Như loài cỏ dại

Đời quẳng ta rơi bên vệ đường
Như một loài cỏ dại buồn tênh
Vẫn xanh tươi đón chờ nắng mới
Ta cũng cần một chút yêu thương

Còn nhớ chi bao nhiêu chuyện buồn
Trong những chiều day dứt hồn côi
Thôi đừng mơ trăng chìm đáy nước
Thương người về lạnh dưới mưa tuôn

Nhờ gió xuân bay đi muộn phiền
Mong cho đời say giấc bình yên
Hoa ngày xưa vẫn còn thơm ngát
Con bướm nào bay lượn ngoài hiên

Đời đã qua gieo neo từng mùa
Nắng hạ nào ru khúc buồn đau
Thu vàng rơi ngồi gom lá úa
Chờ đông về sưởi ấm đời nhau…

Xuân Mai

Trả lời