Rồi mai

Con phố chiều nay sao bỗng dài
Tôi còn thiếu nợ cõi trần ai
Dẫu chân vướng víu chưa tròn lối
Hay bóng cheo leo đổ mệt nhoài.

Đêm về ủ dột một hồn đau
Gió thoảng bên hiên cơn gió sầu
Như hãy trăm năm còn khát nhớ
Đành thôi dang dở mối tình đầu.

Và cứ vui đi, đừng xót xa
An nhiên tự tại giữa ngân hà
Rồi mai cũng sẽ xa đời thực
Đến cõi thiên đường mộng nở hoa.
Anna

Trả lời