 |
| Thơ viết về những người khuyết tật, mảnh đời bất hạnh (ảnh: internet) |
BÀI THƠ: THÂN PHẬN TẬT NGUYỀN
Thơ: Hồng Hoa
Em cũng sống giữa đời như thiên hạ
Nhưng nỗi đau lại quá sức làm người
Năm tháng buồn…mặt rủ rượi chẳng tươi
Thân tàn phế tiếng cười không còn nữa.
Cầu sớm tối…vui đùa tình chan chứa
Nhưng thân em đâu chọn lựa được gì
Chân tay cùng…ghì níu để lết đi
Lê thân xác…môi thầm thì…gọi Mẹ.
Rồi cứ thế em nhẹ nhàng thật khẽ
Cố gượng cười…dù chỉ hé vành môi
Nuốt đớn đau muôn lối của cuộc đời
Rơi nước mắt thấm bờ môi mặn chát.
Ai ngang qua…nhớ giúp em két bạc
Để nuôi thân khi thân xác hiểm nghèo
Đời dải dầu khô héo…giữa cheo leo
Thương thân phận bọt bèo trời nỡ đọa!
THƠ NGƯỜI KHUYẾT TẬT: THẮP SÁNG ƯỚC MƠ
Thơ: Trần Văn Nghệ
Bao mong mỏi đến ngày sinh hạ
Mẹ đón em một đóa hoa tươi
Nét môi, khoé mắt,mi cười
Bi bô học nói, vui chơi suốt ngày.
Nhưng uất hận đắng cay vô lối
Trời cao xanh bắt tội em mang
Hóa công sao lại bẽ bàng
Tứ chi nặn dở, muộn màng ngày sinh.
Nhìn chúng bạn đuổi hình bắt bóng
Bi với cù, chong chóng, nhảy dây
Còn em lay lắt thân gầy
Sàn nhà, bậu cửa vạch đầy nét son.
Cuộc đời nhỏ sao còn phải gánh?
Nét tai ương ai chạnh lòng đây?
Bất công giữa cuộc đời này
Nuôi mầm mơ ước có thay phận nghèo?
Nhưng em hỡi!Gieo neo đâu sợ
Khó khăn nhiều chớ có chùn chân
Trong em nhiều lắm: Tinh thần
Trí khôn tuyệt đỉnh, rất cần đó em.
Trong giấc ngủ nuôi niềm mộng ước
Đời cho em được bước thẳng ngay
Vạch đường bằng chính đôi tay
Gian nan đâu kể, có ngày vinh quang.
Hãy tin nhé, mỗi trang em viết
Sẽ có dòng tha thiết tình thương
Cuộc đời nhiều lắm -Vô thường
Bàn tay nâng đỡ đoạn đường em đi.
Lòng nhân ái chẳng khi nào thiếu
Nghĩa nhân từ đâu liệu đắn đo?
Chở hy vọng -Một con đò
Thắp niềm mơ ước em thơ vững lòng.
Xem thêm →