Người có còn ở thành phố này không ?

Người có còn… ở thành phố này không ?
Hay đi rồi về nơi xa nào đó
Đã khá lâu tin tức tôi chẳng có
Nên vẫn lo không biết người thế nào

Thành phố này, giờ thay đổi biết bao
Từng hàng cây, từng con đường, dãy phố
Dấu chân xưa sau những chiều mưa đổ
Nay nhạt nhòa chẳng còn chút dư âm

Có đôi khi tôi vẫn bước âm thầm
Chỉ mình thôi ! Ghé qua nơi chốn cũ
Công viên xưa… bức tường nay rêu phủ
Che lấp rồi hai cái tên hôm nào

Tôi gượng cười, thấy xót xa biết bao
Từng yêu thương mà giờ thành xa lạ
Qua lâu rồi sao vẫn đau nhiều quá
Khi nhớ người là lệ lai ướt my Xem thêm →

Giọt đắng tình say

Có không em những dòng thư tình cũ
Những ngọt ngào đã từng xếp lên ngôi
Những đam mê từng cháy bỏng trong tôi
Còn ở đó ? hay xa rồi em nhỉ ?

Tình yêu đến rồi đi trong vị kỷ
Để lòng buồn người thổn thức tình si
Để rồi đau và nước mắt lâm ly
Làm sao có một tình yêu tuyệt mỹ ?

Có không em những nồng say dấu kỹ
Đã một thời ta bỏ lại chơ vơ
Tận hồn đau đầy vết tích tình vờ…
Đâu hạnh phúc mà ta hằng mong đợi?

Đâu là lúc lời thương yêu vời vợi
Như mây trời mãi lờ lững rong chơi
Như hoàng hôn còn lãng đãng xa khơi
Trên biển vắng bước chân nào xa lắng…

Hạnh phúc buồn như dòng tóc ai bay
Hạnh phúc say như mộng đã sang ngày
Còn ở lại chút bụi mờ dĩ vãng
Rất lặng trầm như giọt đắng ngậm cay..

@Thuy Anh Lam

Nhớ người dưng

Tình chưa vẹn, ta chia đôi lối rẽ
Ở phương này có vui vẻ gì đâu
Nhớ người ta mà cái bụng cứ rầu rầu
Đêm góc nhỏ, ôm gối sầu bầu bạn

Hiểu cho anh! trang thơ tình trút cạn
Mấy thu rồi như nắng hạn chờ mưa
Nhớ người xưa, ôi biết nói sao vừa
Hoài mắt mỏi, như mưa chiều tháng bảy

Hạ qua đi, buông khối sầu đọng lại
Gió thu về, như gọi mãi tên em
Lá vàng rơi, buông khẽ động bên thềm
Chân ai bước, hay nỗi niềm vọng tưởng

Thời gian trôi, mấy thu rồi xuôi ngược
Lối đi về cũng lặng lẽ rêu phong
Ngóng về đâu ? nghe đau xé cõi lòng
Dòng thơ ngắn, nỗi lòng “em có biết ?

Nguyễn Nhân

Sống đôi khi phải biết học cánh chấp nhận

Đừng  hối  tiếc  vì  những  ngày  còn  trẻ
Đã  yêu thương  rất  tha  thiết  một  người
Dù  không  thể  cùng  nhau  đi  đến  cuối
Nhưng  đã  từng  rất  hạnh  phúc  đó  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  ngày  cũ  xa  xôi
Đã  yêu  người  nhiều  hơn  yêu  mình  nữa
Đó  là  người  ta  đã  từng  chọn  lựa
Yêu  hết  mình  sao  lại  nỡ  đếm  đong.

Đừng  hối  tiếc  vì  sau  những  nhớ  mong
Người  chẳng  thể  vững  lòng  để  ở  lại
Chẳng  ai  biết  điều  gì  là  mãi  mãi
Duyên  không  còn  nên  ắt  phải  đi  thôi.

Đừng  hối  tiếc  vì  đã  hứa  chung  đôi
Nhưng  cuối  cùng  có  một  người  thất  hứa
Dù  nhiều  đêm  ta  một  mình  trăn  trở
Nhưng  những  vui  buồn  đều  đáng  nhớ,  phải  không.

@Ngoc Nguyen

Em có buồn

Em có buồn và mệt mỏi không em
Khi cứ bận tâm những điều người ta nói
Em có buồn khi lòng luôn mong mỏi
Về một người biết chẳng cách nào yêu

Em có buồn khi mãi vẫn quạnh hiu
Sáng dậy chẳng ai nhắn tin hay gọi nhỡ
Em có buồn không khi chẳng ai che chở
Chẳng ai lắng lo, nói em dại, em khờ

Em có buồn và cảm thấy bơ vơ
Mỗi dịp tình nhân, người tặng quà, hò hẹn
Vẫn còn độc thân dù chẳng hề khó, kén
Chỉ biết nhủ thầm duyên chưa tới mà thôi

Em có buồn cũng đừng vội nghen em
Tình yêu dễ tìm nhưng thường hay tan vỡ
Người ta bảo rằng vì không duyên không nợ
Chẳng qua không đúng người, không đúng lúc… mà thôi!

Em có buồn, đừng cười nhạt qua môi
Đừng tự giễu đời vì mình chưa hiểu được
Hạnh phúc là khi chẳng còn gì ao ước
Mà lại bất ngờ có được, lại còn hơn

Em có buồn vì vài phút cô đơn
Xin đừng yêu để vội vàng khỏa lấp
Bởi biết đâu trên nẻo đời tấp nập
Sẽ gặp một người…

(Stam)

Đêm nằm mơ về…bên giậu mồng tơi..!

Dây mồng tơi mẹ trồng, trái bầu cha hái
Con nhớ hoài cái hương vị đồng quê
Bông súng mắm kho, nồi canh chua cá lóc
Bữa cơm ngon…nóng hổi…đợi con về..!Con bỏ quên rồi tuổi thơ phía triền đê
Đám trẻ thơ ngây cùng chăn trâu, đá dế
Cút bắt, trốn tìm chỉ còn là chuyện kể
Giờ lớn lên…mỗi đứa một phương trời..!

Dòng sông quê vẫn bên lở bên bồi
Hàng dừa xanh chắc mùa này sai trái
Tháng bảy mưa ngâu với nỗi buồn đọng mãi
Dầm trong mưa…cha sửa lại mái nhà..!

Có vui gì đâu một kiếp sống xa nhà
Ngồi ăn bát cơm mà thương cha nhớ mẹ
Dù biết lớn rồi phải tự mình mạnh mẽ
Những phút yếu lòng…chỉ muốn về với mẹ…mà thôi..!

Ai Rồi Cũng Khác

Có một người …

Có một người từng hứa sẽ mãi yêu
Bên người kia dù bao nhiêu sóng gió
Có một người mặc nhiên tin điều đó
Thời gian trôi…người nhớ, kẻ quên rồi..!

Mãi mãi yêu có dài đến suốt đời?
Hay đơn thuần chỉ là lời ai hứa
Buông tay nhau…đặt bước chân ra cửa
Xoay lưng thôi…hai thế giới tách rời..!

Một người đi, một người đứng mỉm cười
Giấu đau thương vào sâu trong đáy mắt
Hoàng hôn chiều nhuốm màu buồn tím ngắt
Có thứ gì…vụt mất khỏi tầm tay..!

Đông đến rồi liệu ai đó có hay
Mùa cô đơn cũng theo về trong gió
Ai chờ ai trông hoài nơi đầu ngõ
Dẫu biết rằng..người ấy chẳng về đâu..!

Có một người hình bóng mãi khắc sâu
Làm người ta đau, làm người ta hạnh phúc
Có một người thuộc về miền kí ức
Đã xa vời…mà vẫn quá thân quen..!

Ai Rồi Cũng Khác

Trăng sầu …

Trăng sầu rơi rụng trên bờ mộng
Tôi nhặt mang về một mảnh thôi
Muốn say một chút trăng xưa ấy
Để nhớ thương hoài chốn xa xôi

Nơi ấy có dòng sông lạnh vắng
Có ai thương nhớ lắm đời nhau
Có một con thuyền trôi lặng lẻ
Theo trăng biền biệt mất về đâu

Bỗng thấy đời ai như chiếc lá
Vàng rơi nhè nhẹ dưới sương mờ
Tôi cũng rơi vào trời quên lãng
Chỉ nhớ chiều xưa trên bến mơ

Thôi hãy về đi đừng khóc nữa
Đừng nhớ mong gì chốn mưa bay
Quên rồi nơi ấy buồn đau lắm
Đừng đợi trăng về trong đêm say….

Xuân Mai

Chuyện ngày xưa

Buổi hạ nào tuổi mười tám tôi say
Cô bé ấy mái tóc dài buông xõa
Cứ theo chân để thương rồi thương quá
Gom gió gửi lời trên chùm lá me bay

Mấy dịp hè nắng vẫn cứ trên tay
Vì trong nắng chan chứa đầy thương nhớ
Chợt có lúc thấy tim mình lo sợ
Em tới mỉm cười ồ duyên cớ chi anh

Cái hạ về thời gian vuột đi nhanh
Lời thân ái nay thoảng thành cơn gió
Gió cứ vui mỗi lúc về trước ngõ
Nơi ấy một thời còn đó chuyện ngày xưa

Chiều nay về cuối hạ chợt cơn mưa
Cô bé với tóc dài chưa trở lại
Lòng tôi buồn nỗi niềm xưa thân ái
Em vẫn không về đợi mãi có mình tôi!
@La Giang

Khoảng trống đêm khuya

Anh có về tìm lại bến mộng mơ..
Mùa đã sang cách phượng chờ rơi rụng
Cõi trần gian là nơi ta tạm mình đứng
Sao lỡ đành để lơ lửng tình xưa..!

Anh có về tìm lại bến mộng mơ..
Mình chung nón giữa trưa hè đứng đợi
Kìa em ơi..! Bóng mây nào đang tới
Mưa bập bùng … Bong bóng sẽ nổi trôi..

Bao lâu rồi , sao còn mãi chưa thôi
Hình bóng cũ vẫn bồi hồi đêm vắng
Vẫn khoảng không giữa đêm dài phẳng lặng
Trắng khung trời chẳng một ánh sao rơi..!

==============================
Lan Anh – Thơ buồn về đêm

Top