Những bài thơ suy tư buồn trong đêm cùng với những làn khói thuốc

Tuyển tập những bài thơ buồn suy tư hay, được viết trong những đêm buồn cùng với những làn khói thuốc lá. Chùm thơ là tâm trạng của những người đang rất cô đơn, thao thức chưa thể nào ngủ được..

VÔ TÌNH
Thơ: Thanh Minh

Vô tình chợt thấy anh nơi quán cũ
Điếu thuốc lá với làn khói miên man
Dõi ánh mắt nhìn về nơi xa thẳm
Anh nhớ gì những ngày đó không anh ?…

Bao kỷ niệm thuở ấy tháng ngày xanh
Chợt bùng lên nghe tiếng lòng réo rắt
Những nhớ thương tưởng chừng như đã tắt
Thêm một lần …tim khờ dại nhói đau…

Nếu thuở ấy mình đừng hờn giận nhau
Đừng khắc vào nhau nỗi đau vô cớ
Cho mi ngoan thôi mộng mị nức nở
Thì biết đâu đã chung một con đường…

Có lẽ nào trong lòng còn vấn vương
Dĩ vãng xưa lại vàng vội ùa về
Góc quán nhỏ mình em ngồi lặng lẽ
Ly cà phê … đắng ngắt… bờ môi mềm…

KHÔNG ĐAU
Thơ: Mai Thế Thăng

Không một lời từ giã
Thế mà mình mất nhau
Em ơi sao lại thế
Chia ly nào không đau

Vẩn vơ làn khói thuốc
Trên trời sao đổi ngôi
Chẳng còn gì để ước
Khi tình dần phai phôi

Em đi về phương ấy
Xây hạnh phúc ..riêng mình
Có bao giờ ngoảnh mặt
Một kẻ đang ..thất tình

Cây mấy mùa lá đổ
Người mấy lần hư hao
Tình trắng đen được mất
Tựa như giấc chiêm bao

Không một lời từ giã
Thế mà mình mất nhau
Trái tim giờ băng giá
Không đau ..vì ..quá đau.

KHÓI THUỐC ĐỢI CHỜ
Thơ: Nguyễn Thế Vinh

Nhấp trà ngậm thuốc nhả hơi
Để xem làn khói lả lơi bên mình
Tiết thu dìu dịu hữu tình
Thế mà ta lại một mình đơn côi

Thả vào làn khói đôi lời
Bay lên để hỏi cậu trời vài câu
Duyên ta cậu buộc nơi đâu
Để cho khói thuốc đượm mầu vấn vương

Chênh chao sợi nhớ sợi thương
Theo làn khói mỏng tìm đường tung bay
Nắng thu nhè nhẹ mà say
Để nghe trống vắng những ngày không em

Cậu trời kia cũng bon chen
Giấu em tôi dưới mây đen làm gì
Đâu rồi bóng dáng kiêu kỳ
Để cho cơn gió bay đi mịt mùng

Ta ngồi đợi phút trùng phùng
Với ai ai biết ta cùng với ai
Thu sang nhuộm lá cho phai
Thoảng mùi hoa sữa … tưởng ai gọi mình …!!!

Những bài thơ suy tư buồn trong đêm cùng với những làn khói thuốc

TÌNH CŨ KHÓ QUÊN
Thơ: Nguyễn Thị Bích Sen

Rít hơi thuốc phả từng làn khói mỏng
Đêm u buồn lạnh cóng mảnh hồn côi
Mười mấy năm ta cứ tưởng quên rồi
Cuộc tình lỡ chạm vành môi chát đắng

Anh đi mất để lòng em trĩu nặng
Hơn mười năm đời thiếu vắng nụ cười
Cây hoa tình cứ nghĩ mãi xinh tươi
Ai biết trước sẽ có người bỏ cuộc

Em ở lại tìm quên trong khói thuốc
Sợi chỉ hồng quá gầy guộc đứt ngang
Mối tình xưa kết thúc chữ lỡ làng
Cũng từ đó trái tim mang sầu thảm

Đường em bước mây trời giăng ảm đạm
Nợ duyên xưa tưởng bụi bám rêu mờ
Nhưng đêm về em nuôi mãi ước mơ
Con thuyền cũ sẽ cập bờ lần nữa

Bao đêm trắng ngồi bên song mường tựa
Tháng năm dài có hai đứa chung vui
Trời sẽ duyên,định mệnh nỡ chôn vùi
Cuộc tình hỏng kỷ niệm lui về viếng.

LÀN KHÓI THUỐC
Thơ: Thu Hương

Đêm vật vờ nhìn làn khói thuốc bay
Trong khoảng lặng như nửa say….nửa tỉnh
Ngẫm cảm cảnh bao lọc lừa toan tính
Kẻ hạ mình người xu nịnh nhân gian

Hương tình trao cũng chua chát vô vàn
Chẳng bay bổng như khói lan làn thuốc
Đã có lúc nhủ mình nên bỏ cuộc
Nhưng dứt day nên vẫn chuốc tủi sầu

Bao tâm tình ôm trọn suốt canh thâu
Làn khói thuốc như đổi màu nhân ảnh
Đời không đẹp như sao trời lấp lánh
Nên hồn thơ vẫn sang chảnh câu từ

Đêm thu buồn cảm xúc mãi lắc lư
Mặc làn khói cứ khật khừ lan tỏa
Hồn thi sĩ ai giam cầm đày đọa
Mà ngả nghiêng như muốn xóa u sầu

Thu đã về giăng lối hạt mưa ngâu
Tiếng than thở làm đau đầu nhân thế
Hồng nhan sắc chịu muôn vàn dâu bể
Xin cố nhân…. ngăn giọt lệ…. ngập tràn…

THUỐC TÀN
Tác giả: Chưa rõ

Ta thả hồn trôi điếu thuốc tàn
Lững lờ theo khói phút đi hoang
Lang thang đâu đó trong sâu thẳm
Vất vưởng nổi trôi với gió ngàn
Mơ nụ cười xinh không giả dối
Mộng vòng tay ấm chẳng đa mang
Thuốc tàn khói tắt lòng chợt nhói
Một phút huy hoàng cũng vụt tan…..

XA RỒI NỖI NHỚ
Tác giả: Trần Anh Kiệt

Làn khói thuốc khiến hồn ta tê tái
Tình xa rồi sao còn mãi vấn vương
Lệ canh thâu không vơi nỗi đoạn trường
Ôm nỗi nhớ với yêu thương còn đó

Chút ân tình anh gửi theo làn gió
Ngày không em trên lối nhỏ mây vờn
Nghiêng bóng chiều lòng cảm thấy nhớ hơn
Trời giận dữ từng cơn mưa trút xuống

Nơi hò hẹn một ngày anh đến muộn
Em dỗi hờn anh luống cuốn nhìn theo
Ta mất nhau cũng chỉ tại anh nghèo
Nhớ thêm tủi bởi phận bèo đeo mãi

Đời lênh đênh như thuyền không bánh lái
Giữa muôn trùng anh cố phải ra khơi
Cắn chặt môi trong hồn sao vời vợi
Trời giăng sầu ta chới với niềm đau

Một lần thôi trái tim đã nát nhàu
Tình đã hết mối duyên đầu tan vỡ
Người xa rồi còn mình ta nỗi nhớ
Thuở dại khờ tình trót lỡ đắm say.

ĐÊM THAO THỨC
Thơ: Vạn Vương Sầu

Trăng tròn trăng tít trên cao,
Tôi buồn rầu rĩ quặn đau chốn này,
Khói thuốc lan toả cay cay,
Mắt ngắm nghiền lại ôm hoài tương tư,

Đơn phương tình thật cũng hư,
Làm sao biết rõ tình từ con tim,
Để đêm nghe tiếng lặng im,
Phố đèn đã tắt…càng thêm…thắt lòng.

LÀN KHÓI THUỐC
Tác giả: Hoàng Thanh Tâm

Một mình một nỗi niềm riêng
Rít từng hơi thuốc khói huyền bay bay
Khói bay mà ngỡ dáng ai
Chờn vờn mộng mị ngà say mộng tình.

Khói bay quyện bóng với hình
Gửi thương vào nhớ chồng chềnh hư vô
Làn sương làn khói mơ hồ
Mờ mờ ảo ảo dạt xô ưu phiền.

Khói bay ta ngỡ cõi tiên
Đời thường mộng thực hoặc huyền hanh hao
Gửi hình vào ngọn khói nào
Làn nào cho nhớ sợi nào cho em.

Vàng tay khói thuốc môi mềm
Vàng căn phòng nhỏ bóng em nhạt nhòa
Khói thuốc nhuộm mái tóc pha
Sương lam hòa lệ tình xa khó gần.

ĐIẾU THUỐC TRONG ĐÊM
Tác giả: Lê Văn Nhơn

Điếu tàn thuốc ta cầm ta hút
Đêm lạnh về từng phút từng giây
Làm con tim đắng ngất ngây
Buồn trong gió thổi hao gầy nhớ mong.

Tình xưa cũ lặn trong nổi nhớ
Kỷ niệm xưa tan vỡ lâu rồi
Duyên hờ mộng ước xa vời
Mình anh thao thức đơn côi một mình.

Tàn điếu thuốc cuộc tình dần lặng
Nuốt tâm tư xa vắng ái trần
Chôn vào quá khứ xa dần
Tan theo làn khói vô ngần lãng quên.

Thôi từ bỏ thuyền quyên hẹn ước
Để mối tình se bước mà đi
Tìm nơi trao gửi thầm thì
Bên hồng duyên mới phong thì thế gian.

ĐÊM DÀI, GIẤC NGỦ CHẲNG TÌM VỀ
Tác giả: Vân Phong

Ta không khóc nhưng lòng sao thổn thức
Cho đêm dài giấc ngủ chẳng tìm về
Tình dỗi hờn bởi nông nổi u mê
Đời lầm lỡ biết bao giờ trở lại

Nếu biết trước người đi lòng tê dại
Thà không yêu ta cứ mãi đơn côi
Chẳng bao giờ than trách phận cuộc đời
Không cay đắng nhìn cõi lòng trống vắng

Chấp tay nguyện cầu đêm dài vô tận
Hãy cho lòng trở lại những ngày xưa
Tình yêu ơi, nói sao để cho vừa
Chỉ biết gởi thở than cùng gió thoảng

Biết yêu người khổ đau sao vẫn chọn
Đêm từng đêm khói thuốc quẩn quanh đời
Thương nhớ ai buồn lắng đọng, sầu rơi
Nhìn giọt đắng chảy sâu vào ký ức.

BÊN LÀN KHÓI THUỐC
Thơ: Vạn Vương Sầu

Giờ này ai đã ngủ say,
Còn tôi ngậm điếu thuốc cay đắng lòng,
Ngày mai người sẽ lấy chồng,
Bỏ lại quá khứ màu hồng xưa kia.

Khói thuốc bay…buồn trăm phía,
Cuộc tình ngang trái chia lìa cách đôi.
Không sợ số kiếp đơn côi,
Bản thân tự trách nghèo rồi mất em,

Để mai quặn lòng ngó xem,
Người ta hạnh phúc ấm êm cuộc tình.
Canh năm trời ló bình minh,
Điếu thuốc tàn lụi…thình lình lệ rơi.

Tim này xin trả lại người,
Khuyết đi nửa mảnh trọn đời nát tan.

Trả lời