Đợi

Đã bao lần anh nói tiếng yêu em !
Mà chẳng thấy anh về nơi đã hẹn.
Để cho em cứ mỏi mòn trông ngóng.
Bao đêm rồi vẫn chẳng thấy anh đâu.

Nhìn bầu trời đêm chi chít sao giăng.
Ánh trăng khuya đổ dài trên thềm vắng.
Nhớ anh quá mà chẳng nào khóc được.
Thầm gọi tên anh dẫu biết chẳng là đâu.

Nước mắt em rơi bờ môi mằn mặn.
Vầng trăng khuyết đã gác ngang đầu núi.
Sương khuya lạnh thắm ướt bờ vai nhỏ.
Em đợi chờ trong khắc khoải nhớ thương.

Đêm không anh lệ nhòa hoen mi ướt.
Nỗi nhớ anh cứ cồn cào da diết.
Anh đã quên hay là anh không nhớ ?
Có một người đã trót lặng tơ vương.

Đã yêu anh, vì anh không hối tiếc.
Có nhiều đêm em dằn lòng tự hỏi.
Sao em lại yêu anh nhiều đến thế.
Rồi huyễn hoặc mình rằng : Anh rất yêu em.

Tình em thầm gọi gửi vào đêm.
Như ánh sao rơi sáng lòa đêm vắng.
Anh có nghe thấy tiếng lòng em gọi.
Người đã yêu anh bằng cả tấm chân tình !

Thanh Vân

2 comments

Trả lời