Bài thơ mùa hạ

Nóng khét đất,gió nồng như hơi lửa
Phượng lập lòe, phố ngập ngụa tiếng ve
Nắng đốt cháy, tóc đen thành tóc đỏ
Bạc mặt,nám da ,vật vã bước vào hè
Đêm mất điện bé thơ gào khan giọng
Mẹ ầu ơ ru nát cả canh khuya
Mấy cụ lão tụ tập nhau tán truyện
Rì rầm như từ âm phủ vọng về
Em không ngủ ngại ngùng nâng then cửa
Lòng còn mơ ngọn gió mát ngoài xa
Trời quánh đặc,oi nồng như ngạt thở
Nên lòng người mơ tưởng đến phong ba…
Sưu tầm

Trả lời