm thao thức

Thương mẹ nhiều day dứt tim con

Sương đêm rơi ướt lối mòn

Cánh đồng hoang vắng mẹ con đang nằm

Gió đông bắc lạnh căm giá buốt

Thổi từng hồi thắt ruột tím gan

Xót xa lệ chảy thành hàng

Bởi con thương mẹ suối vàng lạnh hơn

Con thương mẹ cô đơn, thương lắm!

Nấm mồ xanh xanh thắm một màu

Nắng mưa sương gió dãi dầu

Mùa đông lạnh lẽo kiếm đâu chăn mền

Con lặng lẽ nhìn thềm sương rớt

Gió vô tình từng đợt vút qua

Nghẹn lòng đếm giọt sương sa

Đêm đông thương mẹ…khóc oà…mẹ ơi!

BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ

Tác giả: Thầy giáo Hải

Đông về rồi,mẹ thấy lạnh hơn chưa,

Trời âm u lại thêm mưa buốt giá.

Khoác áo ấm con thương mẹ vất vả,

Cả cuộc đời xin cảm tạ công ơn!

Đông về rồi, con nhớ mẹ nhiều hơn,

Lúc cùng mẹ chờn vờn bên bếp lửa.

Củ sắn vùi mẹ con ta chia nửa,

Khi củ khoai cũng một bữa qua loa.

Đông về rồi, con vẫn tận nơi xa,

Chẳng thể được ở nhà bên cạnh mẹ.

Nơi biên cương cũng rau măng – cháo bẹ,

Sống khó khăn càng nhớ mẹ, mẹ ơi!

Đông về rồi, gió lạnh lùa khắp nơi,

Con nhờ gió gửi đôi lời đến mẹ,

“Mẹ đã già đâu còn như hồi trẻ,

Hãy giữ gìn sức khoẻ nhé, Mẹ yêu!”

Thơ mùa đông nhớ thương Mẹ ở quê nhà
Thơ mùa đông nhớ thương Mẹ ở quê nhà (ảnh: internet)

thơ lục bát NHỚ MẸ

Tác giả: Trần Quân

Trời đông thoáng lạnh trong lòng

Nghiêng chao một cánh nhạn hồng phương xa

Bao ngày nhớ mẹ thương cha

Vẫn chưa về được để mà tâm tư

Nhớ quê tâm trạng mỏi nhừ

Nhớ mẹ nên thấy lòng như thoáng buồn

Xa quê nỗi nhớ mỏi mòn

Mẹ quê ngày tháng héo hon đợi chờ

Vài lời con gửi vào thơ

Gió đông hiu hắt mẹ giờ ra sao

Nơi xa con nhớ cồn cào

Nhớ quê, nhớ mẹ, nhớ bao nhiêu người

Mẹ già tuổi ngoại chín mươi

Chiều nay chắc lại ra ngồi ngóng con

Đã qua mấy độ trăng tròn

Bởi lo công việc nên con chưa về

Tết này con trở lại quê

Mẹ ơi! hãy đợi con về mẹ nha…!!!

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ!!!

Tác giả: Nguyễn Mây

Đông đã về rồi đấy mẹ yêu ơi!

Con thương mẹ thân già run lẩy bẩy

Vẫn phải khom mình ra đồng đi cấy

Cái rét hôm nay rét hơn mọi ngày

Con của mẹ vẫn lặng lẽ ngồi đây

Nhớ thương mẹ giáng thân gầy nhỏ bé

Vẫn hết lòng vì đàn con thơ trẻ

Con còn bé nên có biết gì đâu!

Có những đêm mẹ thức suốt canh thâu

Chăm cho con khi nóng, sốt, nhức đầu

Hay những đêm mẹ ngồi khâu vá áo

Để cho cái rét khỏi lùa vào sâu.

Đến bây giờ con mới hiểu vì sao

Mẹ yêu con không thứ nào đánh đổi

Con thương mẹ chưa một lần con nói

Mẹ yêu ơi ! Xin thứ lỗi cho con !!!!!!

BÀI THƠ: HỜN TRÁCH MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Mây

Nghe tin đông đã trở mình

Con thương mẹ lắm nhưng đành chịu thôi.

Biết là đông chỉ ghé chơi

Nhưng mà mẹ đã già rồi biết không

Tuổi cao sức yếu lưng còng

Làn da trai sạn má hồng đã nhăn

Không như thiếu nữ trăng rằm

Nên đông đừng có băn khoăn làm gì.

Đông về chơi chút rồi đi

Thế là mẹ khỏe rồi thì lại tươi

Trên môi mẹ lại mỉm cười

Cháu con hạnh phúc mọi người đều vui.

Đông về mẹ thấy quạnh hiu

Co ro một chỗ lặng im một mình

Đông ơi em nói thật tình

Có đông về lại chúng mình gần nhau

Mẹ thì chẳng muốn thế đâu

Xin đông hãy hiểu rồi mau chuyển mùa!!!!!

BÀI THƠ: MỘT NGÀY NHỚ MẸ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Hồng Giang

Chiều màu khói ngày tuổi thơ đón rét

Quả thông vàng chiếc lò nhỏ ấm tay

Mải nghịch quá nhớ ra trời tối mịt

Mẹ đánh roi tội mải miết quên ngày

Khoảng kí ức chực chờ đông trở lại

Phố bây giờ phố gầy xọp co ro

Đã khôn lớn lại thèm trò thơ dại

Một mơ hồ, một vệt cắt ban sơ

Thảng đâu đó tiếng rao khuya bánh Khúc

Như mẹ cười đẹp đến vậy bếp đêm

Con lót dạ bắp ngô non còn học

Mà tèm nhem mắt sập giấc mơ mềm

Có nỗi nhớ mỗi khi đông về phố

Ở trong con một góc nhỏ chan đầy

Chiều nay phố ôm dáng gầy mẹ đổ

Sực như mơ, sực thương nhớ con này.

BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG QUÊ MẸ
Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Ở quê mình giờ này bước sang đông.

Mẹ đã già chẳng ra đồng được nữa.

Cứ chiều chiều mẹ lại ngồi tựa cửa.

Mắt đượm buồn mong chờ đứa con xa.

Cũng đã lâu con chưa được về nhà.

Thăm xóm nhỏ thăm mẹ già yêu quí.

Con sống xa quê ở nơi phố thị.

Không có mùa đông chỉ có hai mùa.

Trời phương nam hai mùa nắng và mưa.

Chút nắng vàng con vẫn chưa kịp gởi.

Nơi quê nhà mẹ cứ chờ cứ đợi.

Chiều đông buồn mắt vời vợi nhớ thương.

Quá nửa cuộc đời con sống tha hương.

Mùa đông về mãi vấn vương nhà cũ.

Thương mẹ buồn có những đêm mất ngủ.

Nhớ hàng cau già ủ rũ ngoài hiên.

Gió bấc chiều đông nhớ lắm mẹ hiền.

Cầu mong mẹ mãi bình yên vui vẻ.

Bên cháu con tuổi già luôn mạnh khoẻ.

Con sẽ trở về thăm mẹ cuối mùa đông.

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ
Thơ: Đăng Vinh Trần

Nơi con ở hai mùa mưa, nắng,

Thương miền quê đêm vắng đông về.

Mẹ già, gió lạnh tái tê

Nhớ con lớn, bé xa quê, nơi nào !

Nỗi cách trở lòng bao sầu não ,

Phận làm con sóng bão tình thương.

Nơi xa cách trở dặm trường

Hướng về quê mẹ lòng thương vô bờ.

Trong xa cách luôn mơ thầm ước,

Chốn quê nhà mẹ được ấm êm.

Đêm đêm gió rét qua thềm

Mẹ yên giấc ngủ êm đềm, bớt lo.

THƠ LỤC BÁT: ĐÊM ĐÔNG NHỚ MẸ
Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Ngày xưa nhớ những đêm đông

Con nằm bên ngọn lửa hồng ấm êm

Mẹ ru giấc ngủ êm đềm

Để nay con lớn tóc mềm môi xinh.

Đắng cay mẹ chịu một mình

Vì con mẹ đã hy sinh trọn đời

Đêm nay nhớ tiếng à ơi

Lời ru của mẹ một thời ấu thơ.

Mùa đông con đứng trên bờ

Mẹ xuống đồng cấy mắt mờ chân run

Khoác áo tơi lội xuống bùn

Gặp khi gió bấc mưa phùn đồng quê.

Lòng mẹ lạnh giá tái tê

Vì con vất vả không hề kêu ca

Giờ đây khi mẹ đã già

Chiều naymong đứa con xa chưa về.

Mắt nhìn xa phía chân đê

Khói đốt đồng tỏa bốn bề như sương

Phương xa con cũng nhớ thương

Nhớ mẹ già lại vấn vương quê mình.

THƠ MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ QUÊ

Tác giả: Tùng Trần

Đông lại về nơi làng quê lặng lẽ

Mắt ngóng trông đứa con trẻ dại khờ

Nơi xứ người lạ lẫm kiếp bơ bơ

Lòng nghèn nghẹn lệ đôi bờ tuôn chảy

Mấy năm rồi chưa lần về quê lại

Để mẹ buồn là lỗi tại do con

Cứ nhớ mong thân xác mẹ hao mòn

Vì cuộc sống nên thân còn viễn xứ

Con cũng vậy nhớ mẹ nhiều lắm chứ

Nén lệ lòng nợ hai chữ hiếu nhân

Đông đã sang thời gian ngắn lại dần

Tết năm này con về gần bên mẹ

Xin mẹ hiền nhủ lòng thương con trẻ

Mái tranh nghèo không quạnh quẻ bơ vơ

Bởi xuân này bên mẹ có con thơ

Mãi cần kề chẳng còn mong chờ nữa.

BÀI THƠ: KÝ ỨC MÙA ĐÔNG
Tác giả: Diệp Ly

Mùa đông ấy mẹ ngồi bên bếp lửa

Củ khoai lùi hớn hở mắt trẻ thơ

Làn khói bay hòa quyện dưới sương mờ

Cha hắng giọng ngâm nga câu lục bát.

Mùa đông ấy có mây bay bàng bạc

Ánh mắt bà thấp thoáng bóng thời gian

Chân trời xa hiu hắt chút nắng vàng

Chiều dần xuống miên man vùng ký ức.

Mùa đông ấy theo ngày xanh đi mất

Dư ảnh còn lẩn khuất những đêm mơ

Làn bụi mờ giăng kín lối về xưa

Để ngày tháng ngẩn ngơ màu kỷ niệm.

Mùa đông ấy trong gió mây ẩn hiện

Tim nồng nàn hoài niệm khoãng trời thơ

Đông lạnh buồn cây cỏ cũng xơ rơ

Tìm quanh quẩn giấc mơ miền cổ tích.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-mua-dong-nho-thuong-ve-me-hay-nhat

Chùm thơ hay chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ 8/3

Tuyển chọn những bài thơ chúc mừng ngày Quốc tế phụ nữ 8-3 hay, ý nghĩa nhất.
“Đến ngày mùng tám tháng ba, chị em vui vẻ thật là đáng yêu. Điệu đà như chiếc lá xanh, xanh non mơn mởn trên cành mùa xuân.

Anh em ai cũng ân cần, chị em vui sướng tăng phần xinh tươi. Dịu dàng những đóa hoa tươi, anh em dâng tặng cả trời xuân sang..” (Hoàng Trọng Lợi)

Những bài thơ hay chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ 8/3

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ nhân ngày 8-3 vui, hài hước, bá đạo nhất
Chùm thơ viết về MẸ nhân ngày phụ nữ 8/3 và 20/10
Chùm thơ viết về Mẹ yêu hay nhất (song thất lục bát)

BÀI THƠ: HAPPY WOMAN DAY

Tác giả: Trọng Nghĩa

Mai là mồng tám tháng ba

Chúc cho tất cả chị em xa gần

Một năm anh chị ân cần

Cùng chung hạnh phúc hài hoà tình thân

Chúc cho các bạn rất thân

Ngày mai và tới ấm êm vui vầy

Chúc cho các bạn nơi đây

Trăm điều vui vẻ với người thân yêu

Và hơn cả hết là điều

Bao lời chưa nói của con với người

Chúc cho Mẹ mãi tươi cười

Trăm năm năm nữa vẫn tươi như hồng.

BÀI THƠ: CHÚC MỪNG 8-3

Tác giả: Hoàng Trọng Lợi

Kính chào phụ nữ gần xa

Thế là mùng tám tháng ba đến rồi

Mỗi năm có một lần thôi

Tôi đây xin chúc đôi lời chị em

Đẹp hơn những đóa hoa tươi

Luôn tươi trẻ mãi tiếng cười xa vang

Bao la sức khỏe dồi dào

Việc nhà việc nước ào ào tiến xa

Tình yêu nồng ấm hiền hòa

Cuộc sống hạnh phúc có ta có mình

Nghĩa tình vui vẻ biết bao

Có đàn con trẻ đẹp sao cuộc đời

Tôi đây xin có mấy lời

Gửi tới phụ nữ khắp nơi xa gần

Thay phần quà tặng hoa tươi

Rất mong phụ nữ đừng cười chê nha.

 

THƠ TẶNG PHỤ NỮ NGÀY 8/3

Tác giả: Hà Đăng

Nhân ngày mồng 8/3

Chúc cho phụ nữ như hoa rạng ngời

Sức khỏe như sóng biển khơi

Gia đình hạnh phúc cả đời bình an

Phú quý tài lộc muôn vàn

Công danh thăng tiến ngập tràn điều may

Chúc cho cuộc sống dâng đầy

Nỗi buồn tan biến bay theo gió trường

Tình yêu tình bạn tình thương

Luôn luôn kề sát bên đường đi qua

Cuối cùng gửi tặng đóa hoa

Nhân ngày phụ nữ đậm đà sắc hương.

 

HỒNG TƯƠI MUÔN ĐÓA HOA CƯỜI

Thơ: Hạnh Trần

Tháng ba xuân vẫn chưa qua

Lòng ta ấm áp thiết tha bồi hồi

Ngày vui phụ nữ đến rồi

Tình yêu mở lối chân trời bao la!

Niềm vui xuân đến chưa qua

Tháng ba đem tới cho ta mặn nồng

Tháng ba em có nhớ không

Yêu thương ngày tám nụ hồng anh trao!

Lời yêu đã ngỏ hôm nào

Trái tim anh đã nao nao cùng người

Hồng tươi muôn đoá hoa cười

Anh dâng tặng hết cho người anh yêu!

kyuc.net xin mời các bạn xem tiếp phần cập nhật những bài thơ chúc mừng 8-3 hay, ý nghĩa nhất..

Thơ chúc mừng 8-3

 

THƠ CHÚC MỪNG NGÀY 8-3

Tác giả: Đức Long

Chúc ngày mùng 8 tháng 3

Chúc cho các mẹ mãi là đảm đang

Chúc cho các chị, các nàng

Rạng ngời nhan sắc giúp chàng tự tin

Chúc cho các bạn hiền xinh

Mãi là cô tấm trong tim mỗi người

Chúc cho em trẻ rạng ngời

Học hành chăm chỉ dựng xây nước nhà

Chúc cho phụ nữ chúng ta

Luôn luôn mạnh khỏe nước nhà yên vui.

 

Tác giả: Nguyễn Trung Hiếu

Mừng ngày mùng tám tháng ba

An vui mạnh khỏe nhà nhà hân hoan

Gia đình êm ấm an khang

Chồng thương con mến họ hàng yêu thương

Dù cho cuộc sống dặm trường

Vào ngày phụ nữ yêu thương tràn đầy

Mỗi năm chỉ có một ngày

Thương yêu trọn vẹn ngày này hàng năm

Sẻ chia mặn ngọt tình thân

Trên êm dưới ấm ân cần mến trao

Thăng hoa hạnh phúc dâng trào

Tình yêu thắm thiết ngọt ngào tình thâm.

 

THƠ CHÚC MỪNG MÙNG 8 THÁNG 3

Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Nhân ngày mùng tám tháng ba

Xin gửi các chị các bà các cô

Các em các cháu mộng mơ

Tất cả phụ nữ bên bờ biển đông

Chị em dòng giống tiên rồng

Lời chúc với những bông hồng thắm tươi

Chúc luôn xinh đẹp tươi cười

Cuộc sống hạnh phúc bên người mình yêu

Vui vẻ tươi thắm mỹ miều

Mùa xuân phơi phới có nhiều thành công

Chung tay xây dựng non sông

Trong đời luôn được đàn ông cưng chiều

Tiền tài danh vọng thật nhiều

Tình yêu say đắm cũng đều nên duyên

Không còn cảnh bến xa thuyền

Chàng xa thiếp phải triền miên đau buồn

Không còn cảnh nước mắt tuôn

Tình yêu như cánh chuồn chuồn bay xa

Chúc nửa thế giới đàn bà

Có một ngày tám tháng ba ngọt ngào.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-hay-chuc-mung-ngay-quoc-te-phu-nu-8-3

Chùm thơ tình lục bát Nhớ Người Dưng hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ lục bát viết về nỗi nhớ “người dưng” của chàng trai, hoặc cô gái khi yêu thương một ai đó.

Những bài thơ tương tư, nhớ người dưng hay nhất
Những bài thơ tương tư, nhớ người dưng hay nhất (ảnh: internet)

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ hay viết về nỗi nhớ người yêu
Chùm thơ tỏ tình dễ thương, ngọt ngào, lãng mạn nhất
Chùm thơ tình buồn khi người yêu đi lấy chồng

THƠ LỤC BÁT: TA NHỚ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đêm dài ta nhớ người dưng

Người dưng bên đó có cùng nhớ không ?

Hay là chỉ để trong lòng

Nửa ta nỗi nhớ ngày trông đêm chờ

Đêm dài đâu phải là mơ

Qua mơ mới hiểu từng giờ mong nhau

Nhớ hôm cái thuở ban đầu

Người dưng ngấn lệ, anh sầu cô đơn

Người dưng, khi giận khi hờn

Vì anh đến trễ lòng buồn ai kia ?

Sương rơi ướt cỏ đầm đìa

Hạt thương, hạt nhớ chẳng lìa nhau ra

Người dưng, hay trách người ta

Sai lời, lỗi hẹn, chẳng qua kẹt đường

Giận rồi: hổng có còn thương

Thương thương, giận giận không nhường nhịn ai

Nửa đêm tiếng nấc thở dài

Nói người dưng nhé, thương hoài ngàn năm !

Mong thầm nỗi nhớ ghé thăm

Như nong mong kén như tằm chờ dâu.

BÀI THƠ: NHỚ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Ngọc Nhi

Người dưng thấy ghét ghê nha

Làm bé phải nhớ thật là ghét ghê

Hôm nay lại bị mẹ chê

Nấu cơm không được cơm khê nữa nè

Canh thì nấu mặn quá nhe

Cá chiên lại khét he he hết thời

Lòng sao lại nhớ quá trời

Làm gì không được lơi khơi ra vào

Mẹ hỏi con bệnh nữa sao

Trả lời sao nhỉ……..có đau đâu mà

Gần thi bài cũng bao la

Đề cương một sấp nhìn mà ngán luôn

Bài học chưa thuộc cũng buồn

Môn này chắc chết lệ tuôn hai hàng

Thôi thì dẹp giấc mộng vàng

Vào phòng lo học đàng hoàng bé ơi

Qua thi rồi được nghĩ ngơi

Có thời gian rãnh ……nhớ về người dưng.

Thơ tình yêu người dưng ngược lối
Thơ tình yêu người dưng ngược lối (ảnh: internet)

THƠ TÌNH: NHỚ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đêm nằm mình nhớ người dưng

Người dưng khác họ có chung nỗi lòng

Lục bình nở tím trên sông

Trắng rơi bần rụng trổ bông mấy mùa

Cá rô đồng, đợi chiều mưa

Mải mê bơi lội nên chưa về đồng

Lúa thì con gái lưng ong

Bờ đê e thẹn, con còng làm duyên

Chiền chiện ríu rít huyên thuyên

Én chao nghiêng liệng bỏ quên lối về

Lối về cong cả ngọn tre

Đung đưa phe phẩy như nghe tỏ tường

Người dưng ơi, nghĩ mà thương !

Tội cho kẻ đợi chung đường lắt lây

Chừng nào trái đất ngừng quay

Niềm thương nỗi nhớ quên ngay thôi mà.

BÀI THƠ: NHỚ LẮM BÉ ƠI

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Bé đừng xinh nữa bé ơi

Bé đi ra phố làm tôi thẫn thờ

Đêm về thao thức bơ vơ

Làm sao gặp được bây giờ… BÉ ƠI !

Sáng nào tôi cũng mộng mơ

Ước gì gặp bé, bớt khờ bên đây

Môi hồng má đỏ hây hây

Làm tôi xao xuyến mà lây lất lòng

Mong rằng mây hiểu trời thông

Cho tôi gặp bé cho lòng ngất ngây

Cho bao nỗi nhớ đêm ngày

Hòa vào cùng bé mà say men tình

Nụ cười bé thật là xinh

Lúng la lúng liếng cho mình ngẩn ngơ

Chắc yêu nên mới mong chờ

Hay là chỉ nhớ, có khờ chi đâu

Đông về qua cũng đã lâu

Đợi chờ ai đó gật đầu làm quen

Ngoài kia nghe tiếng dế mèn

Nó kêu rinh rích…, chong đèn đợi ai./.

THƠ LỤC BÁT: NHỚ NGƯỜI DƯNG

Tác giả: Trịnh Lãng

Người ta có cặp có đôi

Riêng tôi bóng lẻ đơn côi đi về

Thực tình tôi cũng rất mê

Cô nàng bên xóm ven đê cuối làng

Mấy lần ! Chân muốn bước sang

Nhưng rồi e ngại bởi nàng ! Ngây thơ

Thế rồi ngày đó , đâu ngờ

Em lên tỉnh học ….thẫn thờ lòng tôi

Nhận tin như sấm ngang trời

Từ nay có lẽ ,xa rồi người dưng

Bâng khuân ,chân bước ngập ngừng

Tìm ra cuối xóm .để mừng tiễn em

Tim đau, dạ xót môi mềm

Run run cất tiếng bình yên hỡi mình

Mỉm cười với nụ duyên xinh

Nàng đưa mắt liếc đượm tình nhớ nhung

Hồn tôi bay tận không trung

Trách tôi sao chẳng anh hùng khi xưa

Để giờ sáng tối chiều trưa

Đơn côi một bóng mấy mùa đợi nhau.

Thơ nỗi nhớ người dưng
Thơ nỗi nhớ người dưng (ảnh: internet)

THƠ TÌNH LỤC BÁT: NGƯỜI DƯNG
Tác giả: Hồ Như

“Người dưng” đã có từ lâu

Không cùng huyết thống, phải đâu họ hàng

Chẳng ai ép buộc đa mang

Chẳng ai bắt phải tính tang vui mừng.

Cớ sao lại nhớ người dưng

Dẫu rằng hai đứa chưa từng gặp nhau

Đêm dài thao thức canh thâu

Để cho nỗi nhớ thấm sâu trong lòng…

Đêm về đem nhớ ra đong

Muốn đo đếm đủ nỗi lòng nhớ thương

Cho dù cách trở dặm trường

Vẫn không ngăn được vấn vương tương đồng

Vẫn mơ hái được nụ hồng

Dù tươi dù nở vẫn nồng vẫn say

Ước gì ta có được ngày

Hôn lên mái tóc thôi bay thuở nào…

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-luc-bat-nho-nguoi-dung-hay-nhat

Chùm thơ nhân ngày 8-3 vui, hài hước, bá đạo nhất

Tuyển chọn những bài thơ vui, hài hước, bá đạo nhất nhân ngày Quốc tế phụ nữ 8-3. Đó là những vần thơ vui chế 8-3 mới nhất.

Chùm thơ nhân ngày 8-3 vui, hài hước, bá đạo nhất

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ hay chúc mừng ngày quốc tế phụ nữ 8/3
Chùm thơ viết về MẸ nhân ngày phụ nữ 8/3 và 20/10

BÀI THƠ: CHUẨN BỊ HOA ĐỂ TẶNG 8-3

Tác giả: Nguyễn Thanh Phong

Sắp tới ngày tám tháng ba

Chắc mình đây phải mua hoa để dành

Ai quen mình tặng một cành

Lạ thì chỉ tặng lòng thành mà thôi

Còn riêng người yêu của tôi

Tặng luôn cô ấy bầu trời ước mơ

Như thế mới gọi bất ngờ

Không uổng công cổ đã chờ một năm

Lúc đó mình sẽ âm thầm

Tới nhà cô ấy để thăm tặng quà

Cho nàng luôn trái tim ta

Nhân ngày lễ tám tháng ba năm này

Tình yêu sao quá ngất ngây

Ước sau có được ngày này nhiều thêm

Cùng nàng sưởi ấm con tim

Trao nhau vị ngọt ấm êm từ giờ.

THƠ VUI 8-3

Tác giả: Thảo Nguyên

Ôi trời sắp đến 8 tháng 3

Lòng luôn nao náo nghĩ về quà

Quà nào cho xứng cô bồ nhí

Quà nào cho bà xã ở nhà …?

Vợ thì hột xoàn một ca ra

Bồ nhẫn kim cương lấp lánh à

Chỉ có thế thôi được không hả ?

Điệu này chắc phải bán cái nhà..

Bán nhà lấy gì ở đây ta?

Thôi thì bồ nhí một bó hoa

Chút quà 8 tháng 3 là vậy

Yêu anh em đừng có phiền hà

Nàng buồn rười rượi chẳng nhận hoa

Cứ đòi hột xoàn một ca ra

Làm sao đây chứ, làm sao hả ?

Thôi đành quay gót trở về nhà..

Nếu em chê anh chẳng thích hoa

Thì em thoải mái kiếm đại gia

Anh về vui vẻ cùng bà xã

Để bả không đuổi ra khỏi nhà..

Vợ yêu.. anh tặng em cành hoa

Anh vừa mới hái tối hôm qua

Ở phía sau vườn nhà ta đó

Đây là tấm lòng của anh nha..

Còn bổn phận anh phải lau nhà

Nấu cơm rửa chén làm hết ga

Em cứ thả ga mà chưng diện

Hôm nay anh quản công việc nhà..

Vợ cười tủm tỉm anh hay quá

Trước giờ mới được 8 tháng 3

Thái độ của anh thật là lạ

Anh có chuyện gì không vậy ta?

Có chuyện gì đâu nè bà xã

Anh chỉ lo ngày 8 tháng 3

Ngày mai trả lại em hết thảy

Anh đi làm về nhậu thả ga.. haha

THƠ VUI: HÃY ĐỢI ĐẤY

Tác giả: Giọt Buồn Không Tên

Rảnh rang dở lịch ra nhìn

Tháng 3 ngày 8 chình ình nay mai

Cái ngày chết tiệt đắng cay

Đàn ông phải chịu đọa đày là đây

Ngày này vốn ở bên Tây

Tự nhiên bày đặt kéo lây đem về

Mấy cô mấy thím phát mê

Chỉ thương mấy bác bộn bề âu lo

Qua sông thì phải lụy đò

Muốn vợ không giận phải thò tiền ra

Nào quà nào quả nào hoa

Nấu cơm rửa bát lau nhà mần luôn

Mồ hôi từng giọt có tuôn

Thì miệng cũng phải bán buôn nụ cười

Gượng vui chín bỏ làm mười

Ngỡ như mình đã thành người ô sin

Vợ có chửi cũng làm thinh

Không thôi nó nổi lôi đình khổ thân

Tốt hơn đừng có lại gần

Vợ mà có gọi dạ vâng cho lành

Thời gian rồi cũng qua nhanh

Cứ để mấy bả mọc nanh sợ gì

Năm dài tháng rộng lo chi

Để mai để mốt mình đì lại thôi

Đĩa nào mà chẳng sợ vôi

Vợ nào mà chẳng bầy tôi cho chồng

Nợ nần ta trả cho xong

Mấy cô mấy thím đừng hòng thoát thân

Nói xa chẳng qua nói gần

Vợ tôi chồng chúa ngàn lần vậy thôi.

THƠ VUI: 8-3 CỦA ÔNG XÃ

Tác giả: Hương Hương

Hôm nay mùng 8 tháng 3

Ông xã yêu dấu nhớ nha đừng phiền

Đưa con đi học đầu tiên

Ghé qua chợ nhé mua liền thức ăn.

Mau về anh chớ lăn tăn

Em chờ anh để cùng ăn sáng mà

Đơn giản nấu phở thôi nha

Ăn xong thì hãy quét nhà nhé anh

Cơm trưa: xào, kho với canh

Áo quần em để cho anh sẵn rồi

Tiện tay chồng quét sân thôi

Lau nhà, rửa chén xong ngồi nghỉ tay.

Một ngày hẳn sẽ không dài

Nghỉ trưa chút đã rước ngay con về

Chồng xem khẩu vị con mê

Chìu con tí nhé, không hề thiệt đâu

Quà tặng Ông xã mua sau

Nhẫn kim cương, hột xoàn nào cũng ưng

Miễn quà chồng tặng là mừng

Tiệc tùng chuẩn bị khoảng chừng năm mươi

Thức ăn nấu đủ món mười

Ngon dở cũng được, nhìn tươi là rồi

Xong tiệc nhớ dọn xoong nồi

Rửa bát, quét dọn thì ngồi vui chơi

Hôm nay Ông xã tuyệt vời

Đảm đang cho vợ được thời rảnh rang

Mồ hôi sau đổ lan tràn

Nhìn chồng vợ xót cho chồng quá đi!

Nhưng mà luật lại có ghi

Quốc tế Phụ Nữ, phải vì chị em

Chồng ơi! Con nó tèm lem

Chồng tắm con nhé rồi đem vào phòng

Dỗ cho con nó ngủ xong

Chồng lo dọn dẹp luôn phòng cho em

Bởi vì em lỡ đang xem

Phiền chồng tí nữa pha thêm ấm trà

Hôm nay chồng nhất đó nha

Ngày mai em hứa, sẽ tha…..cho Chồng!

THƠ VUI: NGÀY CỦA NÀNG
Tác giả: Sen Nguyễn

Hôm nay ngày tám tháng ba

Anh ơi đừng có la cà ở đâu

Về nhà dọn rửa cho mau

Để vợ diện đẹp không nhàu sắc hương

Ra đường ngắm cảnh phố phường

Cafe thoải mái má hường đáng yêu

Anh ơi nhớ nhé phải chìu

Để em được bữa cho phiêu cuộc đời

Anh ơi hãy nhớ lấy lời

Cơm ngon canh ngọt con thời anh lo

Cửa nhà dọn sạch thơm tho

Áo quần tươm tất để cho gọn gàng

Hôm nay ngày của các nàng

Anh ơi chịu khó chớ than trách gì

Em đây chẳng được mấy khi

Làm ngoan anh nhé rồi thì em yêu.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-8-3-vui-hai-huoc-ba-dao-nhat

Chùm thơ tứ tuyệt viết về Tình Đơn Phương rất hay

Chùm thơ tứ tuyệt Tình Đơn Phương rất hay của tác giả Bạch Tiểu Phụng (tên thật là Vũ Xuân Uyên), xin mời các bạn cùng thưởng lãm..

Những bài thơ tứ tuyệt viết về Tình Đơn Phương rất hay

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình lục bát Nhớ Người Dưng hay nhất
Chùm thơ làm sao quên đi một người đã từng yêu

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 1

Hạnh phúc mong chờ mãi được chi

Đơn phương ngóng đợi lỡ xuân thì

Vô duyên há đặng tình xa cách

Hữu phận sao đành ái biệt ly

Mấy bửa ưu tư lòng nhói thắt

Vài hôm luyến nhớ dạ đau ghì

Mi nhoà khép chặt mờ nhân ảnh

Tự hỏi yêu thầm có được chi ?

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 2

Vẫn dõi theo em suốt tháng ngày

Trong tim bóng dáng mãi còn đây

Lòng buồn cũng bởi tình đơn lẻ

Dạ tủi thương thầm trót đắm say

Cũng tại đất bằng cơn nổi sóng

Hay vì bão tố đoạ tình này

Người nơi chốn ấy vui duyên mới

Để kẻ si tình lệ đắng thay .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 3

Lạc mất tình duyên uất nghẹn ngào

Đường tình vạn nẻo biết nơi nao

Trăng mờ gió cuốn lòng chua xót

Nguyệt tỏ mây bay dạ thét gào

Bởi chỉ đơn phương tình quỵ luỵ

Âu vì chiếc bóng với trăng cao

Niềm tin chết lặng bao năm tháng

Lạc mất tình duyên ngấn lệ trào .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 4

Tỉnh mộng mi nhoà mắt lệ vương

Chông chênh cảm xúc suốt canh trường

Nhờ thi ẩn hoạ tình câm nín

Dụng tửu phai mờ nỗi nhớ thương

Giấu kín niềm đau nơi cõi mộng

Che đi cảm xúc vốn khôn lường

Tàn canh thấu hiểu lòng chua xót

Tỉnh mộng mi nhoà mắt lệ vương .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 5

Học cách cho đi chẳng được liền

Tìm quên cõi nhớ khỗ triền miên

Hoài mong hạnh phúc xa tầm với

Mãi đợi niềm vui trút muộn phiền

Kẻ hiểu lòng ta nào có thấu

Người không biết được ẩn thi điền

Tình câm khắc cốt lòng chôn giấu

Ái lặng ghi tâm hoá muộn phiền .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 6

Đơn phương một kiếp mấy người mong

Chẳng phải như ta há hiểu lòng

Tháng đợi năm chờ ai thấu dạ

Xa xăm cứ thế mãi buồn trông

Ai về lặng lẽ bên sầu đắng

Để nhớ thầm thương mắt lệ dòng

Chỉ tiếc tình côi người đến muộn

Đơn phương một kiếp cũng hoài công .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 7

Lệ ẩn môi cười trách tại duyên

Tình đơn tủi dạ lắm ưu phiền

Yêu thương gác lại đêm vương vấn

Nỗi nhớ người thương khắc hoạ biên

Lắm lúc buồn vơi trên khoé mắt

Nhiều khi khắc khoải dụng thi điền

Vô duyên ái hữu nay từ biệt

Lệ ẩn thi sầu trách tại Thiên .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 8

Thức trọn đêm nay ước nguyện tình

Người ơi chớ nỡ lặng làm thinh

Bao năm luyến ái thương thầm nhớ

Để nỗi lòng si một bóng hình

Đã biết vô duyên tình lỗi nhịp

Mà sao cứ mãi trách phận mình

Thì thôi số kiếp âu đành vậy

Nguyện ước bao đêm há vẹn tình .

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 9

Biết sẽ khi nào được gặp nhau ?

Người đi để lại tháng năm sầu

Lòng thôi chẳng ngỏ đành câm nín

Bởi lẽ đơn phương kẻ đến sau .

Chỉ tiếc than ôi tình đến muộn

Yêu chi lặng lẽ lỡ duyên đầu

Giờ đây thiết nghĩ người xa mãi

Biết đến khi nào lại gặp nhau ?

=.=♥.♥.♥=.=

BÀI THƠ: TÌNH ĐƠN PHƯƠNG 10

Có phải ai kia quá phủ phàng ?

Làm tôi chẳng ngỏ cứ hoài mang

Đơn phương gối chiếc nằm thao thức

Mãi tiếc thiên duyên đến muộn màng

Oán trách tình ta sao lận đận

Người thương giã biệt bước sang ngang

Đành thôi ngóng đợi làm chi nữa

Có phải ai kia quá phủ phàng !?

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tu-tuyet-tinh-don-phuong-rat-hay

Chùm thơ tình ca mùa đông hay và lãng mạn nhất

Dưới đây là chùm thơ gồm 6 bài với chủ đề “Chung bản tình ca mùa Đông” rất hay và lãng mạn của tác giả Bình Minh. Xin mời các bạn độc giả cùng thưởng thức!

Những bài thơ tình ca mùa đông hay và lãng mạn nhất

CHÙM THƠ LIÊN QUAN:
Chùm thơ tình lục bát mùa Đông hay nhất
Chùm thơ Sầu Đông, tình buồn mùa đông hay nhất

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 01

Tác giả: Bình Minh

Ta lại hát cho nhau nghe em nhé !

Tình ca nào san sẻ những nhớ nhung

Thu qua đi để Đông đến lạnh lùng

Tình ca ấy vẫn đi cùng năm tháng

Mùa đông lạnh lên tâm hồn chuyếnh choáng

Để ai buồn ai nhớ tháng ngày qua

Bản tình ca ngày ấy rất thiết tha

Giữa đông giá chia xa thành kỷ niệm

Anh liên tưởng như tiếng đàn anh đệm

Vẫn vọng về như đong đếm thời gian

Bài ca nào của Đông ấy reo vang

Khi gió bấc đang tràn ngăn tim nhỏ

Đông lại đến heo may lùa ngọn cỏ

Tiếng tình ca lại theo gió bay về

Kỷ niệm còn cho ta mãi vân vê

Lời anh hát hay ước thề năm ấy…

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 02

Tác giả: Bình Minh

Như đã hẹn ta lại hát nhau nghe

Những câu hát se se ngày đông lạnh

Ngày cách xa mà lòng em hiu quạnh

Phương trời nào vắng lạnh những tình anh

Bản tình ca trao gửi dưới trăng thanh

Anh hát mãi giao tranh cùng gió bấc

Khúc chia xa ngọt ngào hay tiếng nấc

Một mối tình được mất bởi thời gian

Tình ca nào ơi nước mắt chứa chan

Ngày chia xa hoang tàn trong sâu thẳm

Đông lại về mà lòng ta yêu lắm

Kỷ niệm nào anh gửi gắm vào yêu

Bản tình ca theo nắng sớm mưa chiều

Vẫn còn đó cho ta nhiều kỷ niệm

Điệp khúc kia như một phép màu nhiệm

Chứa chan tình kỷ niệm của tình ca …

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 03

Tác giả: Bình Minh

Có một bài ca ngày xưa anh hát

Để nhớ thương man mát mãi bên lòng

Bao tháng ngày em khắc khoải chờ mong

Được bên anh ấm lòng anh yêu nhé

Bản tình ca từ khi còn son trẻ

Bao nghìn ngày có lẻ phải không anh

Từ bấy nay hai đứa chẳng đồng hành

Sao nỗi nhớ vẫn buông mành chờ đợi

Hát đi em giữa trời xanh diệu vợi

Để đêm ngày ta ngóng đợi tình xa

Hay mộng mị vào những đêm trăng ngà

Chung câu hát mặn mà anh có nhớ

Bản tình ca hay lời thề muôn thuở

Mãi bên lòng ta để nhớ cho nhau

Cau lại buồng ta để đến mai sau

Bản tình ca lại thắm màu anh nhé!!

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 04

Tác giả: Bình Minh

Thu đã chết rồi lá vẫn rơi

Lạnh đến Đông sang dạ rối vời

Tình ca ngày ấy em anh hát

Khao khát mộng đầu thuở đấy thôi

Thoáng thế là bao mấy Đông rồi

Mà lời thề hẹn chẳng lên ngôi

Kẻ ở người đi tình xa cách

Biết đến bao giờ chung lứa đôi

Ngày xưa em thường hay bối rối

Hát mãi câu yêu chẳng lên lời

Anh đàn lưu luyến trong cung nhớ

Em thấy chạnh lòng nước mắt rơi

Mùa đông năm ấy đã qua rồi

Em còn có nhớ nữa hay thôi

Tình ca ngày ấy anh ban tặng

Gửi gió mây ngàn theo nước trôi..

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 05

Tác giả: Bình Minh

Lại mùa Đông âm thầm em vẫn nhớ

Bài tỏ tình từ một thuở xa xăm

Đông năm nào khi gió lạnh căm căm

Cùng gió bấc thăng trầm trao tiếng ái

Nhớ không anh bên cung đàn thư thái

Tình yêu đầu thời con gái em trao

Tình của anh mạnh mẽ tựa sóng trào

Chung câu hát năm nào ta chờ đợi

Em hát cao khi cung đàn chới với

Anh bảo rằng thấp xuống vợi đi em

Kỷ niệm nào bên nỗi nhớ đan xen

Mang hạnh phúc ấm êm mùa đông ấy

Ta cùng hát bên nhau tình ca vậy

Chung cung đàn hoà nhịp phách trôi êm

Tiếng đàn nào và nỗi nhớ từng đêm

Anh hát mãi em đi tìm mê mải …

BÀI THƠ: CHUNG BẢN TÌNH CA MÙA ĐÔNG 06

Tác giả: Bình Minh

Thôi có lẽ bản tình ca gửi lại

Lời hứa nào như thần thoại trong mơ

Chẳng còn đâu để em đợi em chờ

Trên bến vắng thẫn thờ thuyền xa mãi

Bản tình ca mùa đông này hoang hoải

Tiếng nhạc lòng đọng lại những cô đơn

Còn gì đâu để em dỗi em hờn

Tình yêu đó chập chờn trong xa cách

Anh đã đi bỏ câu thề chung vách

Bỏ tình em bên thử thách lỡ làng

Anh theo người bỏ lỡ chuyến đò ngang

Về bến đó cho nàng vui bến mới

Thôi từ nay bản tình ca chẳng đợi

Ta trả về vời vợi những ngày xưa

Chẳng còn gì đâu nữa để đón đưa

Ta chào nhé!tình ca mùa đông nhé!

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-ca-mua-dong-hay-va-lang-man-nhat

Top