Người đàn bà và đêm

Người đàn bà… Trở về với đêm đen
Nhìn vầng trăng ngã nghiêng rụng trước cửa
Người đàn bà linh hồn thôi nhóm lửa
Bởi dần quen với quạnh vắng và đêm.

Người đàn bà úp mặt vào sương khuya
Nhờ cái lạnh đóng băng giọt nước mắt
Người đàn bà giữa trần đời lây lất
Đãi sao trời tìm lại chút… Bình yên…

#ThơHạnhngok

Đời của nó

Ai đó hỏi, sao thơ buồn đến vậy !
Chỉ mỉm cười, chẳng biết nói gì hơn
Bởi ấu thơ chồng chất nỗi tủi hờn
Rời tay mẹ, bơ vơ thời loạn lạc

Bởi chiến tranh, nó trở thành lang bạt
Cái đói lòng bằng rửa bát, buông nhang
Sống nương thân, nơi xó chợ đình làng
Thân côi cút, biết đâu là điểm tựa
Xem thêm →

Trả cho anh người ấy

Chắc người ta thương anh nhiều lắm đấy
Anh muốn gì họ cứ vậy chiều theo
Chẳng như em, người gì đâu thấy ghét
Tình cạn khô, cằn cỗi giống kẻ nghèo

Chắc bên người anh sẽ luôn vui vẻ
Chẳng ưu tư, chẳng mệt mỏi buồn rầu
Thôi anh hãy trở về bên người ấy
Buông tay nào, em chẳng trách anh đâu

Ừ em biết em là người ích kỷ
Mãi giận hờn chẳng suy nghĩ cho anh
Em cũng biết người ta luôn luôn tốt
Chỉ yêu anh, yêu rất đỗi chân thành
Xem thêm →

Quên nhé tình ơi ?

Chất nổi sầu giờ chỉ có mình ta
Người đã khiến trái tim ta nức nỡ
Đếm sao trời ngôi sao nào rụng vỡ
Khóc cuộc tình đã lỡ để phôi pha…

Giữa chúng mình khoảng cách đã quá xa
Bể phong ba chúng mình không qua được
Gửi cuộc tình đi sâu vào ván cược
Khắc khoải dày vò nhàu nát tâm tư…

Em ước cuộc đời đừng có giá như
Không gặp gỡ thì đâu giờ khóc hận
Giá chúng mình không còn gì vướng bận
Đâu phải buồn và day dứt phải không…
Xem thêm →

Đêm lại về

✨Đêm lại về……
Căn ghác nhỏ…buồn hơn!
Mang che dấu…nỗi cô đơn…thầm lặng!
Bởi lâu rồi….một người đi…xa vắng!
Chưa quay về…chẳng biết nhớ..hay quên?

✨Để một người…..
Thao thức…nghĩ man miên!
Cứ trằn trọc…không yên vào…giấc mộng!
Mắt buồn lơi…nhìn ra ngoài…trông ngóng!
Mong rất nhiều…một bóng dáng..ngày nao! Xem thêm →

Dòng thơ tình cuối

Anh viết nốt……
Mấy dòng thơ…tình cuối!
Để giãi bầy…những tiếc nối…mênh mang!
Bởi dẫu sao…tình cũng đã…lỡ làng?
Anh giữ lại…làm hành trang…bước tiếp!

Những lời thơ……
Mang câu từ…oan nghiệp!
Cũng bởi rằng….mộng điệp…đã lìa tan!
Trái tim anh…đau đớn…đến ngập tràn!
Nên câu chữ…nhiều lan man…tiếc nối!

🌷Lời thơ buồn…..
Như những lời…sám hối!
Cuộc đời anh…mang tội…đã yêu thương!
Mà sao em…vội vã…rẽ ngang đường!
Để cho anh…còn vấn vương..nhiều quá!
Xem thêm →

Thơ tình buồn

Thơ tình buồn…em viết tặng riêng anh
Vương vấn nhớ còn gì đâu anh hỡi ?
Đã mấy thu tình chơi vơi chờ đợi
Bên nhau rồi ta gởi lắm lời thương.

Dấu chân đi ta đã vướng bụi đường
Hồn buông thả ôm dư hương của gió
Lúc yêu nhau ta dặn dò vượt khó
Tan nát rồi..chung ngõ cũng thành xa.
Xem thêm →

Phố đêm côi

Đêm mưa buồn.. tiễn chân con phố chết…
Phía cuối đường ..ai hát khúc biệt ly..
Lang thang bước ..cô đơn trong tĩnh lặng…
Tình một đêm …tình chết chẳng trở về..

Cây sầu cỗi.. bên đường rưng lá đổ..
Ngổn ngang sầu ..trăm mối ngày tàn xưa..
Chưa thu đến.. sao lá vàng rơi rụng …
Hắt hiu đèn .. một bóng bước cô đơn…
Xem thêm →

Valentine buồn

Phố đông người sao ta thấy cô đơn
Dường như trong ta tâm hồn lạnh giá
Mọi cảm xúc con người ta thật lạ
Phố đông người mà như là mình ta !

Trên phố đông biết bao người qua lại
Họ bên nhau nắm tay quá hạnh phúc
Còn ta sao??? Với tâm hồn ruỗng mực
Phố đông người lại càng lúc đơn côi !

Vẫn mình ta.. và chỉ mình ta thôi
Bước đơn đôi trên đường đời không phẳng
Bao lo toan nhiều khi buồn thức trắng
Tự hỏi lòng con đường vắng bóng ai !
Xem thêm →

Nỗi buồn con gái

Con gái buồn khi chợt thấy người yêu
Khẽ liếc trộm nhìn liều đi nơi khác
Vẻ đắm đuối ngầm dâng lên dào dạt
Quên mất mình đang ngồi sát gần bên.

Con gái buồn giấu cảm xúc đan xen
Cũng có lúc thầm ghen nhưng chẳng nói
Tim thổn thức giả vờ không giận dỗi
Để niềm vui cất tiếng gọi nên lời. Xem thêm →

Top