Dấu yêu xưa

Ta khép lại những hồn thơ mười bảy.
Thưở loay hoay tà áo trắng bên thềm
Thưở mộng mơ… thời phượng hồng ngày ấy
Chợt hiện về… bao nổi nhớ dịu êm.

Mùa Hạ đến như chạm vào ký ức
Tiếng ve kêu rộn rã góc sân trường
Chút kỉ niệm làm lòng ta thổn thức
Đã qua rồi hư ảo những mùa thương.

Giờ nhớ lại những vần thơ thưở ấy…
Góp nhặt nổi buồn vụn dại của ngày xưa
Thưở dầm mưa tóc ướt xõa lưa thưa
Gợi nổi nhớ cơn mưa mùa hạ đến…

Thắm một trời… nhớ thầy cô thương mến
Nhớ bạn bè thưở đến lớp xôn xao
Thưở cắp sách của một thời se tà áo
Ngốc ngếch đến lạ thường xao xuyến thấy mà thương

Hạ lại đến ta cúi nhặt cành hoa phượng
Nhớ mãi thầy cô một tình thương độ lượng
Chắp cánh ươm mầm cho ta những ước mơ
“Dấu Yêu Xưa” một thời trong ký ức…. chẳng thể quên !!!

@Uyên Nhi

Trả lời