Mẹ ơi

MẸ ƠI

Đã lâu rồi con không khóc mẹ ơi
Nước mắt cứ chảy đi đâu hết cả
Đã lâu rôi con chăng còn cảm xúc
Trước những niềm vui hay trước những nỗi buồn
Ngay cả tình yêu con cũng đã mất luôn
Người ấy chẳng bao giờ hiểu được con mẹ ạ
Mỗi ngày qua lại càng thêm xa lạ
Chúng con mất dần trong ánh mắt của nhau
Bao lần rồi con thức suốt đêm thâu
Bên khung ảnh ngày xưa còn thơ bé
Con đứa trẻ thơ ngây cư níu bàn tay mẹ
Mắt tròn xoe và môi thắm nụ cười
Mẹ chăng nhìn con đôi mắt cứ đi đâu
Cứ nhìn về nơi nào,lạ lắm!
Cái ngày ấy con làm sao hiểu nổi
Nên cứ vô tâm cứ cười nói mẹ ơi!
Tháng năm qua con đã lớn lên nhiều
Người ta đã dạy con điều hay lẽ phải
Những đúng,những sai,những khôn,những dại
Cái gì nên yêu,nên ghét trên đời
Nhưng có một điều con không biết mẹ ơi
Là nước mắt từ đâu mà có được
Nên đã lâu rồi con không hề biết khóc
Lâu,lâu rồi con xa mẹ,mẹ ơi !
Sưu tầm

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz