Bài thơ nhớ mẹ

Từ thuở lìa xa ngôi nhà nhỏ 
Gĩa từ bóng mẹ bước chân đi
Làm thân ly khách miền xa lạ 
Thương nhớ ngày đêm biết nói gì
Nơi chốn đô thành đầy cát bụi 
Trên đường thiên lý ngát phong sương
Tháng năm sống mãi nới đô thị 
Áo đã sờn vai chiếc áo hường
Con vẫn chưa về thăm quê cũ 
Chưa về viếng mẹ,mẹ hiền ơi
Thân gái muôn phương đời lữ thứ 
Đã tự nghìn xưa bạc bẻo rồi 
Đã tự nghìn xưa là gió nước 
Là cánh chim côi ở cuối trời
Quê hương lẩn giữa màu mây bạc 
Muốn về nhưng nẻo cũ xa xôi 
Để những đêm buồn như đêm nay 
Con nhìn ngọn nến mắt mù cay
Tưởng hình bóng mẹ nơi quê cũ 
Lệ mờ thương nhớ dáng hao gầy 
Áo nâu có phai vì nước mắt 
Những chiều quê lạnh gió mưa sa
Tháng năm bao nước thời gian đã 
Gội trắng rồi chưa tóc mẹ già 
Và ai sẽ thay con nhen lửa 
Những chiều đông giá buốt mẹ ơi
Ai khép dùm con đôi liếp cửa 
Khi thu mang lệ đến giăng trời 
Cho mẹ vơi đi niềm giá lạnh 
Cho lòng cằn cổi đở quạnh hiu
Cho lệ mỏi mòn trong đáy mắt 
Vơi nhiều trên má hóp nhăn nheo 
Ôi bao chua xót ,ôi thân gái 
Đã mấy năm trời xa cố hương
Từng đêm dõi mãi mây vô định 
Nuốt vội niềm đau lúc nhớ thương.
Sưu tầm

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz