Thơ tình yêu chiều hôm nay

Thơ tình yêu chiều hôm nay

Chiều hôm nay bóng hình anh còn đó

Trong tim em từng giọt nhớ hao gầy

Gió xa về thổi nhẹ hạt sương bay

Màn đêm xuống âm thầm cơn mưa nhỏ


Chiều hôm nay ngỏ hồn xanh nhung nhớ

Cát bụi về phong dấu tích hoang sơ

Con sóng xa tít tắp vỗ mạn bờ

Ép dư lệ một vần thơ dang dở


Chiều hôm nay mưa khép màn sương khói

Chút nắng vàng rơi tản mạn buồn tênh

Bóng con thuyền xa bến chợt lênh đênh

Ngoài thiên lý cánh chim ngàn rũ mõi


Chiều hôm nay em thì thầm tiếng gọi

Vẽ tên anh trong khoảng trống vô hồn

Gió ngập ngừng bên vạt nắng hoàng hôn

Cho tơ liễu xanh xao buồn rũ đợi


Chiều hôm nay tình vào trong đêm tối 

Gió cô liêu xào xạc lá bên đường

Một thuở nào ta đã nói yêu thương 

Rồi xa lạ thẫn thờ buông tóc rối


Chiều hôm nay thơ gầy lời trăn trối

Trả cho anh những kỷ niệm êm đềm

Đêm trăng nào khi chợt nhớ về em

Muà thu chết trong cuộc tình sau cuối


H.N. (st)


Chiều hôm nay


Chiều hôm nay chợt nhớ về em đó

Trong tim anh ủ rủ tự bao giờ 

Gió lạnh Thu về ngoài song cửa vi vu

Màn đêm xuống nhắc nhở thời còn hai đứa


Chiều hôm nay sao giống chiều xưa quá

Cát bụi tung bay khi anh đón em về

Con sóng ngoài khơi ngầu nước đục lê thê

Ép dã tràng trốn chạy ngoằn ngoèo trên bãi


Chiều hôm nay ngoài khơi thuyền chưa thấy

Chút nắng vàng còn uể oãi nghiêng nghiêng

Bóng đảo xa dường sắp khuất trong đêm

Ngoài trống vắng chưa lên đèn đánh cá


Chiều hôm nay mưa sắp về biễn cả

Vẽ nền trời nhiều mây xám âm u

Gió thổi về mang hơi nước sương mù

Cho lạnh lẻo thấm sâu hồn đơn độc


Chiều hôm nay bổng nghe lòng muốn khóc

Gió than van cũng rên rỉ như mình

Một thuở nào vui hẹn kiếp ba sinh

Rồi đổ vở đành chia lìa hai ngả


Chiều hôm nay khi tuổi đơì sắp ngã

Trả xong chưa những phiền lụy thế gian

Đêm chỉ làm ám ảnh thêm hoang mang

Mùa Thu đã chết và Đông sắp về tiễn biệt.



Bình Ca

Thơ tình người thứ 2

Thơ tình người thứ 2

Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy ở trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai…

Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi!

Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai…

Sưu tầm

Thơ vui chọn vợ

Chào các bạn hôm nay trang thơ buồn xin gửi tới các bạn bài thơ vui sưu tầm ạ nó mang tính chất 18+ nên nếu anh em không thích thì đừng đọc nhé.Cám ơn nhiều ạ 

THƠ CHỌN VỢ

Mười bẩy thì muốn chọn người ngon
Muốn được mông cong với ngực tròn
Muốn được làm tình như phim sex
Chân cao gầm thoáng và eo thon…
Hai nhăm thì muốn tìm gái ngoan
Hơi béo cũng được miễn còn xoan
Miễn là nói chuyện vui và hợp
Miễn là làm tình được hân hoan…
Ba mươi thì muốn chọn gái lành
Giặt giũ thoăn thoắt mạnh và nhanh
Nấu ăn khéo léo ngon và nóng
Làm về ỉa cái… có cơm canh…
Ba nhăm chỉ cần gái bình thường
Biết kêu ú ớ ở trên giường
Trời mưa biết chạy vào nhà trú
Nửa đêm không nhặt lá ngoài đường…
Bốn mươi thì tính trở nên liều
Gặp ai cũng muốn nhẩy vào yêu
Pê đê cũng được, miễn chuyển giới
Gái già cũng chén – đéo nói nhiều…
Bốn nhăm thì ế mẹ nó rồi
Cái trim chỉ dùng để đái thôi
Đéo nghĩ vợ con cho nó mệt
Cứ để thế này cho thảnh thơi….
Năm mươi thì nên ra khỏi nhà
Mua một liều thuốc Via Gờ Ra
Bẻ uống một nửa trước khi đái
Để còn đỡ nhỏ ướt nền nhà…
Sáu mươi rất dễ trở thành gà
Lấy vợ chỉ để đỡ sợ ma
Mùa đông nó kéo chăn một phát
Sáng ra nó được hưởng căn nhà.
~~HIEU ORION~~

Thành phố từ đó không còn em nữa

Thành phố từ đó không còn em nữa

Có một thời như thế, chúng mình yêu
Thành phố nơi nào cũng in dấu chân hai đứa
Cả tiếng ve cũng thành nỗi nhớ
Những vuông cỏ xanh như những mảng rêu buồn
Anh nắm tay em đi suốt những hoàng hôn
Nụ hôn vội góc giảng đường tối muộn
Cả vòng tay ôm xuyên qua sương mù sáng sớm
Lúc ngả đầu vào nhau quán vắng ban trưa
Chúng mình đã hứa hẹn điều gì với nhau chưa?
Mà tên hai đứa lồng vào nhau trên thân cây phượng vỹ
Hoa cứ đỏ để bây giờ rối nghĩ
Thành phố bơ vơ một nụ cười buồn
Thành phố giấu em vào những trận mưa tuôn
Nơi quán cũ anh ngồi chờ dạo đó
(Bây giờ quán ấy chỉ còn trong nỗi nhớ)
Và em….
Đã hứa với nhau bằng những nụ hôn mềm
Nên nỗi nhớ bật lên thành tiếng gọi
Tiếng gọi lẫn trong mưa, nỗi nhớ buồn như nắng
Anh còn biết đi đâu?
Anh còn biết đi đâu khi mọi con đường
Đều nhắc anh về một thời như thế
Hoàng Anh Tú

Thơ tình yêu em giấu gì

Thơ tình yêu em giấu gì

Em nắm hai bàn tay
Và bảo tôi chọn một 
Em giấu gì trong ấy
Ngọt ngào hay đắng cay
Lắc đầu em chẳng nói 
Vẻ mặt em lạnh lùng
Sao tôi đang dằn vặt
Mà em vẫn ung dung
Em giấu gì trong ấy
Ở lại hay chia tay
Em giấu gì, trời hỡi 
Hờ hững hay đắm say
Em giấu gì trong ấy
Tôi bỗng giận em nhiều
Hay bỗng dưng em muốn
Đùa bỡn với tình yêu
Tôi bảo tôi không chọn 
Chọn đi, em dỗ dành
Tôi bảo tôi không chọn
Mặt em bỗng tái xanh
Em bảo tôi phải chọn
Nếu không hãy giã từ
Thì đằng nào chả thế
Tôi quay gót, ngần ngừ
Nhưng em không gọi lại 
Tôi bỗng giận điên cuồng
Hóa ra bao hò hẹn
Chỉ là trò chơi suông
Nhưng rồi tôi áy náy 
Nàng đã có lỗi gì
Nàng giấu gì trong ấy 
Gì đây hỡi cỏ cây
Nàng chờ tôi xin lỗi
Tôi cũng thế, đợi nàng 
Thế rồi thu chào hạ 
Nàng lỡ bước sang ngang
Cũng kể từ ngày ấy 
Tôi đã sớm để tang
Xòe, nắm, nắm, xòe, nắm
Trong những ngày lang thang
Một hôm tôi bỗng thấy
Thơ thẩn ở bên đường 
Cô bé và cậu bé
Trong mưa phùn ẩm ương
Cũng chìa đôi tay nắm 
Cũng tỏ vẻ lạnh lùng
Những mắt không giấu nổi 
Một tia sáng mông lung
Rồi cậu bé chọn một 
Cô bé giở bàn tay
Một bàn tay trắng xóa 
Mũi tôi bắt đầu cay
Cô bé cười khúc khích 
Bàn tay kia mở xòe 
Tôi không tin vào mắt 
Một giọt kẹo tròn xoe
Nhưng rồi tôi bỗng hiểu
Tôi đã chẳng yêu nàng
Tất cả, ừ, tất cả
Chỉ là thói đa mang
Rồi tôi bỏ nỗi nhớ
Tôi vun lại xanh ngày 
Thế mà tôi vẫn hỏi
Em giấu gì trong tay?
Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bài thơ cuối

Bài thơ cuối

Gặp em, như bài thơ, muộn màng
Thu ấy, bao lần mơ em sang…
Đánh mất nụ cười, anh lặng lẽ
Giọt buồn rơi, rơi mãi, khẽ khàng 
Anh thèm sao trả em bình yên
Cho đời em vui, thôi ưu phiền
Cho lúc vô tình, em qua nữa
Nhìn mắt em, anh thấy nắng lên
Em hỡi, buồn vui cũng đã rồi
Trách chi anh cũng chẳng còn… vôi
Thà lặng được nào, đi một lẽ
Tái tê thơ cũng bởi yêu người
Tay với khua tìm… mong lãng quên
Khi phố lên đèn, tim nhói lên
Khi nắng tưng bừng, khi mưa rớt
Người ơi, khoảng trống, từ muôn miền…
Viết cho em, như lần cuối cùng
Buồn sao, nghe vẫn tiếng tim rung…
Thôi, lặng lẽ anh về trong phố
Em ơi, đoạn tuyệt mộng tương phùng?
Thôi, anh lặng lẽ, kể từ nay
Lặng lẽ buồn, vui, phố mỗi ngày
Hứng giọt mơ thầm vui một thoáng
Nụ cười chắc cũng bớt heo may.
Sưu tầm

Thơ tình chiều thứ 7

Thơ tình chiều thứ 7

Cánh gió chiều nồng thơm man mác
Ngõ phố lao xao thứ bẩy… dài 
Nhớ những ngày mưa chưa nặng hạt
Thể nào cũng mộng… tóc em bay
Gió có đủ dài về bên ấy
Gửi chút hương mùa thu tới em
Mênh mang ráng đỏ hoàng hôn nhuộm
Hồn sạn chai kia bỗng yếu mềm
Không em, ngỡ mùa sang lủi thủi
Lặng im rồi, đâu nữa mà reo
Lời ru nào cho lòng thêm rối
Buồn lơ ngơ, buồn kín cả chiều
Chỉ tại hoàng lan thơm lối cũ
Những lối phố dành lúc em sang
Làm anh thổn thức mà say mộng
Quên mất mùa yêu đã sớm tàn!
Sưu tầm

Ngại giấc mơ buồn

Thơ tình Ngại giấc mơ buồn

Có còn ai thức với đêm nay
Phố đã ngủ im dưới sương dày
Ngại giấc mơ buồn không mầu sắc
Viết dở đôi dòng, mắt đã cay
Những muốn hòa tan giữa sóng đời
Sao lòng cứ vậy, chẳng hề nguôi
Mùa thu đang cạn, mùa hoa sữa
Gió thoảng hương đưa, phố nhớ người
Ngại giấc mơ buồn, … đợi sớm mai
Ngày nao đêm đã tựa sông dài
Thuyền mơ tôi đón người… Nay lạ
Đêm này – đêm khác, chẳng còn ai
Người hỡi hay chăng đêm, mỗi đêm
Nỗi buồn tôi mơ một giấc mềm
Tình đã xa vời… hương còn đọng
Ngại giấc mơ buồn, … nên nhớ thêm.
Sưu tầm

Em trở về…

Em trở về…

Em trở về hò hẹn với cô đơn
Nhưng đã mất những niềm kiêu hãnh cũ
Chỉ còn những khúc hát ru mong trái tim yên ngủ
Mơ ước bồng bềnh tan rất nhẹ như mây

Em trở về mùa giá lạnh bờ vai
Vòng tay hẹp tự ôm mình không nổi
Tiếng cười vỡ trong đêm đầy bóng tối
Vẫn là em mà còn phải là em?

Em trở về góc phố rất quen
Con đường nhỏ từng quen bàn chân nhỏ
Bỗng hụt bước chông chênh trong chiều gió
Chơi vơi giờ cũng khác những ngày xưa

Em trở về ngồi hát dưới trời mưa
Bài hát cũ nghe lúc còn mười bảy
Từ độ em đi hoa có vàng nơi ấy
Một phút giây nào mình khóc cho nhau

Em trở về đứng giữa đêm sâu
Uống tuyệt vọng để say quên hò hẹn
Nước mắt ấm môi, nỗi buồn nghiêng chén
Sóng sánh đêm dài, sóng sánh em.

Em trở về…

(via pygenki)