Nhớ bạn – Thục Nương

Bạn đi từ buổi gặp mưa chiều
Những cánh hoa hồng dựa cột xiêu
Gió lạnh từng cơn buồn ủ rũ
Mưa dầm mấy bận cảnh cô liêu.

Bạn giờ nơi ấy sống ra sao
Tình cảm phu thê ở thế nào
Địa vị trời ban không dễ có
Công danh đất phát chẳng cho vào.

Bao năm vắng bạn trống bên lòng
Còn nhớ những chiều say khướt không
Bá cổ chung chiêng hò mấy điệu
Quàng vai loạng choạng hát đôi dòng.

Trời Nam gió nội đón trăng thì
Cõi Bắc hương đồng đợi nắng si
Bạn đến nơi xưa mồi lắm dĩa
Tôi chờ chốn cũ uống vài ly.

Bạn thời nối khố ở miền xa
Manh áo miếng cơm biệt nỗi nhà
Nhớ bạn canh trường đêm khó ngủ
Lòng tôi nào tiếc cái xuân già.

Mong hoài gặp bạn một ngày kia
Đợi mãi trong tôi chẳng muốn lìa
Đếm giọt cà phê trà bốc khói
Quán chiều dốc cạn mấy ly bia.

Bạn về thoả nhớ mến thương xưa
Những trận cười vui dưới bóng dừa
Rượu đế vài chum môi nhấp lịm
Câu hò vọng cổ ngọt ban trưa.

Thương nhiều nhớ lắm bạn tôi ơi
Vất vả gian nan sóng cuộc đời
Lặn hụp nề chi bao khổ ải
Công thành danh toại vượt trùng khơi.

Thục Nương

Trả lời