Chồng cũ

Chia tay rồi, mỗi người đi một ngả…
Mình trở thành… Người lạ đã từng yêu.
Em và con làm bầu bạn sớm chiều.
Anh rẽ bước, cưới thêm người vợ mới.

Chuyện riêng anh, em không hề nhắc tới.
Cũng không hề nghĩ ngợi, đắn đo chi.
Ly hôn xong, em còn có là gì?
Quyền làm vợ đã mất đi từ đó.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, em hiểu rõ.

Tim sẵn dành một góc nhỏ riêng anh.
Dù tình kia như làn khói mong manh.
Nhưng hiện hữu trong lòng em mãi mãi.
Chia tay rồi, vài lần anh ghé lại.

Ôm chầm con, anh hôn mãi không thôi.
Em thoáng buồn vì ý nghĩ xa xôi.
Nếu ngày đó chữ… “tôi” đừng hiện hữu.
Giá như mình biết mở lòng lượng thứ.

Giá như mình biết gìn giữ tình yêu.
Thì con mình sẽ vui biết bao nhiêu…
Vì trọn vẹn tình thương cha lẫn mẹ.
Em bây giờ đã qua thời son trẻ.

Đã bước chân bên sườn dốc cuộc đời.
Nhan sắc giờ đâu bướm lả ong lơi.
Đã qua rồi cái thời khoe xuân sắc.
Chia tay anh, cha mẹ em mãi nhắc.

Tuổi còn son thôi… bước nữa đi con.
Mãi một mình rồi buồn tủi, héo hon.
Em cười trừ: “Mẹ, cha ơi chớ vội!”.
Nhìn con mình sao mà em thấy tội.

Lấy chồng rồi, con mình sẽ ra sao.
Với người ta, có huyết thống đâu nào?
Biết người ta có mở lòng đón nhận.
Là vợ chồng tránh được đâu buồn, giận.

Sợ người ta trút giận hết vào con.
Thương con mà em đánh mất tuổi son.
Giờ nhìn lại, cuộc đời bên sườn dốc.
Có nhiều đêm âm thầm em bật khóc.

Nhìn con mà thấy dáng vóc của anh.
Người dẫu xa, dù duyên đã không thành.
Sợi thương nhớ vẫn mong manh hiện hữu.
Ghé thăm con bao nhiêu là cũng đủ.

Anh về đi, kẻo vợ lại ngóng trông.
Em hiểu mà cái cảm giác chờ chồng.
Luôn bất an trong lòng đầy lo sợ.
Hãy yêu thương, quan tâm nhiều đến vợ.

Đừng làm cho cô ấy phải tổn thương.
Em vì con mà đi tiếp quãng đường.
Về đi anh… Chồng của em… hồi đó.💔
Sưu tầm

Trả lời