Đường tình đôi ngả

Đường Thiên lý mịt mù xa xôi quá
Hết thật rồi đành đôi ngả chia ly
Tình đã cạn đâu còn ước mong gì
Ngăn dòng lệ tiễn người đi xa mãi

Nhớ thương ơi! Biết bao giờ tìm lại
Lỗi nhịp rồi tim đành phải ngăn đôi
Còn mong chi để lòng thêm bối rối
Con đường tình đành rẽ lối chia hai…
Như Nam Bắc cách chia dòng Bến Hải
Ngăn đôi bờ của ngày ấy chiến tranh
Giống đường rày cho những chuyến tàu nhanh
Anh và Em đã trở thành hai phía

Câu chuyện tình giờ trở nên vô nghĩa
Bởi con tim đã bị xẻ làm đôi
Anh một nửa lặng lẽ suốt cuộc đời
Em một nửa vui với người tình mới

Sân ga cũ con tàu không còn đợi
Chiều tàn rơi cho đêm tối mịt mùng
Con đường tình đôi ngả chẳng đi chung
Hẹn kiếp sau sẽ tương phùng một ngả…!!!

HÙNG TRẦN

Bình luận

Notify of
avatar
wpDiscuz