Chùm thơ tình Thuyền Đò và Bến Sông hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ tình yêu đôi lứa với hình ảnh ẩn dụ thuyền đò và bến sông rất hay, xin chia sẻ đến các bạn.

 

thơ tình con đò và bến sông (ảnh: internet)

BÀI THƠ: DỞ DANG ĐÒ NGHÈO

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Người đi, bỏ bến quên đò

Trót yêu nên dạ mới chờ người thương

Bến đò ngày cũ còn vương

Sông sâu nước chảy đoạn trường nam ai !

Anh đâu biết con sông dài

Em đi bỏ mặc những ngày trong nhau

Bến về người vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò

Duyên bọt bèo, kiếp bơ vơ

Sóng vờn sóng đập xô bờ bèo tan

Bởi tình anh, phận cơ hàn

Cô đơn chiếc bóng ngập tràn tương tư

Ngày người đi, trời vào thu

Bốn mùa thương nhớ mù u bẽ bàng

Đã bao mùa, lá thu sang

Bấy nhiêu thương nhớ, dở dang đò nghèo.

BÀI THƠ: ĐÒ SANG BẾN MỚI

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò ơi, ghé bến sông này !

Nhớ chở giùm tôi, những ngày đau thương

Người ta, trăng gió yêu đương

Vỡ tan mộng ước chung đường bên nhau

Rồi đây, muôn nẻo mai sau

Nếu mà gặp lại cũng đâu dám cười

Đâu còn, tiếng gọi đò ơi !

Tình quê, đò hỡi có người chờ trông

Giờ còn đâu, để mà mong ?

Người ta đổi dạ thay lòng sang sông

Gió xuôi, sao nước ngược dòng

Sông xưa bến cũ long đong bến bờ

Sông quê, nước chảy lửng lờ

Nửa bên bến đục bao giờ mới trong ?

Chân trời, ai nỡ bẻ cong

Đò sang bến mới uổng công người chờ.

BÀI THƠ: GỌI TÊN ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Đò chiều ai đã buộc dây

Để chàng lữ khách đứng đây gọi đò

Con sông ngăn cách đôi bờ

Bên đây có kẻ đang chờ đò ơi !

Hoàng hôn tím cả chiều rồi

Mà sao chẳng thấy bóng người xưa đâu ?

Ưu tư bến vắng chờ nhau

Mình ên anh đợi u sầu riêng mang

Sông năm bảy ngã đò ngang

Sang ngang em để bẽ bàng duyên anh

Câu thề vốn đã mong manh

Thời gian phai nhạt tình đành phôi pha

Ngày nào em lấy chồng xa

Tình quê em phụ mặn mà em quên

Đò chiều giờ chỉ mình ên

Để chàng lữ khách gọi tên đò chiều.

Thơ đò chiều
Thơ tình thuyền đi mãi không về (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ĐÒ VÀ BẾN

Tác giả: Hồng Ngân

Cuộc đời dù có trái ngang

Hãy lau nước mắt đa mang một đời

Dù cho gió cuốn, mây trôi

Ngày mưa, ngày nắng giữ lời thề xưa

Đò kia chưa đậu bến bờ

Tình này vẫn đợi, em chưa ngã lòng

Chiều nay nhung nhớ, chờ trông

Hai hàng nước mắt dòng dòng tuôn rơi

Người ơi! Em mãi đợi người

Bến em vẫn đợi đò người về neo.

BÀI THƠ: ĐÒ CHIỀU

Tác giả: Nam Thắng

Đò chiều chở nắng sang ngang

Mái chèo khỏa vỡ ánh vàng trên sông

Dập dềnh nỗi nhớ mênh mông

Đôi bờ xa cách ngóng trông người về

Bao năm biền biệt xa quê

Chắt chiu kỉ niệm thuyền về chốn xưa

Ngày nào gạt lệ dưới mưa

Nhìn em theo bước người đưa qua đò

Sông sâu còn có thể dò

Tình người sau trước khó đo một đời

Gặp nhau chưa đến đôi mươi

Xa nhau cũng đã kiếp người đi qua

Em còn nhớ lúc đôi ta

Chuyến đò năm đó bóng nhòa trong nhau

Lời yêu hẹn ước mai sau

Sương xa đầu bạc vẫn đau đáu lòng

Hoàng hôn theo nước xuôi dòng

Đò ngang khuất bóng chìm trong mắt buồn

Sông bàng bạc ánh trăng xuông

Thuyền đơn trôi lạc vấn vương tần ngần

Đò đi ngang qua phong trần

Sóng tình xô đẩy bến gần thành xa

Rồi bao đò vẫn đi qua

Bao người lỡ chuyến để mà chờ mong.

BÀI THƠ: ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Em ngồi hái ngọc ném trăng

Níu mây gom gió thà sang bên này

Đò anh trăng đã chở đầy

Để em nỗi nhớ héo gầy tương tư !

Bây chừ trời chín cả thu

Gió thiu đêm hẩm mù u úa vàng

Muốn sang mà chẳng dám sang

Cách sông xa bến đò ngang khó lòng

Mái chèo khua nước trên sông

Vỡ tan bóng nước giữa dòng cô liêu

Đôi bờ khuya lạnh cành thiu

Buộc câu thương nhớ hắt hiu cuộc tình

Nhớ anh trói chặt tim mình

Hỏi sao mấy cánh thình lình sao băng

Người ơi !, có thấu cho chăng ?

Em thì một dạ khăng khăng đợi đò.

thơ thuyền đò và bến sông buồn
thơ thuyền đò và bến sông buồn (ảnh: internet)

BÀI THƠ: BẾN VẪN ĐỢI ĐÒ

Tác giả: Phạm Hải Đăng

Nỗi buồn một bến sông quê

Thương con đò nhỏ lạc về nơi nao ?

Dòng sông giận dữ ồn ào

Cho mùa gió chướng xạc xào hồn thơ

Đò đi, bến vẫn đợi đò

Để thơ say cả bến bờ tương tư

Thu đi không tiếng giã từ

Đông về che nắng mây mù mịt mây

Bến chiều, xám xịt còn đây ?

Dáng mơ khuất nẻo nơi này buồn hiu

Rám thiu heo hắt buồi chiều

Nhìn hoa trinh nữ yểu xìu chờ đêm

Chưa khuya trăng rụng bên thềm

Xạc xào mưa bụi ướt mèm hương cau

Nhớ thương chỉ biết gối đầu

Nửa đêm tỉnh mộng để sầu vực khuya.

BÀI THƠ: BẾN SÔNG NHỚ MÃI CON ĐÒ

Tác giả: Phú Sĩ

Trách chi bến lỡ duyên đò

Cũng vì cách trở đôi bờ xa xôi

Đò sang chở khách qua rồi

Vấn vương bến khác thì thôi đừng sầu

Trách chi đau cõi lòng nhau

Đò kia cũng bởi qua cầu đắng cay

Chiều về hiu hắt bóng ai

TRông về bến cũ nối dài nhớ thương

Đò kia ướt lạnh trong sương

Mịt mù khuất lối trên đường ai qua

Tình buồn hát tiếng đa đa

Chồng gần em bỏ chồng xa thêm buồn

Bến xưa trời đổ mưa tuôn

Nhạt nhòa khúc hát buồn trông câu hò

Công anh bắt tép nuôi có

Thương cho số phận con đò trôi sông

Tình nào tình chẳng đợi mong

Hoa nào hoa chẳng tàn trong hương đời

Xin đừng trách cứ người ơi!

Lòng đò chỉ mãi bến đời tình quê….

BÀI THƠ: BẾN ĐỢI
Thơ: Song Linh

Thuyền rời bến… sông buồn hiu hắt

Gió may về lay lắt cành khô

Cỏ non bao phủ nấm mồ

Biển tình hoang hoải sóng xô dạt dào.

Mây hờ hững… gió chao nghiêng ngả

Vạt tím chiều như đã hiểu trăng

Trả đêm về với chị Hằng

Cuội buồn ngắm dải sao băng…ước thề

Em ngồi đó… mân mê tà áo

Đắm đuối nhìn xác pháo vu quy

Mà nghe nỗi đắng ôm ghì

Tuổi xuân phơi phới qua đi nghẹn ngào.

Thuyền rời bến…cồn cào sông nhớ!

Sóng rì rào nức nở luyến thương

Con đò ngày cũ còn vương

Mái chèo khua nước đoạn trường bi ai.

Thuyền có hiểu… sông dài đáy rộng

Chứa ân tình lắng đọng bể dâu

Bến chờ thuyền vắng đã lâu

Cây sào ai cắm để đau lòng đò.

Thôi đành chịu sóng to vùng vẫy

Bến đợi hoài chẳng thấy thuyền đâu

Lỡ làng duyên gãy nhịp cầu

Hoàng hôn lịm tắt…vùi sâu nghĩa tình…!!!

thơ tình buồn về con đò và bến sông
thơ tình buồn con đò và bến sông (ảnh: internet)

BÀI THƠ: ĐÒ ĐÃ SANG SÔNG
Thơ: Nguyên Nguyên

Anh về đò đã sang sông

Ngậm ngùi lặng đứng nhìn dòng nước trôi

Phù sa bên lở bên bồi

Dòng trong dòng đục chơi vơi nỗi niềm.

Lòng buồn lại nhớ thương thêm

Lời thơ năm cũ ngọt mềm trao nhau

Hẹn thề cho mãi ngày sau

Cách xa chẳng thể phai màu tình ta.

Tháng năm đưa đẩy phôi pha

Em quên thề hẹn ngày qua theo chồng

Bỏ thời ước vọng xanh trong

Bỏ anh lầm lũi mộng lòng tả tơi.

Anh về lẻ bóng đơn côi

Vấn vương, vương vấn một trời long đong

Lúa thì con gái trổ đòng

Em về bên ấy mủi lòng ca dao.

Đò sang bến khác cắm sào

Để cho lữ khách năm nào chờ mong.

BÀI THƠ: TÌNH XƯA – BẾN CŨ
Tác giả: Đức Trung – TĐL

Trên bến cũ một mình anh ngóng đợi

Con đò xưa vời vợi bến bờ xa

Nỗi nhớ em trong khoé mắt nhạt nhoà

Dòng lệ chảy đôi hàng mi đẫm ướt

Buổi chia tay không thể nào quên được

Bên dòng sông xanh ngắt một màu xanh

Gió heo may chiếc lá úa lìa cành

Em chỉ đứng nhìn anh buồn muốn khóc

Ngày xa cách em vừa tròn mười tám

Ánh mắt nhìn vương vấn tuổi thơ ngây

Muốn nói cùng anh mà lòng không dám

Vẫn thẹn thùng tay nắm chặt tay

Anh bước đi bao lần ngoảnh lại

Bóng em mờ che khuất rặng cây xanh

Giây phút chia ly thấy lòng tê tái

Kỷ niệm buồn xâm chiếm mãi hồn anh

Và từ đó bỗng dưng lòng thương nhớ

Tình yêu đầu chớm nở đẹp tinh khôi

Cũng như em không nói được nên lời

Rồi cứ thế tình yêu vào dĩ vãng

Chiều hôm nay nhìn mây bay bảng lảng

Nhớ em hoài bao tình cảm thiết tha

Con đò xưa chở kỷ niệm đôi ta

Đi về phía chân trời phiêu lãng!

Em yêu ơi còn nhớ tình dĩ vãng?

Hãy quay về ta nói chuyện ngày xưa….

BÀI THƠ: THUYỀN & BẾN
Tác giả: Châu Lê

Rong chơi thuyền mãi xa bờ

Bến buồn rười rượi mong chờ ngày trôi

Thuyền rằng có biết tình tôi

Lênh đênh con sóng xa rồi cõi hư

Mộng nhìn bến đỗ đâu chừ

Đơn phương hình bóng tương tư thuyền về..

Bến hoài vẫn mãi câu thề

Vô tình thuyền chẳng cận kề bến mơ

Đêm sương lạnh ướt tình thơ

Bến lòng tan nát dại khờ thủy chung

Lời xưa muôn kiếp đi cùng

Thuyền vui bến mới não nùng tiếng yêu

Thuyền ơi..ta nhớ em nhiều

Bao đời sóng dạt bao điều mộng say

Ước rằng bến được chạm tay

Chẳng rời thuyền bến mỗi ngày quyện nhau…

thơ tình buồn chờ đợi người về
thơ tình buồn chờ đợi người về (ảnh: internet)

THUYỀN TÌNH LẠC BẾN
Thơ: Diệp Ly

Con nước bạc đẩy thuyền xa mãi

Bến mong chờ dầu dãi nắng sương

Trăm năm ôm nỗi đoạn trường

Tiếc tình tri ngộ sầu thương một đời.

Hoàng hôn tím chơi vơi miền nhớ

Duyên đôi mình cách trở vì đâu?

Héo hon cảnh vắng đeo sầu

Tình xa ngàn dặm sông sâu ngậm ngùi.

Dây oan trái chia đôi mộng ước

Con thuyền tình nước ngược bờ xa

Người đi sương gió bôn ba

Người bên song cửa xót xa lệ tràn.

Tình đã lỡ đa mang trọn kiếp

Chờ lai sinh nối nhịp cầu duyên

Nặng mang một khối ưu phiền

Thuyền tình lạc bến tơ duyên lỡ làng.

BẾN CŨ ĐÒ XƯA
Thơ: Diệp Ly

Con đò cũ ngày sang sông mấy lượt

Sao bóng người còn biền biệt xa xôi

Đếm yêu thương chờ đợi mấy thu rồi

Hàng lau lách tơi bời vì mưa gió.

Thời gian trôi bến tình xưa còn đó

Câu ước thề con tim nhỏ còn mang

Lỡ tơ duyên đời cay đắng bẽ bàng

Màu hoa tím ngỡ ngàng con nước lạc.

Trách riêng ta hay trách đời đen bạc

Để lục bình trôi dạt giữa mênh mông

Bao yêu thương còn in đậm bên lòng

Đêm thức trắng nghe hoài mong nuối tiếc.

Gọi cố nhân bằng tiếng lòng tha thiết

Hai phương buồn kể sao xiết niềm đau

Lời từ ly chưa nói được lần nào

Tràn mắt lệ nghẹn ngào thương kỷ niệm.

BẾN ĐỖ
Thơ: Quốc Phương

Thuyền ân ái.. cập bờ bến ấy

Gió căng buồm.. sóng dậy yêu thương

Dòng sông lưu luyến tỏ tường

Mạn thuyền e ấp canh trường bên nhau

Thuyền khua mái.. tung trào bọt trắng

Đã bao ngày.. mưa nắng sớm trưa

Dòng sông ôm chặt thuyền đưa

Mơn man nhẹ lướt rặng dừa ngó lơ

Thuyền lưu luyến.. đôi bờ âu yếm

Thuyền với sông.. kỉ niệm khó phai

Dòng sông xưa vẫn miệt mài

Đưa thuyền dong ruổi qua vài bến mơ

Thuyền lặng lẽ.. trăng mờ xa tắp

Sóng dặn lòng.. ôm chặt thuyền trôi

Ân tình bến nhớ sao dời

Thuyền đi bến lại đơn côi nhớ thuyền.

Con đò mãi cắm sào nằm bến vắng

ANH MÃI KHÔNG VỀ
Thơ: Cỏ Hoang Tình Buồn

Chờ người xưa hứa hẹn sẽ quay về

Em một mình dưới bóng xế làng quê

Tìm quay lại nơi hẹn thề ngày trước.

Bèo buông lơi sóng cuốn đi mấy lượt

Con sông buồn dòng nước lững lờ trôi

Tiếng yêu xưa ngược lối mất nhau rồi

Đau đớn lắm tình ơi…thương nhớ quá!

Năm tháng trôi sống phương xa xứ lạ

Ôm tình sầu nghiệt ngã lắm gian nan

Tại đường yêu cứ ngang trái bẽ bàng

Nên duyên nợ dở dang đầy giông bão.

Đời không may em đào chôn hoài bảo

Kiếp phong trần cơm áo đọa đày thân

Gánh gồng thương lận đận biết bao lần

Trôi nổi giữa phù vân buồn khắc khoải.

CHUYẾN ĐÒ NGANG

Thơ: Nguyễn Hưng

Có ai về bến sông ngày xưa ấy

Gói giùm ta mấy khoảnh vạt thu tàn

Vọng con đò một thuở đã sang ngang

Chở nỗi sầu lỡ làng trong chiều cuối

Ai xa rồi còn ai trong tiếc nuối

Bao yêu thương như suối mát ngọt ngào

Người xa rồi chỉ còn ngỡ chiêm bao

Trăng cạn ánh ai nào mơ giấc thắm

Đã trao em trái tim này say đắm

Ngỡ trọn đời tay nắm xiết bàn tay

Sao mùa thu trút lá xuống một ngày

Giọt lệ sầu hoen cay trên khoé mắt

Người quay lưng để lòng ta se thắt

Trái tim sầu vết cắt máu còn loang

Kiếp đơn côi chỉ nhận lấy bẽ bàng

Ôm kỷ niệm bàng hoàng nghe gió khóc

Ta còn em đoạ đày mùi hương tóc

Tái tê hồn mãi dọc kiếp cô đơn

Trái tim si hình bóng vẫn chập chờn

Màu nắng chiều ai hờn lên mắt sóng

Nơi bến sông còn có ai trông ngóng

Đã xa rồi… khuất bóng… chuyến đò ngang.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-tinh-thuyen-do-va-ben-song-hay-nhat

Trả lời