Đố ai hắt nước tận giời
Vét hết muối biển, thay lời vua ban
Đố ai cứu được trăng tàn
Rung cây rụng hết lá ngàn xuống sông
Đố ai xua hết mùa đông
Trong ta giá lạnh phòng không một đời
Thì ta “bắt chạch đằng duôi”.
“Bắt chim trong trứng, ôm người trong tranh”
Thì ta lên tận trời xanh
Rủ rê chú cuội bẻ cành…về chơi
Thì ta ra tận ngoài khơi
Tay ôm hết thảy mây trời biển sâu
Giá người đừng lạc về đâu
Ta không đến nỗi bạc đầu…Người ơi !
NGUYỄN LÂM CẨN