BÁNH XE TÌNH YÊU – Thơ Buồn

Bánh xe tình yêu lăn đi đâu?
Khói bụi vờn bay đến ngập đầu
Chở mùa trăng khuyết sau hẻm nhỏ
Chôn giấu mùa yêu vời vợi đau

Bánh xe tình yêu lắm gập ghềnh!
Đá cuội vốn già nằm tênh hênh
Vội vã đánh rơi vòng tay búp…
Xa vắng môi hồng, tên gọi tên

Bánh xe tình yêu chạy ngang tim
Hứng bao mưa gió đổ trăm miền
Sóng tình gờn gợn trong gió thoảng
Giẫm nát đời nhau chua chát thêm

Bánh xe tình yêu đã mờ xa
Người còn yểu điệu, dáng kiêu sa…
Khoảng trống sau lưng còn nghiêng ngả
Ngồi khóc trông theo bóng xế tà

Bánh xe tình yêu đã mốc meo
Ngõ đời quán trọ cột liêu xiêu
Cây ngủ trầm tư bên hồn lá
Bẻ nhánh tương tư,gió đổi chiều

TPHCM,ngày 22/7/2016
Thiên Ân ( Bình Dương)



Nguồn:https://thobuon.net/tho-tu-do/banh-xe-tinh-yeu.html

Thơ Quảng Nam bão lũ, sạt lở đất đai thật đau buồn & xúc động

[Thơ Quảng Nam bão lũ] – Tổng hợp những bài thơ viết về mưa bão, lũ lụt, đất đai bị sạt lở tại Quảng Nam gây thiệt hại rất nhiều về người và của. Những bài thơ thể hiện nỗi đau và lời động viên chia sẻ thật xúc động trước những mất mát mà người dân Xứ Quảng đã phải gánh chịu do thiên tai gây ra.

***Thơ liên quan: Những bài thơ viết về bão lũ miền Trung, ngập lụt vì mưa lớn

Chùm thơ xót thương khi Quảng Nam gặp thiên tai

THƯƠNG LẮM QUẢNG NAM – Thơ: Tín Huy

Hãy gắng về thăm lại đất Quảng Nam
Bão với lũ làm hoang tàn xơ xát
Đứa trẻ thơ mất mẹ buồn ngơ ngát
Cảnh tan thương sao chua chát chạnh lòng

Giờ còn đâu con sông mát nước trong
Đất đá phủ theo dòng sông thêm đục
Tiếng suối reo nơi rừng xanh bao lúc
Chỉ còn chăng trong khúc hát mà thôi

Hãy về đi trông nước mắt mặn môi
Thương đứa trẻ đang ngồi bên đôi mộ
Cha mẹ nghèo suốt đời trong gian khổ
Đã chết rồi ai chạy gạo nuôi em

Bão lũ về gian khó chất chồng thêm
Người chiến sĩ bao đêm dài đâu ngủ
Ngậm ngùi thương bao nấm mồ thiếu chủ
Nhìn quê hương như phủ một màu tang

Núi rừng xanh cây cối đã hoang tàn
Bao câu hỏi với muôn ngàn oán trách
Có phải chăng cần thêm nhiều chính sách
Để quê hương xanh sạch mãi một màu.

NHỮNG HỐ CHÔN TẬP THỂ THỜI BÌNH – Thơ: Hoàng Bích Thị

Chỉ có ở Trà-leng
Ngôi mộ chung như vậy
Quảng Nam quê mình đấy
Bão số 9 gây ra

Ôi mảnh đất hiền hòa
Trong thời bình đất nước
Không chiến tranh xâm lược
Mà tang tóc thê lương

Thiên tai đến đâu lường
Biết bao ngôi nhà sập
Mạng người bị vùi lấp
Núi lở đất sạt trôi

Nước dâng ngập trắng trời
Dân quê tôi chịu khổ
Đây là những ngôi mộ
Mỗi gia đình chôn chung

Thật đau xót vô cùng
Chắp tay xin khấn nguyện
Nén hương trầm đưa tiễn
Chốn cực lạc an nhiên

Xin hãy trút ưu phiền
Bình yên cùng Đất Mẹ.

Khóc trước sự mất mát của bà con Quảng Nam do thiên tai gây ra
Nhà báo Đoàn Hữu Trung đã không cầm nổi nước mắt khi tác nghiệp tại hiện trường vụ sạc lở đất tại Trà Leng huyện Nam Trà My _ Quảng Nam..

NỖi ĐAU TRÀ LENG – Thơ: Đồng Văn Tưởng

Lòng đau đớn nghẹn ngào bao thương tiếc
Của phóng viên vốn tác nghiệp đã lâu
Cảnh tan hoang đâu quay chỉ lần đầu
Giọt nước mắt từ thương sầu đau thắt

Cảnh thấy bé mà không nhìn thấy mặt
Trong hoang tàn bùn đất phủ kín rồi
Bế bé lên dòng lệ cứ tuôn rơi
Bởi thương lắm một cuộc đời con trẻ

Mới đây thôi… Mắt, miệng, môi của bé
Tươi như hoa bên cha mẹ người thân
Cùng nô đùa bên các bạn quây quần
Làng bên suối đẹp như tranh thủy mặc

Trong gió bão ngỡ ở nơi vững chắc
Với ước mơ còn đang giấc nồng say
Núi ầm vang trút đất phủ làng này
Thật thảm cảnh khi chia tay ly biệt!

Mẹ gọi con.. Vợ gọi chồng thảm thiết
Chị tìm em …giờ chị biết tìm đâu?
Từng đoàn người cứu hộ vẫn nhắc nhau
Nhẹ cuốc xẻng mà lệ sầu chan chứa

Trà Leng ơi! Nổi đau xin sẻ nửa
Giọt lệ rơi được cất chứa trong tim
Dù khó khăn bao người vẫn gắng tìm
Là lẽ sống với niềm tin hy vọng.!!!

QUẢNG NAM TẬN CÙNG NỖI ĐAU – Thơ: Hoa Thủy Tiên

(Vụ sạt lở 53 người mất tích ở Trà leng, Trà vân)

Quảng Nam đau xót vô vàn
Lại thêm sạt lở bàng hoàng người ơi
Trà Leng tang tóc trắng trời
Năm ba (53) người lại xa rời thế gian.

Tiếng gào tiếng khóc ầm vang
Còn ai nghe thấy tiếng oan đọa đầy
Ào ào thác đổ bên cây
Khổ đau cứ mãi ngất ngây chất chồng.

Hỡi ơi bão táp mưa giông
Tang thương cứ thế đèo bòng nối nhau
Quang Nam lại chịu nỗi đau
Tận cùng lệ chảy nỗi sầu nào vơi.

Năm canh tý chẳng nghỉ ngơi
Nào là dịch bệnh khắp nơi lan tràn
Lũ về quét sạch mùa màng
Bao nhiêu mất mát sang trang sử nhà.

Thiên tai hiểm họa xảy ra
Thống kê người mất thật là đớn đau
Nỗi buồn chồng chất lên nhau
Mong sao Bồ Tát cứu mau cõi trần.

Thế gian vũ trụ xoay vần
Sống đời đâu biết nợ nần làm sao
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Khổ người trần thế lao đao vô cùng.

Trời đang gió lớn đùng đùng
Chỉ là sự sống có cung có cầu
Nếu mà phạm đến thiên cung
Thì xin xá tội cho ngưng đọa đầy.

NHÌN LẠI SAU CƠN LŨ – Thơ: Tạ Hồng Dũng

Quảng Nam tôi…
đi qua mùa bão lũ
Những cánh đồng chìm ngập mặn phù sa
Ôi ! Thương quá cụ già tay lạnh cóng
Bưng tô mì nghe nặng trĩu xót xa

Quảng Nam tôi…
vẫn đang còn nghèo khó
Vạn ngôi nhà nay đổ nát tan hoang
Nhiều trẻ thơ tạm nghỉ học trường làng
Di tích cổ điêu tàng công gìn giữ

Quảng Nam tôi…
đâu là trong quá khứ
Hiện tại bây giờ mới đó hôm qua
Thu Bồn Trung Phước Đại Lộc Vu Gia
Từ nơi ấy hai con sông cuồn cuộn

Quảng Nam tôi…
cơ hàn nào đâu muốn
Dãy đất lành eo hẹp của miền Trung
Sản sinh ra nhiều thế hệ anh hùng
Dù gian khổ vẫn chung lòng xây dựng

Quảng Nam tôi…
Người nông dân chịu đựng
Bao nhọc nhằn phải hứng lấy nắng mưa
Chuyện thường tình giông bão lũ sớm trưa
Đêm thứ bảy Sài Gòn vừa thao thức….!!!!!

***Thơ liên quan: 92+ Bài thơ viết về Quảng Nam, thơ tình Xứ Quảng hay nhất

Chùm thơ chia sẻ nỗi đau, mất mát với người dân Xứ Quảng

NGỒI XEM TRUYỀN HÌNH – Thơ: Tích Vy
(VTV1 truyền hình trực tiếp làng Trà Leng san bằng trong trận bão)

Cảm ơn V1 truyền hình
Tường thuật trận bão thất kinh lòng người
Quảng Nam đau xót bạn ơi
Cả làng vùi lấp… một đời quặn đau!

Trà Leng núi lở vùi sâu
Tiếng kêu thảm thiết lệ sầu tuôn rơi
Đớn đau nay thấu tận trời
Một làng xóa sạch bao lời oán than…!

Ngồi xem nước mắt chảy tràn
Nấc lên thành tiếng tâm can rã rời
Ruột đau như cắt bạn ơi
Quay bao thảm họa tả tơi điêu tàn.

Bão gây bao nỗi lầm than
Chia ly, tử, biệt vô vàn khổ đau
Chung tay góp sức cho mau
Sẻ chia, cứu, giúp trước sau vẹn toàn.

Chùm thơ ca ngợi Bộ đội – những người Lính luôn sẵn sàng cứu trợ bà con Quảng Nam trước bão lũ

TIẾNG GỌI TỪ NAM TRÀ MY – Thơ: Nguyễn Văn Thành

Thật kinh hoàng Nam Trà My, Quảng Nam
Lở đất lấp năm ba người hai bản
Mở đường gấp đưa lực lượng cứu nạn
Quyết tâm vào dẫu gặp vạn gian nan

Thương người dân thiên tai khổ vô vàn
Mấy tháng trước còn mang làn cứu trợ
Nơi bị dịch COVID…nay đất lở…
Xã Trà Leng, Trà Vân…ngỡ nhầm nghe

Người bị nạn người lành sẽ chở che
Những người lính đã thấu nghe tiếng gọi
Giữa đêm mưa ánh đèn pin sáng rọi
Cứu bà con từ mọi hướng đường vào

Lệ tuôn giữa bão lũ đang thét gào
Mong bà con người nào cũng qua khỏi
Thấu tận tim tha thiết lời kêu gọi
Cả nước cùng tiếng nói cứu miền Trung…

Bộ đội chuẩn bị vào nơi bị ảnh hưởng của thiên tai để hỗ trợ bà con
Bộ đội chuẩn bị vào nơi bị ảnh hưởng của thiên tai để hỗ trợ bà con (ảnh từ internet).

CHUẨN BỊ LÊN ĐƯỜNG – Thơ: Nguyễn Ký

Bão qua giờ lại lên đường
Quảng Nam thẳng tiến tình thương đang chờ
Xóm nghèo đất lở xác xơ
Nhiều nơi cô lập bơ vơ giữa Trời

Bước chân có mặt mọi nơi
Không được giây phút thảnh thơi về nhà
Khó khăn bão tố phong ba
Thì là có lính xông pha tuyến đầu

Núi cao trắc trở vùng sâu
Hiểm nguy bất chấp dải dầu gian nan
Ba lô thực phẩm phải mang
Dốc đèo trơn trợt bản làng xa xôi

Mỏi chân cũng chẳng dám ngồi
Chừng nào tiếp cận được rồi mới yên
Chia nhau làm việc luân phiên
Mỗi người một việc đi liền cố lên

Trách nhiệm không nghĩ đáp đền
Cứu dân nghĩa vụ đứng trên hàng đầu
Chẳng ngại mưa gió đêm thâu
Quyết tâm khắc phục mong cầu sẻ suôn

Gặp nhiều hoàn cảnh đau buồn
Thì lệ của lính cũng tuôn cay nồng
Yêu quê bằng cả tấm lòng
Của người lính chiến mặn nồng thương yêu

Khổ cực vất vả đủ điều
Nhưng về quyền lợi còn nhiều khó khăn
Hy sinh tuổi trẻ siêng năng
Bảo vệ Tổ Quốc tính bằng phút giây.

MÀU XANH ÁO LÍNH – Thơ: Phạm Quang Biểu

Màu xanh áo lính thân thương
Có mặt trên khắp nẻo đường gian lao
Trách nhiệm giúp đỡ đồng bào
Thiên tai, bão lũ ai nào biết chăng

Nhìn đây mới thấu hiểu rằng
Màu xanh áo lính tháng năm trọn tình
Người lính đã phải hy sinh
Gánh vác trách nhiệm quên mình vì dân

Phong ba bão táp xả thân
Lo cho cuộc sống muôn dân vẹn toàn
Quân – Dân tình cảm chứa chan
Nét đẹp vốn quý muôn vàn đáng yêu

Trải qua mới hiểu ra điều
Màu xanh áo lính góp nhiều công lao
Chỉ có biển rộng, trời cao
Mới thấu hiểu nổi công lao quên mình

Vì dân, vì nước hy sinh
Màu xanh áo lính thắm tình trong ta
Quân đội từ dân mà ra
Vì dân chiến đấu nên ta giữ gìn

Màu xanh áo lính niềm tin
Luôn luôn tỏa sáng trong tim mọi người…

***Thơ liên quan: Tuyển tập Thơ viết về sông Thu Bồn thật hay & cảm xúc

Những bài thơ mới hơn viết về mưa bão, lũ lụt ở Quảng Nam

THƯƠNG QUÁ QUẢNG NAM – Thơ: Nguyễn Đình Huân

Miền Trung ơi thêm một lần tang tóc
Nước mắt cạn rồi chẳng khóc nữa đâu
Bão chồng bão đau buồn tiếp buồn đau
Năm ba (53) người bị vùi sâu dưới đất

Miền Trung ơi trong lòng đau như cắt
Bao đồng bào về với đất Quảng Nam
Nước ngập tràn nhà cửa mất ly tan
Trà My thương yêu xóm làng mất hết

Thật đau xót ôi Quảng Nam đất thép
Trong kháng chiến luôn đoàn kết đấu tranh
Đất anh hùng Quảng Nam đã xứng danh
Quê mẹ Thứ là bức thành vững chãi

Hết chiến tranh quê hương liền một dải
Xây dựng xóm làng hiện đại văn minh
Có ngờ đâu tang thương giữa thời bình
Trước bão giông phải gồng mình vượt lũ

Toàn dân ta chung tay cùng chính phủ
Giúp Quảng Nam vượt vần vũ gió giông
Cả đất nước ta đoàn kết một lòng
Luôn xứng danh là con Hồng cháu Lạc.

Lũ lụt tại Quảng Nam nước dâng ngập tới mái nhà
Lũ lụt tại Quảng Nam nước dâng ngập tới mái nhà (ảnh từ internet).

BÃO NỔI MƯA GIÔNG – Thơ: Dương Hà

Nước trắng đầy ngập đồng sủi bọt
Dân khổ nghèo nhà dột nẻo xa
Mỗi khi bão nổi giông sa
Đường đi cách trở phà qua gặp lầy

Bão đi qua miền vùng lầy lội
Dân lạnh lòng thiếu trước hụt sau
Đập xô lũ xả ngang đầu
Nhà siêu đổ nát hoa màu trắng tay

Cứ mỗi năm mưa về gió rít
Là đau lòng dân nỗi xót xa
Dân nào đâu dám kêu ca
Cầu trời mưa thuận gió hoà an vui

Nhưng thiên tai trời ban là vậy
Hạn mất mùa lũ lụt mưa sa
Chỉ mong cứu trợ cho qua
Manh màng,mì gói gọi là ấm thân

Một mảnh chăn nào đâu đủ ấm
Một gói mì lót dạ bớt đau
Lá lành đùm lá rách nhàu
Mà sao cứ mãi đua nhau khổ hoài

Miệng luôn hô dân giàu nước mạnh
Mà dân luôn nằm đất phơi sương
Mưa về dân trú quảng trường
Còn quan biệt thự nhà vườn ô tô

Cuộc sống nghèo luôn luôn bao phủ
Một người làm không đủ nuôi thân
Lấy đâu nhà ở sáu tầng
Quà trao sáu tỷ để phần dâu con

Cuộc sống khổ muôn phần dân liệu
Việc quan sai ai chịu ra đây
Dân đen cắn khố ngậm chày
Trời thương mưa thuận lại cày ruộng sâu.

LỜI TRĂN TRỐI TRONG BÃO LŨ – Thơ: Vân Huỳnh

Chiều nay gió bấc khơi sương
Mây ngàn lã ngọn về phương Nam rồi
Miền Trung bão mới đây thôi
Số mười, mười một, đến rồi mười hai

Thương sao những xóm làng chài
Ghe thuyền chìm giữa thiên tai bão bùng
Cửa nhà trôi tuốt ra sông
Ôm con ngồi khóc chờ chồng…chồng ơi!

Anh đang bám biển mù khơi
Qua cơn thủy nạn ông trời không anh?
Nhà mình mực nước lên nhanh
Nóc nhà không chỗ dỗ dành con thơ!

Lũ dâng mái ngói nhà thờ
Lạnh run con khóc…em chờ ..trời ơi
Cứu hộ thì quá xa xôi
Mình em bốn đứa con trôi theo dòng

Anh còn đánh cá biển Đông
Bão mười hai nổi cuồng phong chết người
Em và con có chết trôi
Anh về…sứa lại mái chòi… nha anh!!

ĐỨT RUỘT .. MIỀN TRUNG – Thơ: Như Hoa

Đêm qua mưa bão giật rung
Có bằng nơi ấy miền trung ngập chìm
Nỗi đau mất mát nhói tim
Ruộng vườn nhà cửa triền miên điêu tàn..
Gánh bao bão lũ tan hoang
Cuộc sống vốn đã cơ hàn người ơi..
Thân xơ xác rũ tả tơi
Gieo bao thảm cảnh lệ rơi khổ sầu

Chắt chiu dành dụm bấy lâu
Giông cuồng kéo đến từ đâu tứ bề
Thôi đành chấp nhận thảm thê
Cả nước quặn thắt dõi về miền trung
Xin trời hãy bớt bão bùng
Xót thương bao kẻ khốn cùng thê lương
Cái nghèo đeo đẳng đoạn trường
Cao xanh ơi … hỡi … muôn đường khó khăn

Khổ rồi đá sỏi đất cằn
Tai trời ách nước vạn lần đeo mang
Trẻ, già tiếng khóc oán than
Cuộc đời sao quá bẽ bàng xốn xang
Người con xa xứ không an
Mẹ cha, con dại gia can nát nhàu
Chắp tay tâm khẩn nguyện cầu
Như Lai Quán Thế nhiệm mầu phóng quang

Đưa tay cứu độ trần gian
Lụy phiền dương thế xa gần khổ đau
Tâm hương đốt nén linh sầu
Dưới chân phật mẫu cúi đầu nguyện xin..!

Thơ Quảng Nam bão lũ
Quảng Nam nói riêng và người dân miền Trung nói chung thường xuyên chịu ảnh hưởng từ thiên tai mỗi năm (ảnh từ internet).

KẾT
Các bạn vừa xem qua những bài thơ nói lên nỗi đau của người dân Quảng Nam trước bão lũ do thiên tai gây ra. Hãy cùng chia sẻ cảm xúc trước những mất mát to lớn này của người dân Xứ Quảng ở phần bình luận bên dưới bạn nhé!.

Nguồn:https://kyuc.net/tho-quang-nam-bao-lu

Thơ viết về Chùa Thiên Mụ thật hay & cảm xúc (75+ bài)

 

[Thơ viết về Chùa Thiên Mụ] – Tổng hợp những bài thơ hay và cảm xúc viết về chùa Thiên Mụ ở Xứ Huế. Thơ ca ngợi vẻ đẹp, sự cổ kính và linh thiêng của ngôi chùa Thiên Mụ nổi tiếng này. Cùng với đó là nỗi nhớ Thiên Mụ, nỗi nhớ quê hương của người con Xứ Huế xa quê và du khách.

***Thơ liên quan: Chùm thơ Xứ Huế hay, thơ ca ngợi cố đô Huế đẹp & cổ kính trầm tư

Chùm thơ cảm xúc về Chùa Thiên Mụ cổ kính, linh thiêng

TÍM MƠ – Thơ: Vũ Xuân Hòe

Cho tôi về Thiên Mụ
Để đi vãn cảnh chùa
Và thắp nhang thành kính
Tạ ơn với người xưa.

Âm vang tiếng chuông chùa
Ngân nga cùng sông nước
Hương giang thuyền nhẹ lướt
Thuyền ơi xuôi về đâu.

Tiếng mõ tiếng kinh cầu
Loang xa trên mặt nước
Nhẹ nhàng chân anh bước
Đi vào chốn bồng lai.

Kìa thấp thoáng bóng ai
Áo dài buông màu tím
Em cũng đang tìm đến
Nơi thiền từ cùng anh.

Sông Hương nước chảy quanh
Khiến lòng anh man mác
Vọng đâu đây ai hát
Khúc Nam ai ,Nam bằng.

Bông hoa tím Bằng lăng
Bên đường vui hớn hở
Bước đi lòng vẫn nhớ
Thiên Mụ chiều tím mơ.

Thơ viết về Chùa Thiên Mụ

VỀ THIÊN MỤ – Thơ: Diễm Phúc

Em về Thiên Mụ cùng anh
Ngẩn ngơ nghe khúc Nam Bình xốn xao
Bước lên bậc cấp nao nao
Chuông chùa vọng khúc hôm nào hiển linh

Ngày xưa ai đến Thần Kinh
Hẹn lên Thiên Mụ duyên tình dở dang
Bây chừ năm tháng cũ càng
Đâu rồi huyền thoại chứa chan nỗi sầu

Bảy tầng tháp cổ rêu sâu
Mùa hè mang cả tình đầu thương yêu.

CHÙA THIÊN MỤ! – Thơ: Lương Mận

Nghiêng mình soi bóng sông Hương
Tháp cao đón gió mười phương tụ về.
Thỏa lòng du khách xa quê
Một lần ghé đến câu thề mãi đeo.

Dáng duyên tư lự thanh tao
Chốn xưa nhung lụa ra vào đón đưa
Ngọc ngà thành quách khi xưa
Cố đô tạc vóc chiều trưa dụ mời.

CHIỀU CỐ ĐÔ – Thơ: Vân Hồ

Chuông Thiên Mụ ngân điệp khúc du miên
Tháp Phước Duyên chìm sâu trong lắng đọng
Bến thuyền xưa như đan tơ dệt mộng
Ai đứng chờ .. Ai còn nhớ .. Ai trông..???

Áng mây chiều ẩn hiện giữa tầng không
Chiếc thuyền nhỏ bồng bềnh trên sóng nước
Em một mình với dòng đời xuôi ngược
Hoài niệm buồn len nhẹ chảy vào tim..

***Thơ liên quan: Chùm thơ viết về dòng Sông Hương xứ Huế hay nhất

Chùm thơ tự sáng tác viết về Chùa Thiên Mụ mới nhất

CHÙA THIÊN MỤ – Thơ: Nguyễn Dậu

Sông xanh sóng nước lao xao
Tích xưa trào cuốn chảy vào lãng du
Chiều tà lãng đãng sương mù
Đây chùa Thiên Mụ ngàn thu vẫn còn

Phật đường trên, dưới nước non
Sông in bóng nguyệt vẹn tròn lung linh
Cảnh tiên sơn thủy hữu tình
Chùa thiêng ghi tạc bóng hình Huế ơi!

Những lời pháp nhủ răn đời
Linh thiêng phật dạy là nơi nhiệm màu
Đời đời kiếp kiếp mai sau
Dạy con khuyên cháu bảo nhau mà về.

CHÙA THIÊN MỤ – Thơ: Phan An

Kề vực Hương Giang thoáng cửa thiền
Khách du dừng gót chốn am thiêng
Hỏi bao nhiêu tuổi? xưng rằng: Mụ
Chớ đến từ đâu? Đáp: tự thiên
Chẳng ở trên trời vui nắng gió
Xuống chi hạ giới lắm ưu phiền???
Phải chăng kiếp trước là tôn nữ
Gian díu chưa đành bỏ chữ: Duyên!./.

Thơ viết về Chùa Thiên Mụ

THIÊN MỤ MỘT CHIỀU – Thơ: Lê Hoàng

O có nhớ! Ngày qua Thiên Mụ
Nắng chiều rơi …ấp ủ mây ngàn
Lưu hoài kỷ niệm chứa chan
Chia tay bữa nớ …muộn màng tới ni

Kim Long hỡi! đò đi đò lại
Tiếng chuông ngân vọng mãi trong lòng
Nơi này anh vẫn chờ mong
Ngày ta gặp gỡ, trao vòng tay yêu

Sông Hương nhớ một chiều gió lộng
Ai gieo tình rung động đời nhau
Để xao xuyến mấy nhịp cầu
Một lần như đã trao câu hẹn thề

Xa biền biệt sơn khê mấy nẻo
Làm bây chừ …khô héo trời xanh
Tím chiều mây tím xuyên mành
Mưa giăng phủ lối mình anh đợi chờ

Đây chiếc nón bài thơ dạo ấy
Đã nhạt nhòa sóng dậy hồn ai
Phải chăng lưu luyến hình hài
Một chiều Thiên Mụ mưa bay hững hờ.

ĐÊM THIÊN MỤ – Thơ: Văn Khoa

Mấy tầng tháp cổ giữa hàng cây
Chuông điểm canh ngân tiếng vọng đầy
Phảng phất trầm bay làn khói mỏng
Mơ màng lơ lửng mảnh Trăng gầy
Nón nghiêng bến hẹn đang trông đợi
Thuyền lạc phương nào chửa tới đây
Ngơ ngẩn Hương Giang hờ hững chảy
Bóng chùa Thiên Mụ ẩn trong mây.

VỊNH CẢNH THIÊN MỤ – Thơ: Nguyễn Văn Phúc

Đẹp nhất kỳ quan cảnh đế kinh
Qua rồi thăm đó mắt theo hình
Núi chầu phía trước mây ô mát
Sông gợn theo sau khúc lượn xinh

Bảo Tháp đơn ngôi nhìn chói vợi
Chuông vàng chín cõi tiếng kim thinh
Tùng thông gió lặng vươn ngay đứng
Cảm họa thơ người thật ứng linh!.

***Thơ liên quan: Thơ hay họa ảnh cầu Trường Tiền xứ Huế

Vài hình ảnh đẹp về Chùa Thiên Mụ ở Xứ Huế

KẾT
Các bạn vừa xem qua tổng hợp những bài thơ viết về chùa Thiên Mụ thật hay và cảm xúc từ nhiều tác giả. Hãy cùng chia sẻ cảm xúc của bạn về Chùa Thiên Mụ ở phần bình luận bên dưới nhé!.

Thơ viết về Chùa Bái Đính thật hay & cảm xúc (35+ bài)

[Thơ viết về Chùa Bái Đính] Tuyển tập những bài thơ hay viết về chùa Bái Đính rất nổi tiếng ở tỉnh Ninh Bình nước ta. Thơ ca ngợi vẻ đẹp, sự uy nghi và linh thiêng của chùa Bái Đính. Đồng thời là nỗi nhớ Bái Đính, nhớ về quê hương của những người con Ninh Bình xa quê và du khách.

Chùm thơ đi lễ chùa Bái Đính thật cảm xúc từ du khách

LỄ CHÙA BÁI ĐÍNH – Thơ: Lê Chức

Bậc đá chênh vênh
Tới đỉnh đèo,
Thập phương mộ Đạo,
ráng mình leo.
Người lên gắng sức thành tâm lễ.
Kẻ xuống chồn chân quyết trí trèo.
Bái Đính đền chùa
Nơi cõi Phật,
Lưng trời rực sáng chốn từ bi.
Tao nhân, mặc khách tâm cầu thiện,
Đức Phật DI ĐÀ
dõi mắt theo.

ĐI CHÙA ĐẦU NĂM – Thơ: Ngọc Phượng

Tâm hướng thiện theo đường Phật gọi
Nẻo chánh ngay soi rọi lòng thành
Đường lên Yên Tử loanh quanh
Dốc cao thẳng đứng, cây xanh điệp trùng.

Nhớ tích xưa – lòng trung với Phật
Bỏ ngai vàng – một bậc đế vương
Chọn nơi heo hút, mù sương
Kiếp nhân quá độ – nguyện nương cửa thiền.

Về Ninh Bình – muộn phiền tan biến
Chùa Bái Đính kính viếng thành tâm
Trước thềm chánh điện Khấn thầm
Cầu cho quốc thái, an dân, gia hoà.

Bỗng như lạc giữa tòa sen khiết
Hồn lênh đênh nhập thiết bàn di
Chuyện buồn đã được xua đi
An nhiên tự tại – còn gì vui hơn.

Đi chùa gạt bỏ giận hờn
Thành tâm hướng thiện – chơn nhơn độ – phù.

Thơ viết về Chùa Bái Đính
1 góc khung cảnh chùa Bái Đính (ảnh từ internet).

THĂM BÁI ĐÍNH – Thơ: Già BV

Về thăm Bái Đính năm nào
Tòa ngang dãy dọc còn nao nao lòng
Chùa chiền trùng điệp mênh mông
Năm trăm La Hán dáng trông hiền từ

Lữ khách dáng vẻ suy tư
Đến nơi nhà Phật thấy thư thái lòng
Bảo tháp toạ lạc khoảng không
Khu vực Đông Á cũng không đâu bằng.

VỀ BÁI ĐÍNH – Thơ: Nguyễn Vân Long

NINH BÌNH BÁI ĐÍNH ngày xuân
Phương xa vãng cảnh về thăm Phật đài
Cao cao con dốc thẳm dài
Chon von chùa cổ rêu gài mái cong.

Hàng tượng đá phủ rêu phong
Ngàn năm dâu bể, thong dong nụ cười
Mười ba tầng tháp chọc trời
Vẳng nghe trong gió, tiếng người đọc kinh

Này đây giếng nước xinh xinh
Này đây ao phật sách kinh chép rồi
Hai bên La Hán đứng ngồi
Ngài đang xoa bụng, ngài cười thế nhân

BÌNH minh rắc thảm ngoài sân
Điện thờ phật tổ độ nhân chói lòa
Ngàn tay ngàn mắt, Phật bà
Cứu nhân độ thế sơn hà uy linh.

Ơn người sớm tối kệ kinh
Diệu Liên cư sỹ tuệ tinh hơn người
Góp công góp của dâng đời
Xây chùa dựng tháp giúp người bến mê

Ở đời một cõi khen chê
VỀ với BÁI ĐÍNH bến mê xa rời
Non cao nước biếc rạng ngời
Đời đời còn đó ngôi chùa trong tâm.

Chùm thơ thất ngôn bát cú viết về Chùa Bái Đính

VÃN CẢNH ĐẦU XUÂN – Thơ: Trần Đức Ánh

Vãn cảnh đầu xuân tới cửa thiền
Tràng An, Bái Đính cảnh thần tiên
Non xanh lơ lửng mây ôm núi
Nước biếc lao xao sóng vỗ thuyền
Tấp nập đạo tràng đi lễ phật
Dập dìu du khách ngắm điền viên
Tâm hồn sảng khoái thêm năm thọ
Trút bỏ ưu tư với muộn phiền.

BÁI ĐÍNH ĐÊM VỀ – Thơ: Đỗ Thị Bích Thủy

Lung linh huyền ảo giữa trời đêm
Bái Đính non thiêng sáng một miền
Bảo Tháp vút cao bừng ánh điện
Tam Tòa rực rỡ rạng thiên nhiên
Nhìn hình tưởng lúc dâng hoa đến
Ngắm cảnh nhớ ngày đỡ Tượng lên
Phật tử gần xa cung kính nguyện
Dân yên nước mạnh hướng tâm thiền.

BÁI ĐÍNH TRÀNG AN – Thơ: Trần Việt Tuấn

Bái Đính – Tràng An đẹp tuyệt vời!
Bức tranh thủy mặc ngắm xem chơi
Thiên nhiên chấm vẽ không cần bút
Nhân thế điểm tô chẳng phải lời
Non nước hữu tình giàu cỗ tích
Đền chùa vĩ đại rạng cơ ngơi
Hoa Lư thuở trước còn vang bóng
Cảnh Phật ngày nay sáng cõi đời!!

THĂM ĐẤT TRÀNG AN – Thơ: Phạm Hương

Bái Đính Ninh Bình tích cổ xưa
Trong lành khí quyển nắng xen mưa
Thuyền nan vượt sóng trôi cùng cảnh
Lữ khách du hành mắt khẽ đưa
Dãy núi dày ken làn gió quyện
Cây rừng kín lối chẳng còn thưa
Bồng bềnh khói toả như tranh họa
Nhẹ bẫng trần ai mỗi khắc mùa.

BÁI ĐÍNH HÀNH HƯƠNG – Thơ: Trần Quân

Vãn cảnh Ninh Bình giữa tiết xuân
Trời cao đất rộng nước trong ngần
Tràng An suối bạc mơ màng chảy
Bái Đính chuông đồng rộn rã ngân
Chùa rộng thâm trầm linh vạn kiếp
Tháp cao lộng lẫy đẹp muôn phần
Hành hương lễ phật cho lòng sáng
Để giữ vuông tròn đạo nghĩa nhân.

Những bài thơ ca ngợi chùa Bái Đính mới nhất

BÁI ĐÍNH MÙA VU LAN – Thơ: Hồ Như

Chùa Bái Đính đầu mùa báo hiếu
Nơi tâm linh với triệu con dân
Kính cẩn Phật pháp thánh thần
Mong cho mọi sự khang ân yên bình.

Nhân đón nhận nghĩa tình đồng đội
Về Ninh Bình tụ hội hoan vui
Cùng nhau chia ngọt, sẻ bùi
Anh em được dịp tới lui lễ Chùa.

Nén hương thắp để xua rủi hạn
Cầu bình yên cho bạn, cho ta
Anh em đồng cảm chung hòa
Cúi xin đức Phật, ông cha độ trì.

Mùa báo hiếu khắc ghi tâm khảm
Ơn bề trên chẳng dám dối lòng
Lễ tuy nhỏ mọn thanh trong
Nhắc con không để trành tròng Đức, Tâm.

THU VỀ BÁI ĐÍNH TRÀNG AN – Thơ: Chung Mai

Thu về Bái Đính Tràng An
Ngồi đò Suối Ngọc lướt làn nước xanh
Nhấp nhô núi đá lượn quanh
Mái chèo đưa đẩy nhịp thành khoan thai

Hang luồn hun hút chạy dài
Vòm trần thạch nhũ rủ hoài hết đâu
Khách du phải lựa cúi đầu
Từng giọt tý tách nhỏ bầu sữa tiên

Đền, chùa gửi hết ưu phiền
Bức tranh sơn thuỷ lạc miền thiên thai
Ngân nga vang vọng hồn ai
Tràng An cứ địa sơ khai thuở nào

Triều Đinh, Lê, Lý chiến bào
Ra tay dẹp loạn công lao lẫy lừng
Thập phương quý khách hãy dừng
Dâng hương tưởng niệm vô cùng biết ơn

Tiên tổ dựng nước không sờn
Cháu con bảo vệ giang sơn vững bền!.

Thơ viết về Chùa Bái Đính

BÁI ĐÍNH TRÀNG AN – Thơ: Vũ Long

Tràng An, Bái Đính Ninh Bình
Một vùng non nước hữu tình quê ta
Đền chùa, lăng tẩm kiêu sa
Thiên thời địa lợi sơn hà linh thiêng

Đinh-Lý triều đại đầu tiên
Chiến công dựng nước còn truyền sử xanh
Tràng An sông núi lượn quanh
Đền Trần, Phủ Khống hữu tình nước non

Ngàn năm nước chảy đá mòn
Điệp trùng hang động đò bon sớm chiều
Núi xanh nước biếc trong veo
Thuyền nan xuôi ngược mái chèo đong đưa

Trần hang tí tách hạt mưa
Ngả nghiêng né tránh cho vừa độ cao
Đò xuôi sáng tối ra vào
Ta đi như thể thấp cao trốn tìm

Tràng An Bái Đính linh thiêng
Hạ Long trên cạn thiên nhiên tuyệt vời.

KẾT
Các bạn vừa xem qua những bài thơ hay viết về chùa Bái Đính (Ninh Bình) từ nhiều tác giả. Hãy chia sẻ cảm xúc của bạn về chùa Bái Đính ở phần bình luận bên dưới bài viết nhé!.

Nguồn:https://kyuc.net/tho-viet-ve-chua-bai-dinh

Tuyển tập Thơ viết về Ninh Bình thật hay & cảm xúc (99+ bài)

Tuyển tập những bài thơ viết về Ninh Bình thật hay và cảm xúc từ nhiều tác giả. Thơ ca ngợi vẻ đẹp, cuộc sống, con người và những địa điểm du lịch nổi tiếng ở Ninh Bình. Cùng với đó là những hoài niệm, nỗi nhớ về Ninh Bình của những người con hiện đang xa quê và du khách.

***Thơ liên quan: Thơ viết về Chùa Bái Đính thật hay & cảm xúc

Chùm thơ viết về tỉnh Ninh Bình với lời ca ngợi, tự hào

GIỮA ĐẤT NINH BÌNH – Thơ: Nguyễn Nhật

Chùa Bái Đính còn đây cổ tự
Đất Ninh Bình quá khứ hùng anh
Có Đinh Bộ Lĩnh tung hoành
Chiêm bình, Tống dẹp vang danh lẫy lừng

Bên Công Trứ một vùng hoa Cúc
Có Hán Siêu về Dục Thuý Sơn
Sông Vân triều xuống dập dờn
Chảy về cho đất Kim Sơn ngại ngùng

Xuân Quỳnh chợt nhớ nhung Thuyền Biển
Khắc Hiếu như hoài niệm Tản Đà
Giữa trời Non Nước bao la
Đắng cay Sông Đáy, xót xa Sông Hồng Xem thêm →

[100+] Câu châm ngôn hay về cuộc sống đáng để chúng ta suy ngẫm

Dưới đây là tuyển tập những câu châm ngôn hay về cuộc sống hay nhất được chúng tôi sưu tầm để gửi tới các bạn, giúp mọi người có thêm nhiều kiến thức trong cuộc sống. Bạn hãy dành một chút thời gian để đọc lại những câu châm ngôn hay và ý nghĩa này nhé bạn!

1. Cuộc sống như một trang sách, kẻ điên sẽ giở qua nhanh chóng. Người khôn ngoan thì vừa đọc, vừa suy nghĩ vì biết rằng mình chỉ được đọc một lần.
2. Trên con đường thành công, bạn có tìm mãi cũng không thấy dấu chân của những người lười biếng.
3. Có một nghịch lí: Hạnh phúc thật sự chỉ đến khi bạn biết mạnh dạn cho đi – chứ ko phải nắm giữ thật chặt.
4. Chỉ mất một phút để cảm thấy say đắm ai đó, một giờ để thích và một ngày để yêu. Nhưng ta sẽ mất cả cuộc đời chỉ để quên một người.
5. Chẳng có gì mất cả ! Những vì sao lặn xuống Để rồi mọc lên sáng hơn ở bờ bên kia.
6. Hãy nhìn ra thế giới xung quanh để thấy rằng bạn vẫn còn rất hạnh phúc so với những đau khổ mà người khác đang phải gánh chịu.
7. Con người trở nên cô đơn vì trong cuộc đời, thay vì xây những chiếc cầu người ta lại xây những bức tường.
8. Với thế giới, bạn chỉ là một hạt cát nhỏ – nhưng với một người nào đó, bạn là cả thế giới của họ.
9. Trong cuộc sống, nơi nào có một người chiến thắng, nơi đó có một người thua cuộc. Những người biết hi sinh vì người khác luôn luôn là người chiến thắng.
10. Hạnh phúc không phải là tình cờ tìm được, nó là kết quả của sự tích lũy, là kết quả của sự mong đợi.

danh ngôn về cuộc sống
Xem thêm →

Hãy để tàn trôi – Nguyễn Thành Sáng

Em hãy mím môi, đừng nói nữa
Những lời ly biệt xé tình tôi
Thà nhìn mây bạc trôi xa thẳm
Hơn để trăng vàng phải rụng rơi…

Còn đâu ngày tháng hồn thương quá
Chiều ngắm hoàng hôn trải ánh tà
Hai quả tim yêu cùng nhịp đập
Giữa bầu êm ả, nhịp ngân nga

Còn đâu những tối bầu êm ả
Kéo ánh sao trời buộc gió mây
Trôi giữa không gian về diệu vợi
Hồn yêu dào dạt, thấm men say

Xem thêm →

Hình cũ còn đâu – Nguyễn Thành Sáng

Lặng lẽ quay về thăm chốn cũ
Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
Nay trụi hoang tàn vắng vẻ u…

Bên kia thuở ấy có con đò
Lữ khách dập dìu sang đó đây
Cặp bến hàng me trăm trái đổ
Những chiều gió thoảng lá rơi bay

Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
Người qua chầm chậm lắc rung rinh
Kế bên chim đậu trên cành trúc
Cất tiếng líu lo réo bạn tình

Xem thêm →

Gió trách bạn – Nguyễn Thàng Sáng

Nầy bạn! Hãy vươn vai đứng dậy
Hút ta vào tận phổi người đi
Và gồng gân đấm thẳng vào kia
Chân chuyển hướng, tung ra một cước…

Cho tan bao nỗi sầu da diết
Kéo lại linh hồn của thuở xưa
Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá
Khiến lòng ta cảm một chiều mưa

Và đã theo người qua khắp nẻo
Từ dòng sông vắng đến cheo leo
Trời xa hiu hắt hòa đêm tịch
Ôm ấp, ngân nga vạn sáo diều

Thế mà tan vỡ mộng đầu yêu
Trở lại hồn xưa dưới bóng chiều
Biến cánh chim trời thành rũ rượi
Tâm tình tan tác hóa rong rêu

Xem thêm →

Lạnh tàn – Nguyễn Thành Sáng

Thôi nhé! Tình yêu xin trả lại
Từ nay mây nhạt đã trôi bay
Ta về bó mộng, hồn phôi lãng
Hòa với trăng sương, giũ đọa đày…

Đã chết ngày xưa, thành sóng giạt
Thêm buồn, trăn trở để mà chi
Trái lòng ngày cũ từng trao trọn
Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi

Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy
Ánh mắt, nụ cười để ngất say
Anh xoá từ nay không nhớ nữa
Gói tình vạn thắm trả về ai

Xem thêm →