Tại anh nghèo

Đúng rồi em nói không sai
Yêu nhau kị nhất con trai nhà nghèo
Dù cho nhớ lắm yêu nhiều
Cũng tan một sớm một chiều thôi anh
.
Tình yêu thời buổi cạnh tranh
Em không nhất thiết yêu anh thật lòng
Mai sau lên nghĩa vợ chồng
Tình yêu không thể mang cùng bữa ăn
. Xem thêm →

Quán trọ buồn

Chiều qua sông con đò quay lại
Đón một người chìm nổi bên kia
Hỡi người ơi! xin đừng nghi ngại
Ta với người không nỡ cách chia

Chiều hư vô nghe lời than khóc
Rừng hoang xưa mất lối chim về
Bờ sông vắng có người si ngốc
Mong chờ người từ cõi trầm mê
Xem thêm →

Đêm buồn

Rượu mềm môi mà lòng như nuốt lệ.
Ôm trái sầu bước về phía không nhau.
Uống đi người..Giọt nước mắt chẳng mầu
Rồi lặng lẽ… Đếm thương đau ..dang dỡ.

Dòng sông xưa nằm nhớ ai than thở.
Đá rong buồn mắc nợ đứng chơi vơi.
Dẫu đã qua…. Hết phân nữa cuộc đời.
Nhưng mãi gọi, Tình ơi.. Yêu nhớ lắm.
Xem thêm →

Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu

Anh mệt rồi rất muốn được nghỉ ngơi
Xoá ký ức và thôi không nghĩ nữa
Người đã bước qua đời anh và trao từng câu hứa
Để bây giờ lạc lõng nỡ đành quên

Ừ ! Suy cho cùng cũng chỉ là thói quen
Người đã gặp cho anh niềm vui ấy
Bên kẻ khác người có làm như vậy ?
Tội tình gì anh phải nhớ phải đau
Xem thêm →

Anh mệt rồi chẳng đủ sức nữa đâu

Anh mệt rồi rất muốn được nghỉ ngơi
Xoá ký ức và thôi không nghĩ nữa
Người đã bước qua đời anh và trao từng câu hứa
Để bây giờ lạc lõng nỡ đành quên

Ừ ! Suy cho cùng cũng chỉ là thói quen
Người đã gặp cho anh niềm vui ấy
Bên kẻ khác người có làm như vậy ?
Tội tình gì anh phải nhớ phải đau

Ký ức nào rồi cũng sẽ qua mau
kỷ niệm cuối là câu chào ở lại
Người đừng khóc hãy ra đi mãi mãi
Tìm tương lai, lẽ phải cho chính mình

Nếu một ngày thế giới bỗng thật xinh
Mình gặp lại cả hai cùng hạnh phúc
Và khi ấy, có nhói nơi lồng ngực
Hãy cứ cười giống lúc mình mới quen !

Anh mệt rồi… chẳng đủ sức đứng lên
Để yêu ai như lần đầu tiên ấy… !

Tim vỡ

Ta viết lên đây dòng thương nhớ
Gởi đến người luôn ở trong tim
Bao lâu ta mãi đi tìm
Mà hình bóng vẫn khuất chìm trong mơ.

Người có biết lời thơ ta gãy
Điệu với vần sưng tấy nhìn nhau
Tình thơ ta hết ngọt ngào
Từ khi ta nhận lời chào biệt ly.
Xem thêm →

Chia xa

Cũng có thể rồi ngày mai anh chết !
Trên đời này thù sẽ hết, còn thương..
Trời thu buồn hỏi có ai vấn vương
Trong cõi chết hồn tìm đường nương nấu !

Nếu anh chết nỗi buồn ai cất dấu
Còn ai tìm ai hiểu thấu chờ mong
Ai cầm tay cho đôi má em hồng
Và em khóc ai hôn nồng mái tóc ?

Đêm gió lộng ai cùng chờ trăng mọc
Không còn anh ai cùng đọc thơ đêm
Mùa thu buồn nên mắt biếc sàu thêm
Anh không có cho chân mềm tan nát !

Nếu anh chết ai sẽ nghe em hát
Tiếng thu tình, tim tan nát thu ơi !
Mây lã lơi còn có giỡn trăng ngời
Lời thơ viết còn buông lơi nốt nhạc ?

Đôi mắt sáng cho mùa thu sầu khát
Vầng trăng mờ mây đen lạc ai ghen
Tóc em dài cho ai ngắm ai khen ?
Màn đêm xuống cho ánh đèn mờ vệt !
Xem thêm →

Người đàn bà và đêm

Người đàn bà… Trở về với đêm đen
Nhìn vầng trăng ngã nghiêng rụng trước cửa
Người đàn bà linh hồn thôi nhóm lửa
Bởi dần quen với quạnh vắng và đêm.

Người đàn bà úp mặt vào sương khuya
Nhờ cái lạnh đóng băng giọt nước mắt
Người đàn bà giữa trần đời lây lất
Đãi sao trời tìm lại chút… Bình yên…

#ThơHạnhngok

Đời của nó

Ai đó hỏi, sao thơ buồn đến vậy !
Chỉ mỉm cười, chẳng biết nói gì hơn
Bởi ấu thơ chồng chất nỗi tủi hờn
Rời tay mẹ, bơ vơ thời loạn lạc

Bởi chiến tranh, nó trở thành lang bạt
Cái đói lòng bằng rửa bát, buông nhang
Sống nương thân, nơi xó chợ đình làng
Thân côi cút, biết đâu là điểm tựa
Xem thêm →

Top
1
Gửi thơ cho chúng tôi ?