Đã đến lúc em phải quên

Cũng đến lúc, ta thành người xa lạ
Kỷ niệm xưa, chỉ còn là tàn dư
Chút suy tư, trong tâm trí mỗi người
Chưa đủ lớn, để trở về ngày cũ

Có đôi lúc, trong lòng em tự nhủ
Chia tay rồi, anh có nhớ nhiều không
Nhìn mưa rơi, có thấy nhói nơi lòng
Giống như em, hiện giờ đang cảm nhận ?

Em biết chứ! Chữ tình nhiều lận đận
Mà chúng mình…. hai vĩ tuyến khác nhau
Thời gian gần, lại chẳng được là bao
Không thể trách, những lúc…. tình ngược gió

Đã đến lúc, chính em nên từ bỏ
Giấc mơ xa, chấp nhận… hiện tại gần
Dẫu trong mưa, tim nhói biết bao lần
Em vẫn chúc…. nơi anh ” ngày nắng ấm ”

Diệu Nguyễn.

Trả lời