Hình cũ còn đâu – Nguyễn Thành Sáng

Lặng lẽ quay về thăm chốn cũ
Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
Nay trụi hoang tàn vắng vẻ u…

Bên kia thuở ấy có con đò
Lữ khách dập dìu sang đó đây
Cặp bến hàng me trăm trái đổ
Những chiều gió thoảng lá rơi bay

Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
Người qua chầm chậm lắc rung rinh
Kế bên chim đậu trên cành trúc
Cất tiếng líu lo réo bạn tình

Con đường đất phẳng dẫn vào làng
Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

Giờ đây tất cả đã trôi dòng
Bảng lảng, tiêu điều lạ ánh trông
Dĩ vãng hiện về, khưng khựng gót
Chút buồn lan nhẹ trước khô đồng

Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
Mà sao lủng lẳng biến hoang sơ
Khiến cho thao thức mang niềm nhớ
Bất chợt bâng khuâng, dạ thẫn thờ

Tiếp tục chân đi, ngoảnh lại nhìn
Chập chờn xưa cũ, dấu hằn in
Trời nay lạ lẫm hình thay đổi
Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình.

Trả lời