Chùm thơ mùa đông nhớ thương về Mẹ hay nhất

Tuyển chọn những bài thơ hay viết về nỗi nhớ thương Mẹ yêu khi mùa Đông mang cơn gió lạnh lẽo đến. Đó là những vần thơ thật cảm động viết về Mẹ già kính yêu!

 

Những bài thơ mùa đông nhớ thương về Mẹ hay nhất

BÀI THƠ: ÁO LEN CỦA MẸ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Mùa đông lạnh giá đến rồi

Con nhìn áo mẹ bồi hồi đớn đau

Sợi len nay vẫn thẫm màu

Mẹ yêu khuất bóng đã lâu chẳng về

Nghẹn lòng tim buốt tái tê

Hôn lên áo mẹ tràn trề lệ rơi

Ngày xưa đông đến ngập trời

Mẹ nhường áo ấm miệng thời hát ru

Đêm về gió bấc vù vù

Thổi tung phên cửa mịt mù gió đông

Củi khô mẹ thắp lửa hồng

Sưởi cho con ấm say nồng giấc mơ

Cởi thêm tấm áo đơn sơ

Đắp cho con với vô bờ yêu thương

Mẹ chăm con suốt đêm trường

Chở che gió lạnh khỏi vương con mình

Đêm nay đông lạnh dập dình

Tìm đâu thấy mẹ bóng hình năm nao?

Ôm ghì chiếc áo thuở nào

Con tìm hơi ấm…nghẹn ngào…mẹ ơi!!!

BÀI THƠ: ĐÊM ĐÔNG NHỚ MẸ

Tác giả: Toàn Tâm Hòa

Ngoài kia trời trở gió Đông

Liêu xiêu dáng Mẹ gánh gồng đường trơn

Thời gian manh áo đã sờn

Tình thương của mẹ đầy hơn tháng ngày

Đêm trường trong giấc ngủ say

Con nghe tiếng thở nặng đầy băn khoăn

Phong sương Mẹ gánh nhọc nhằn

Cơn đau hành hạ in hằn thịt xương

Gió đưa bụi chuối sau vườn

Đêm đông se lạnh Mẹ thường trở trăn

Vỗ về giấc ngủ khó khăn

Đêm dài trằn trọc năm canh… thở dài

Con nằm khóe mắt cay cay

Choàng qua ôm Mẹ vòng tay yếu mềm

Mẹ cười vỗ nhẹ êm êm

Con nghe hơi ấm ngọt mềm tỏa lan

Con nhìn bao nỗi gian nan

Hằn trên trán Mẹ với ngàn nếp nhăn

Niềm vui mái tóc con xanh

Đổi cho tóc Mẹ chỉ mành trắng phau …!

BÀI THƠ: CHIẾC ÁO LEN

Tác giả: Tịnh Lộc

Ôm chiếc áo bằng len đỏ sẫm

Lệ lăn dài môi ngậm xót xa

Cuối thu mẹ tặng làm quà

Mong con ấm áp khi qua xứ người

Mùa đông chớm tuyết phơi ngọn cỏ

Nắng nhạt màu để gió lạnh tung

Xa quê cực khổ muôn trùng

Khoác lên áo mẹ chẳng mong ước nhiều

Không tin tức bao nhiêu năm lẻ

Con trở về bóng mẹ khuất mây

Thứ tha kẻ bất hiếu này

Vì đi biệt xứ ước thay phận mình

Ôm chiếc áo buồn quanh ân hận

Nấc nghẹn ngào lạnh quấn con tim

Đông về gió bấc nhiều thêm

Ôm hoài chiếc áo con tìm mẹ yêu.

THƠ LỤC BÁT: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ

Tác giả: Trương Thị Anh

Thầm thì thu đã nhẹ trôi

Gió se se lạnh đây rồi đông sang

Mây mù che phủ nắng vàng

Mặt hồ phẳng lặng ngỡ ngàng thu qua

Đông về bàng đỏ sắc hoa

Thoảng thơm ngô nướng cho ta nhớ về

Đông xưa khi còn ở quê

Thương mẹ xuống cấy tái tê cõi lòng

Áo tơi che tấm lưng còng

Nào đâu lưng kín gió lồng lao xao

Đông về nhớ mẹ nôn nao

Mưa phùn xuống cấy con nào có quên

Bây giờ mẹ đã quy tiên

Sáng nay mưa lạnh nhớ miền quê xưa

Rét run mẹ vẫn cày bừa

Cho con, cho cháu đông xưa no lòng

Lớn lên con hiểu đục trong

Đông xưa có mẹ ấm nồng tình thân.

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ MẸ ƠI

Tác giả: Nga Nga

Heo may về trời vần vũ sang đông

Quê mình giờ lạnh lắm không hả mẹ ?

Con lo sợ mái tranh nghèo rung khẽ

Rét căm căm gió Bấc nhẹ lùa sang

Mẹ yêu à ! Đôi tất mẹ nhớ mang

Khoác chiếc áo, thêm khăn choàng cho ấm

Con nghe nói mùa Đông này rét đậm

Để chân trần ngấm lạnh mẹ lại đau

Con muốn về ôm lấy mẹ thật lâu

Che cái lạnh đang cồn sâu như cắt

Mẹ ngồi đó co ro buồn hiu hắt

Chong ánh đèn mỏi mắt đợi bóng con

Tại Đông kia làm lòng mẹ héo hon

Hay vắng con mẹ hao mòn thao thức

Tấm chăn mỏng run thân gầy cơ cực

Nước mắt tràn muôn tức tưởi xót xa

Tháng lại ngày lặng lẽ cứ vụt qua

Tóc xanh đã nhuốm sương sa bạc trắng

Con gửi gió gom theo về chút nắng

Mẹ ấm lòng…đêm lạnh vắng chờ con!

Thơ viết về Mẹ khi mùa Đông đến
Thơ viết về Mẹ khi mùa Đông đến (ảnh: internet)

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ

Tác giả: Chiều Tím

Đông nay đã đến thật rồi

Thương mẹ tôi đã cả đời hắt hiu

Lưng còng gối mỏi liêu xiêu

Vẫn lo cơm áo, những chiều mưa bay !

Đời mẹ đã lắm đắng cay

Quanh năm suốt tháng, héo gầy vì con

Con đi vì nước vì non

Cánh thư cũng lạc, mỏi mòn mẹ trông !

Lưng còng gánh cả bão giông

Cha thì yên giấc, ấm nồng cõi tiên

Mẹ ơi đời dẫu muộn phiền

Chăm sóc mẹ hiền, bổn phận của con !

Tuổi cao sức cũng đã mòn

Mong mẹ hãy nghỉ cho con yên lòng

Ngày nào con cũng cầu mong

Mẹ yêu mạnh khỏe, đợi trông con về !

Việc quân việc nước bộn bề

Con đâu yên được, lo về mẹ thôi

Tuổi con nay đã lớn rồi

Cho con tạ lỗi mẹ ơi, một lần !!!

BÀI THƠ: THƯƠNG MẸ ĐÊM ĐÔNG

Tác giả: Đặng Minh Mai

Đêm đông lạnh con nằm thao thức

Thương mẹ nhiều day dứt tim con

Sương đêm rơi ướt lối mòn

Cánh đồng hoang vắng mẹ con đang nằm

Gió đông bắc lạnh căm giá buốt

Thổi từng hồi thắt ruột tím gan

Xót xa lệ chảy thành hàng

Bởi con thương mẹ suối vàng lạnh hơn

Con thương mẹ cô đơn, thương lắm!

Nấm mồ xanh xanh thắm một màu

Nắng mưa sương gió dãi dầu

Mùa đông lạnh lẽo kiếm đâu chăn mền

Con lặng lẽ nhìn thềm sương rớt

Gió vô tình từng đợt vút qua

Nghẹn lòng đếm giọt sương sa

Đêm đông thương mẹ…khóc oà…mẹ ơi!

BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ

Tác giả: Thầy giáo Hải

Đông về rồi,mẹ thấy lạnh hơn chưa,

Trời âm u lại thêm mưa buốt giá.

Khoác áo ấm con thương mẹ vất vả,

Cả cuộc đời xin cảm tạ công ơn!

Đông về rồi, con nhớ mẹ nhiều hơn,

Lúc cùng mẹ chờn vờn bên bếp lửa.

Củ sắn vùi mẹ con ta chia nửa,

Khi củ khoai cũng một bữa qua loa.

Đông về rồi, con vẫn tận nơi xa,

Chẳng thể được ở nhà bên cạnh mẹ.

Nơi biên cương cũng rau măng – cháo bẹ,

Sống khó khăn càng nhớ mẹ, mẹ ơi!

Đông về rồi, gió lạnh lùa khắp nơi,

Con nhờ gió gửi đôi lời đến mẹ,

“Mẹ đã già đâu còn như hồi trẻ,

Hãy giữ gìn sức khoẻ nhé, Mẹ yêu!”

Thơ mùa đông nhớ thương Mẹ ở quê nhà
Thơ mùa đông nhớ thương Mẹ ở quê nhà (ảnh: internet)

thơ lục bát NHỚ MẸ

Tác giả: Trần Quân

Trời đông thoáng lạnh trong lòng

Nghiêng chao một cánh nhạn hồng phương xa

Bao ngày nhớ mẹ thương cha

Vẫn chưa về được để mà tâm tư

Nhớ quê tâm trạng mỏi nhừ

Nhớ mẹ nên thấy lòng như thoáng buồn

Xa quê nỗi nhớ mỏi mòn

Mẹ quê ngày tháng héo hon đợi chờ

Vài lời con gửi vào thơ

Gió đông hiu hắt mẹ giờ ra sao

Nơi xa con nhớ cồn cào

Nhớ quê, nhớ mẹ, nhớ bao nhiêu người

Mẹ già tuổi ngoại chín mươi

Chiều nay chắc lại ra ngồi ngóng con

Đã qua mấy độ trăng tròn

Bởi lo công việc nên con chưa về

Tết này con trở lại quê

Mẹ ơi! hãy đợi con về mẹ nha…!!!

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ!!!

Tác giả: Nguyễn Mây

Đông đã về rồi đấy mẹ yêu ơi!

Con thương mẹ thân già run lẩy bẩy

Vẫn phải khom mình ra đồng đi cấy

Cái rét hôm nay rét hơn mọi ngày

Con của mẹ vẫn lặng lẽ ngồi đây

Nhớ thương mẹ giáng thân gầy nhỏ bé

Vẫn hết lòng vì đàn con thơ trẻ

Con còn bé nên có biết gì đâu!

Có những đêm mẹ thức suốt canh thâu

Chăm cho con khi nóng, sốt, nhức đầu

Hay những đêm mẹ ngồi khâu vá áo

Để cho cái rét khỏi lùa vào sâu.

Đến bây giờ con mới hiểu vì sao

Mẹ yêu con không thứ nào đánh đổi

Con thương mẹ chưa một lần con nói

Mẹ yêu ơi ! Xin thứ lỗi cho con !!!!!!

BÀI THƠ: HỜN TRÁCH MÙA ĐÔNG

Thơ: Nguyễn Mây

Nghe tin đông đã trở mình

Con thương mẹ lắm nhưng đành chịu thôi.

Biết là đông chỉ ghé chơi

Nhưng mà mẹ đã già rồi biết không

Tuổi cao sức yếu lưng còng

Làn da trai sạn má hồng đã nhăn

Không như thiếu nữ trăng rằm

Nên đông đừng có băn khoăn làm gì.

Đông về chơi chút rồi đi

Thế là mẹ khỏe rồi thì lại tươi

Trên môi mẹ lại mỉm cười

Cháu con hạnh phúc mọi người đều vui.

Đông về mẹ thấy quạnh hiu

Co ro một chỗ lặng im một mình

Đông ơi em nói thật tình

Có đông về lại chúng mình gần nhau

Mẹ thì chẳng muốn thế đâu

Xin đông hãy hiểu rồi mau chuyển mùa!!!!!

BÀI THƠ: MỘT NGÀY NHỚ MẸ MÙA ĐÔNG

Tác giả: Hồng Giang

Chiều màu khói ngày tuổi thơ đón rét

Quả thông vàng chiếc lò nhỏ ấm tay

Mải nghịch quá nhớ ra trời tối mịt

Mẹ đánh roi tội mải miết quên ngày

Khoảng kí ức chực chờ đông trở lại

Phố bây giờ phố gầy xọp co ro

Đã khôn lớn lại thèm trò thơ dại

Một mơ hồ, một vệt cắt ban sơ

Thảng đâu đó tiếng rao khuya bánh Khúc

Như mẹ cười đẹp đến vậy bếp đêm

Con lót dạ bắp ngô non còn học

Mà tèm nhem mắt sập giấc mơ mềm

Có nỗi nhớ mỗi khi đông về phố

Ở trong con một góc nhỏ chan đầy

Chiều nay phố ôm dáng gầy mẹ đổ

Sực như mơ, sực thương nhớ con này.

BÀI THƠ: MÙA ĐÔNG QUÊ MẸ
Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Ở quê mình giờ này bước sang đông.

Mẹ đã già chẳng ra đồng được nữa.

Cứ chiều chiều mẹ lại ngồi tựa cửa.

Mắt đượm buồn mong chờ đứa con xa.

Cũng đã lâu con chưa được về nhà.

Thăm xóm nhỏ thăm mẹ già yêu quí.

Con sống xa quê ở nơi phố thị.

Không có mùa đông chỉ có hai mùa.

Trời phương nam hai mùa nắng và mưa.

Chút nắng vàng con vẫn chưa kịp gởi.

Nơi quê nhà mẹ cứ chờ cứ đợi.

Chiều đông buồn mắt vời vợi nhớ thương.

Quá nửa cuộc đời con sống tha hương.

Mùa đông về mãi vấn vương nhà cũ.

Thương mẹ buồn có những đêm mất ngủ.

Nhớ hàng cau già ủ rũ ngoài hiên.

Gió bấc chiều đông nhớ lắm mẹ hiền.

Cầu mong mẹ mãi bình yên vui vẻ.

Bên cháu con tuổi già luôn mạnh khoẻ.

Con sẽ trở về thăm mẹ cuối mùa đông.

BÀI THƠ: ĐÔNG VỀ NHỚ MẸ
Thơ: Đăng Vinh Trần

Nơi con ở hai mùa mưa, nắng,

Thương miền quê đêm vắng đông về.

Mẹ già, gió lạnh tái tê

Nhớ con lớn, bé xa quê, nơi nào !

Nỗi cách trở lòng bao sầu não ,

Phận làm con sóng bão tình thương.

Nơi xa cách trở dặm trường

Hướng về quê mẹ lòng thương vô bờ.

Trong xa cách luôn mơ thầm ước,

Chốn quê nhà mẹ được ấm êm.

Đêm đêm gió rét qua thềm

Mẹ yên giấc ngủ êm đềm, bớt lo.

THƠ LỤC BÁT: ĐÊM ĐÔNG NHỚ MẸ
Tác giả: Nguyễn Đình Huân

Ngày xưa nhớ những đêm đông

Con nằm bên ngọn lửa hồng ấm êm

Mẹ ru giấc ngủ êm đềm

Để nay con lớn tóc mềm môi xinh.

Đắng cay mẹ chịu một mình

Vì con mẹ đã hy sinh trọn đời

Đêm nay nhớ tiếng à ơi

Lời ru của mẹ một thời ấu thơ.

Mùa đông con đứng trên bờ

Mẹ xuống đồng cấy mắt mờ chân run

Khoác áo tơi lội xuống bùn

Gặp khi gió bấc mưa phùn đồng quê.

Lòng mẹ lạnh giá tái tê

Vì con vất vả không hề kêu ca

Giờ đây khi mẹ đã già

Chiều naymong đứa con xa chưa về.

Mắt nhìn xa phía chân đê

Khói đốt đồng tỏa bốn bề như sương

Phương xa con cũng nhớ thương

Nhớ mẹ già lại vấn vương quê mình.

THƠ MÙA ĐÔNG NHỚ MẸ QUÊ

Tác giả: Tùng Trần

Đông lại về nơi làng quê lặng lẽ

Mắt ngóng trông đứa con trẻ dại khờ

Nơi xứ người lạ lẫm kiếp bơ bơ

Lòng nghèn nghẹn lệ đôi bờ tuôn chảy

Mấy năm rồi chưa lần về quê lại

Để mẹ buồn là lỗi tại do con

Cứ nhớ mong thân xác mẹ hao mòn

Vì cuộc sống nên thân còn viễn xứ

Con cũng vậy nhớ mẹ nhiều lắm chứ

Nén lệ lòng nợ hai chữ hiếu nhân

Đông đã sang thời gian ngắn lại dần

Tết năm này con về gần bên mẹ

Xin mẹ hiền nhủ lòng thương con trẻ

Mái tranh nghèo không quạnh quẻ bơ vơ

Bởi xuân này bên mẹ có con thơ

Mãi cần kề chẳng còn mong chờ nữa.

BÀI THƠ: KÝ ỨC MÙA ĐÔNG
Tác giả: Diệp Ly

Mùa đông ấy mẹ ngồi bên bếp lửa

Củ khoai lùi hớn hở mắt trẻ thơ

Làn khói bay hòa quyện dưới sương mờ

Cha hắng giọng ngâm nga câu lục bát.

Mùa đông ấy có mây bay bàng bạc

Ánh mắt bà thấp thoáng bóng thời gian

Chân trời xa hiu hắt chút nắng vàng

Chiều dần xuống miên man vùng ký ức.

Mùa đông ấy theo ngày xanh đi mất

Dư ảnh còn lẩn khuất những đêm mơ

Làn bụi mờ giăng kín lối về xưa

Để ngày tháng ngẩn ngơ màu kỷ niệm.

Mùa đông ấy trong gió mây ẩn hiện

Tim nồng nàn hoài niệm khoãng trời thơ

Đông lạnh buồn cây cỏ cũng xơ rơ

Tìm quanh quẩn giấc mơ miền cổ tích.

Nguồn:https://kyuc.net/chum-tho-mua-dong-nho-thuong-ve-me-hay-nhat

Trả lời