Mẹ ơi …

Mẹ ơi ! trăm nhớ ngàn thương.!
Con đi con sợ lệ vương trong lòng
Khoảng trời cái nắng bâng khuâng,
Con ngồi bên Mẹ ấm trong nụ cười..

Từ ngày Cha hóa về trời
Con càng thương Mẹ sống đời với con
Lời từ vang vọng nỉ non
Liễu phàm tứ huấn dạy con chuyên cần

Con cần Mẹ biết bao lần
Canh khuya gió lạnh Mẹ nằm ra sao
Tiếng ru lời Mẹ thuở nào
Thâu đêm Mẹ thức ngọt ngào dỗ con,

Bây giờ con lớn con khôn.
Biết bao công Mẹ nuôi con nên người
Mái nhà xưa bóng Mẹ ngồi
Bồ Đề tâm giống con trồng năm xưa..

Đêm qua con niệm Di Đà
Gửi miền thương Mẹ an lành bên con.

Con nguyện bên Mẹ..Mẹ ơi !.
Gió đông se lạnh cỏ cây úa vàng,
Mái đầu Mẹ bạc pha sương
Con luôn bên Mẹ tình thương ấm nồng,

Ngọc Dung