Tự trách

Người đã đến khi hồn không phẳng lặng
Vẻ quan tâm người ban tặng nụ cười
Tôi đã mang niềm tin trao cho người
Mà người lại vô tình làm rơi mất.

Người có biết trái tim tôi se thắt
Giấu trong lòng giọt nước mắt nhẹ rơi
Tôi cố nở trên môi một nụ cười
Mà hồn vỡ trong rã rời tuyệt vọng.

Tại sao chứ? Sao cho tôi hi vọng
Rồi nhẫn tâm làm vỡ giấc mộng tôi
Thà rằng người mặc kệ tôi đơn côi
Đừng thương xót thì nào đâu nên tội.

Tôi giận tôi sao dại khờ nông nổi
Đã ngã rồi vẫn vội vã tin ai
Để lại đau, lại lệ chảy đêm dài
Hoài tự trách mình kém tài bạc phước.

 Cát

Trả lời