Mối tình đầu P1

Mối Tình Đầu

Minh Đạo

Năm ấy, tôi mười sáu tuổi đầu,
Tuổi mà kẻ khác biết gì đâu
Tôi yêu tha thiết cô thôn nữ
Cùng học một trường, chung lớp nhau .
Môn toán nàng hay cắn bút ngồi
Rưng rưng hàng lệ ngước nhìn tôi
Cái nhìn âu yếm như thầm nói :
Anh chép giùm Em kẻo muộn rồị
Vội vàng tôi viết vào trang giấy
Và liệng cho nàng ở kế bên
Cũng có nhiều khi thầy bắt được
Trận đòn thước kẻ chịu thay Em .
Cuộc sống êm đềm vẫn lặng trôi
Nhưng mà sự thực giữa hai người
Mối tình câm nín ghi từ đấy
Cho đến một hôm nhớ trọn đờị
Hôm ấy, nàng đi chợ Tết về,
Gặp tôi thơ thẩn ở bờ đê,
Mỉm cười nàng hỏi : Chờ ai đấy ?
— Chờ bánh người đi chợ Tết về.
Nàng lặng nhìn tôi, khẽ thở dài :
— Anh chờ quà Tết, tưởng chờ ai ?
Ôi câu trách móc sao duyên dáng
Tôi vội trả lời : Đợi cả hai !
Đất nước binh đao, lửa ngút trời
Sẩy đàn tan nghé, hận đầy vơi .
Tôi theo kháng chiến tìm sinh lộ,
Tạm gác tình riêng, mộng vá trờị
Rồi một mùa thu ngập lá vàng
Được tin em đã bước sang ngang
Cùng tin đã khóc trong đau đớn
Khi giặc tràn lên cướp xóm làng.
Tôi lặng người đi biết nói gì
Tủi hờn thành lệ quyện vành mi
Khóc em tôi khóc không thành tiếng
Và khóc đời tôi đã lỡ thề.
Cho tôi gửi trọn niềm thương nhớ
Về nấm mồ Em nơi viễn phương
Âm hưởng lời nguyền phiên chợ Tết,
Viết vào thanh trúc thắp thay hương .

Trả lời