Gió trách bạn – Nguyễn Thàng Sáng

Nầy bạn! Hãy vươn vai đứng dậy
Hút ta vào tận phổi người đi
Và gồng gân đấm thẳng vào kia
Chân chuyển hướng, tung ra một cước…

Cho tan bao nỗi sầu da diết
Kéo lại linh hồn của thuở xưa
Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá
Khiến lòng ta cảm một chiều mưa

Và đã theo người qua khắp nẻo
Từ dòng sông vắng đến cheo leo
Trời xa hiu hắt hòa đêm tịch
Ôm ấp, ngân nga vạn sáo diều

Thế mà tan vỡ mộng đầu yêu
Trở lại hồn xưa dưới bóng chiều
Biến cánh chim trời thành rũ rượi
Tâm tình tan tác hóa rong rêu

Xem thêm →

Người dưng

Ngày ta quen nhau, là ngày đẹp nhất
Đêm dẫu dài, vẫn thức giấc bên nhau
Hạnh phúc nào, chẳng mấy khi hờn dỗi
Biết nhúng nhường, hóa dỗi thành yêu thương.

Sẽ ra sau, nếu hạnh phúc chia đường
Lời yêu thương, ta trao nay vụn vỡ
Vẫn giấc mơ, đêm dài hằng mơ ước
Nay hóa thành, vết xước của đôi ta.

ST

Tình vỡ – Nguyễn Thành Sáng

Cả một vùng đen phủ xuống rồi
Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

Sao lại giờ nầy phải đứng đây
Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
Để trông vui đón mừng hôn lễ
Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

Em trắng tinh khôi màu áo cưới
Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
Găng tay che khuất ngày xưa nắm
Rộn rã, rền vang đón một đời

Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
Vì không kéo nổi một vầng trăng
Cho ai được sáng khi trời tối
Nên phải đành cam nhận phũ phàng

Xem thêm →

Em đã sai rồi – Nguyễn Thành Sáng

Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
Một thuở trăng vàng soi suối biếc
Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!…

Em nát tâm hồn theo tháng năm
Bao lần khóc hận dưới khung xanh
Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
Bầu trời là cả sắc vàng thu
Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
Con tim xưa trẻ ngân lai láng
Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!…

Xem thêm →

Chị xa rồi – Tử Vũ

Cỏ xanh vùi thân trong sương lạnh
Mây hồng chết đuối giữa tinh không
Xuân tàn tạ, héo mai sầu cúc
Chị xa rồi hạ trắng mênh mông..

Chị xa rồi! hạ khô héo ngoài đồng
Dăm chiếc lá nhìn nhau buồn xơ xác,
Vài con ve hát khúc tình rời rạc
Gi ọng hát buồn,đưa tiễn một người đi.

Thu nhạt nhòa vẽ nên cảnh phân ly,
Mây xám xịt họa ra tình tan vỡ,
Ngày chị sang ngang em nghe nhịp thở,
Đượm heo may buồn vương vấn sầu đông!!!!

Xem thêm →

Nước mắt đàn ông – Nghĩa Trần

Mẹ biết không con trai Mẹ khóc rồi
Nước mắt đàn ông chảy vào trong lồng ngực
Đêm đã khuya một mình con vẫn thức
Những nỗi buồn cơ cực kiếp mồ côi

Hạ qua đi thu cũng đã về rồi
Vun lan đến lòng con nghe ngèn ngẹn
Nỗi nhớ ùa về vỡ òa trong kìm nén
Nức nở nhớ thương thăm thẳm những canh trường

Xem thêm →

Chúc em hạnh phúc – Sâm Nguyễn

Đám cưới em anh chẳng là chú rể
Trớ trêu thay một kẻ chẳng được mời
Đêm vu quy có “người lạ” qua chơi
Ngồi ngẩn ngơ chẳng cười như kẻ khác.

Ai say mê đắm chìm trong tiếng nhạc
Người lạ kia sao hồn lạc đi đâu
Mắt dõi theo từng bước của cô dâu
Lòng nặng trĩu… sao âu sầu đến thế

Câu chúc phúc… đầu môi ai có lẽ
Chỉ là lời tự dối để em vui
Nhìn ai kia mà anh bỗng ngậm ngùi
Ngày xưa ấy… xa xôi anh từng ước

Xem thêm →

Chồng cũ

Chia tay rồi, mỗi người đi một ngả…
Mình trở thành… Người lạ đã từng yêu.
Em và con làm bầu bạn sớm chiều.
Anh rẽ bước, cưới thêm người vợ mới.

Chuyện riêng anh, em không hề nhắc tới.
Cũng không hề nghĩ ngợi, đắn đo chi.
Ly hôn xong, em còn có là gì?
Quyền làm vợ đã mất đi từ đó.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, em hiểu rõ.

Tim sẵn dành một góc nhỏ riêng anh.
Dù tình kia như làn khói mong manh.
Nhưng hiện hữu trong lòng em mãi mãi.
Chia tay rồi, vài lần anh ghé lại.

Xem thêm →
Top