Thơ buồn bão lòng

Chẳng giông tố mà lòng ta nổi bão
Đã mưa đâu sao ướt đẫm suy tư
Đầu cuồng quay tim loạn nhịp vậy ư?
Ta chới với..một thứ từ từ chết
Đừng bấu víu nhấn chìm ta – mỏi mệt
Thắt buộc ta đoạn dây kết – vô duyên
Cầu xin đấy đừng neo chặt con thuyền
Chòng chành sóng vỗ bờ ta bỏng rát
Còn gì ư? Một cõi lòng tan nát
Một tâm hồn vỡ vụn đến đau thương
Hận chi nữa! Ôi!…Vị khách qua đường
Ta ôm chặt..cứ ngỡ..người tri kỉ
Tỉnh lại đi đừng chìm trong mộng mị
Đừng men cay dòng máu nóng suy tàn
Hư ảo ấy rồi cũng sẽ vụt tan
Hít thật sâu-
……..ta vươn mình-
……………..đón bão.

Ngựa Hoang

Trả lời