Trang nhật ký

Tôi đang đi giữa dòng người tấp nập
Họ nói cười vui vẻ biết bao
Tay trong tay dưới ngọn đèn cao áp
Ngồi tựa vai nhau trên thảm cỏ sân trường.

Nơi tình yêu sao có mình lẻ bóng
Một nỗi cô đơn thật chạnh lòng
Bao năm miệt mài bên đèn sách
Lủi thủi lang thang khắp giảng đường.

Một phút dừng lại ngồi suy nghĩ
Sao chẳng có người thấu hiểu lòng ta
Mình không kén mình không kiêu mình đâu trẻ
Mình hơi hiền hơi lặng lẽ sống nội tâm.

Trái tim mình cũng xúc cảm yêu thương
Ôi sắt đá gặp nhiệt độ còn tan chảy
Sao hỏi mình bằng thịt bằng da
Trái tim ta đâu phải là băng giá…

Vẫn mơ ước cùng người nơi ấy…
Chiều cuối tuần cùng sánh bước bên nhau.
Người phương nào còn lại ta với ta
Thôi đứng dậy vươn vai mà đi tiếp.

Nụ cười trên môi sao mặn đắng trong lòng
Có ai biết mỗi một mình tôi bước
Có ai nhìn thấy giọt lệ mình rơi
Mình không khóc mà chỉ là rơi lệ….
Mình đâu buồn đó chỉ là chưa quen
Đường còn dài mà đôi chân đã mỏi
Nào tiếp đi cuộc sống không đợi ta
Một bờ vai một mái nhà hạnh phúc…

Là của ta ở phía cuối con đường
Trên đường dài không may mình vấp ngã
Đừng buồn lòng đừng chờ đợi một bàn tay
Hãy đứng dậy bằng đôi chân vững chí…

Hãy bước đi chớ chờ đợi người dìu
Mạnh mẽ lên hỡi cô gái kia ơi….
Phút yếu lòng sẽ nung chảy tương lai
Họ có đôi mọi con đường ngắn lại..

Mình một mình đường rộng bước thênh thang
Mình ta bước bằng hai người cùng bước
Đến cuối con đường ai được gọi là Thành Công…

Uyên Nhi

Trả lời