Gió và tôi

Đêm nay gió lại ghé thăm phòng
Mang hơi buồn nỗi khắc khoải chờ mong
Cả cuộc đời gió cứ mãi long đong
Gió miên man gió ưu phiền lắng đọng

Ta chạnh lòng, ừ ta cũng như gió
Ta cũng buồn nỗi mong hằn mắt đỏ
Ước một ngày biệt trần gian kiếp trọ
Để tình buồn hoá cát bụi tàn tro

Nhưng gió này khi buồn nói vậy thôi
Bởi ta biết tất cả đã xa rồi
Ta phải sống giữa dòng đời trôi nổi
Dù niềm đau trong ta còn nóng hổi

Gió chuyển mình ra đi chừng rất vội
Lại chỉ ta trong màn đêm u tối
Gió vẫn vậy vẫn lạnh lùng quá đỗi
Ta lại nằm nhắm mắt nghĩ xa xôi… .
Dũng Black

Trả lời