Chiếc lá cuối cùng

Lá co mình, run rẩy giữa cơn mưa,
Ướt nhẹp yêu thương một góc trời tháng bảy,
Nỗi nhớ nằm yên, nghẹn ngào không thể cháy,
Khoảng trống cô đơn trong lá lớn lên dần…

Con đường mòn chờ đợi những bước chân,
Lá đợi đêm về nằm đau, thổn thức…
Mưa nặng hạt rơi làm xóa mờ ký ức,
Tiếng gió thở than bên sắc lá hao gầy.

Có bàn tay nào quên nắm một bàn tay,
Cành cây khô quên nỗi buồn của lá.
Mong ước ngày xưa bây giờ xa xôi quá!
Ai đó đã quên có lá ở bên đời…

Có khi nào chiếc lá cuối cùng rơi?
Rũ hết vấn vương để tìm về với đất,
Lá sẽ dần tan ở nơi bình yên nhất,
Đêm yêu thương ru lá giấc yên lành…

sưu tầm

Trả lời